Hạ độc (2)
"Về chuyện này, các vị bỏ phiếu để quyết định nhé!"
Mặc dù Thiên Quỷ môn là Tà môn, nhưng...
Trong học viện Võ Thần toàn là đám thiên tài có thân phận hiển hách.
Gần như đằng sau mỗi người họ ít nhiều đều có vài thế lực yếu hoặc mạnh.
Thiên Quỷ môn bọn họ đúng là không sợ gì, tuy nhiên...
Nếu thật sự muốn giết đám thiên tài của học viện Võ Thần, một khi giết nhiều, chọc giận thế lực phía sau bọn họ, những thế lực đó sẽ liên kết lại đối phó với Thiên Quỷ môn, Thiên Quỷ môn cũng không chống nổi.
Bởi vậy, có giết thiên tài của học viện Võ Thần hay không, chuyện này cần phải bỏ phiếu.
"Các vị, những ai đồng ý giết người của học viện Võ Thần giơ tay."
Tông chủ Quỷ Nhất Niệm nói.
Sau đó hơn 80% số người đã giơ tay.
Bọn họ đều là người của Tà môn, bọn họ không sợ trời, không sợ đất, không sợ gây chuyện.
"Ừm..."
Tiếp đó, Quỷ Nhất Niệm nhìn Diệp Thiên Dật.
"Trương Môn chủ, ngươi là hai trong số Môn chủ của ba mươi sáu môn không ủng hộ giết chóc, lý do của ngươi là?"
Đương nhiên Diệp Thiên Dật không hy vọng bọn họ giết người của học viện Võ Thần.
Một khi giết, là người của học viện Võ Thần, Lưu Ly Vũ khá lợi hại, còn nhóm của Y Nhân Tuyết nhất định sẽ bị chú ý!
Hơn nữa, Bạch Hàn Tuyết, Hạ Ngữ Hàn, Dao Tịch cũng nguy hiểm.
Sau đó Diệp Thiên Dật nắm tay, nói: "Tông chủ, suy nghĩ của lão phu rất đơn giản, cũng tin mọi người đều hiểu rõ, mặc dù Thiên Quỷ môn ta không sợ gì hết, nhưng nếu thật sự khơi dậy sự tức giận trong họ, bọn họ đoàn kết lại tấn công Thiên Quỷ môn ta, vậy thì phiền phức lắm."
"Trương Môn chủ, từ bao giờ mà ngươi sợ chuyện này vậy?"
Một vị trưởng lão nhìn chằm chằm Diệp Thiên Dật nói.
Diệp Thiên Dật nói: "Không phải ta sợ, mà là ta đang nghĩ cho Thiên Quỷ môn, cho dù sức mạnh liên hợp của bọn họ không hạ được Thiên Quỷ môn chúng ta, nhưng nhất định sẽ phá hỏng chúng ta, bản thân từng trải qua chuyện này, nếu bị huỷ hoại, thứ nhất, liệu người của danh môn chính phái có nhân cơ hội này tiêu diệt Thiên Quỷ môn ta không? Thứ hai, hai tà phái lớn khác sẽ ngư ông đắc lợi."
"Vốn dĩ, ba đại Tà môn ta như kiềng ba chân, nếu vậy, hai tà môn bọn họ sẽ áp đảo chúng ta, ta thấy không ổn."
Quỷ Nhất Niệm gật đầu: "..."
"Hừ! Vậy cũng không thể để người khác cưỡi lên đầu chúng ta được."
Diệp Thiên Dật nói: "Các vị, nhịn một lúc trời yên biển lặng, ta đâu nói không thể giết, nhưng dù muốn giết, cũng phải giết có tính toán chứ, muốn biết thân phận của những người đó rất đơn giản, chúng ta đi tìm những người có thân phận kém cỏi giết bọn họ, như thế, ta thấy mới là tốt nhất."
"Ta thấy Trương Môn chủ nói có lý."
Quỷ Nhất Niệm nói.
"Ừm, ta thấy cũng có lý, tìm mấy người xuất thân không mạnh, vậy thì một là, thế lực đằng sau bọn họ với chúng ta mà nói không làm được gì, hai là, chúng ta giết bọn họ, cũng là đã đạt được điều chúng ta muốn, mấy người lợi hại đó sau khi biết được thông tin này có lẽ không dám tiếp tục nữa."
"Được! Tất cả có đồng ý với cách nghĩ của Trương Môn chủ không?"
Quỷ Nhất Niệm hỏi.
"Ừ, ta đồng ý!"
"Ta cũng tán thành."
Một vị trưởng lão đứng dậy nói.
Đây là vị trưởng lão ban nãy thăm dò Sở Bạch.
Có vẻ như là Tam trưởng lão.
"Tam trưởng lão, ngươi muốn nói gì?"
Sau đó Tam trưởng lão nói: "Người đời không phải kẻ ngốc, cách này đúng là không có vấn đề, thế nhưng bọn họ đều biết chúng ta ra tay bắt nạt kẻ yếu, tới lúc đó bọn họ sẽ nhìn Thiên Quỷ môn ta thế nào đây? Vả lại hai Tà môn lớn khác lại càng coi thường Thiên Quỷ môn hơn, chuyện này nếu như truyền đến Thần vực, e là sắc mặt chúng ta không dễ chịu đâu, muốn giết thì đừng kiêng nể, cho nên lão phu không đồng ý."
Quỷ Nhất Niệm và mấy người khác rõ ràng cũng lung lay.
"Lỡ như..."
Diệp Thiên Dật đứng dậy, nói: "Các vị."
Mọi người nhìn Diệp Thiên Dật.
"Trương Môn chủ, có gì cứ nói."
Diệp Thiên Dật nói tiếp: "Tấn công phân đà của Thiên Quỷ môn ta là lượt sát hạch đầu tiên trong kỳ thi tốt nghiệp học viện Võ Thần, khó tránh lượt thứ hai, lượt thứ ba có thể nhắm vào hai Tà môn lớn kia, mà nếu chúng ta thật sự thủ tiêu rất nhiều học viên lợi hại của học viện Võ Thần thì rất có thể học viện Võ Thần sẽ huỷ bỏ nội dung sát hạch đối với việc tấn công hai Tà môn lớn khác."
"Vậy thì, chỉ có Thiên Quỷ môn ta tổn thất và trở thành mục tiêu! Nếu chúng ta giết những thành viên bình thường, một là thù hận không cao, hai là không ảnh hưởng đến nội dung sát hạch tiếp theo của học viện Võ Thần, ba là... nếu hai tà môn lớn khác cũng bị tiến đánh, và bọn họ chọn giết những cười giả có xuất thân to lớn, thì người gánh chịu tổn thất chính là bọn họ."
"Cho nên, ta thấy dù thế nào thì lựa chọn của chúng ta cũng không vấn đề gì, với chúng ta lợi ích là lớn nhất, những gì chúng ta suy tính chẳng qua là tại sao Thiên Quỷ môn không thủ tiêu thiên tài của học viện Võ Thần có xuất thân hoành tráng đó, điều này rất dễ, chúng ta có thể đi giết bọn họ, nhưng chưa chắc đã giết được."
Nghe xong những lời của Diệp Thiên Dật, mắt bọn họ sáng lên lần nữa!
"Ta đồng ý! Trương Môn chủ nói có lý!"