Thánh Tử tới, kế hoạch bắt đầu.
Hắc Môn chủ cau mày.
Quỷ Nhất Niệm nhìn Sát Nham.
Sát Nham tiếp tục nói: "Lão phu chưa bao giờ rời khỏi thập bát môn, mà Hắc Môn chủ lại nói lão phu đến lục môn của hắn, gặp mặt hắn, còn vụng trộm giấu độc này ở chỗ hắn hãm hại hắn, lão phu chưa bao giờ làm, mà hắn hiện tại hãm hại lão phu như vậy, chẳng phải là đang chứng minh, hắn mới là hung thủ hạ độc sao?"
"Không phải là lão phu hãm hại hắn, là hắn ăn không nói có, ném đá giấu tay, vừa ăn cướp vừa la làng hãm hại lão phu, Tông chủ! Các vị trưởng lão, mong các ngươi minh giám!"
Rắc rắc——
Hắc Môn chủ nắm chặt nắm đấm, hắn phẫn nộ chỉ vào Sát Nham, hét lên: "Ngươi già mồm! Lão phu lấy tính mạng ra thề, lời nói tuyệt đối không có nửa điểm dối trá! Nếu không trời đánh sét đánh, chết không toàn thây!"
"Được! Ngươi cho rằng như vậy là được rồi sao? Vậy lão phu cũng lấy tính mạng ra thề, lời nói tuyệt đối không có nửa điều gian dối, nếu không trời đánh sét đánh, chết không toàn thây, có ích gì không?"
Sát Nham tức giận nói.
Hai người bọn họ hiền tại trong lòng xác định trăm phần trăm đối phương chính là người hạ độc.
Đối với Sát Nham, hắn rõ ràng không hề rời khỏi thập bát môn nửa bước, lại càng không gặp Hắc Môn chủ, bản thân hắn khẳng định về điểm này, ngược lại lại bị Hắc Môn chủ vu hãm, thậm chí còn có mấy người thủ hạ của lục môn nói tận mắt nhìn thấy hắn, đây rõ ràng là đã cùng Hắc Môn chủ thông đồng trước.
Cho nên, Hắc Môn chủ vu hãm hắn, Hắc Môn chủ chính là người hạ độc!
Mà đối với Hắc Môn chủ, Sát Nham thật sự đã đến gặp hắn, cũng thật sự đã giấu độc ở chỗ hắn, trong lòng hắn cực kì rõ ràng, hiện tại Sát Nham vậy mà lại phản bác, nói hắn chưa từng gặp qua hắn, làm sao có thể thế được?
Cho nên, Sát Nham chính là người hạ độc!
Lúc này, Diệp Thiên Dật và mấy Môn chủ cũng đã đi tới.
"Tông chủ, các vị trưởng lão."
Diệp Thiên Dật hành lễ.
"Trương Môn chủ, sao ngươi lại tới đây?"
Diệp Thiên Dật nói: "Trước khi bế quan ta bảo người của ta lưu ý một chút tin tức trong tông môn về việc truy bắt người hạ độc, có tin tức lập tức nói cho ta biết, sau khi nghe được tin tức thì tới đây xem một chút, nghe nói là Sát Môn chủ?"
Sát Môn chủ nhìn về phía Diệp Thiên Dật.
"Trương Môn chủ, lúc trước ở đại điện hoài nghi ngài là lão phu không đúng! Trương Môn chủ, ngài là người thông minh, xin ngài nói một câu công bằng cho lão phu."
Hắc Môn chủ cũng nhìn về phía Diệp Thiên Dật.
"Trương Môn chủ, hắn đã bại lộ thế nhưng vẫn ngụy biện, quả thực là coi chúng ta là kẻ ngốc!"
Diệp Thiên Dật vẻ mặt "nghi hoặc".
"Tông chủ, chuyện gì xảy ra?"
Quỷ Nhất Niệm xoa xoa huyệt thái dương, sau đó đem sự tình nói cho Diệp Thiên Dật.
"Lần này thật đúng là rất khó giải quyết."
Diệp Thiên Dật thở dài một hơi.
"Đúng vậy, hiện tại bọn họ mỗi người một lời, bản tôn cũng không biết rốt cuộc ai nói mới là thật, tuy rằng là Hắc Môn chủ chủ động đến báo cáo, nhưng cũng khó tránh khỏi tồn tại khả năng vừa ăn cướp vừa la làng, tuy rằng bản tôn giết người vô số, nhưng hy vọng trong chuyện này không khiến cho các huynh đệ lạnh lòng."
Quỷ Nhất Niệm nói.
Diệp Thiên Dật gật gật đầu: "Quả thật, hiện tại, Sát Môn chủ nói hắn chưa từng rời khỏi, mà Hắc Môn chủ bên này lại khẳng định nói hắn có tới lục môn, còn có người nhìn thấy, nhưng mà... Người nhìn thấy lại là người của Hắc Môn chủ, kỳ thật khó có thể coi là chứng cớ."
"Ừm, Trương Môn chủ nói không sai, bản tôn cũng là đau đầu ở điểm này, ngươi thấy sao?
Diệp Thiên Dật lắc đầu: "Tuy rằng lão phu rất muốn bắt ra hung thủ, nhưng mà... Không có cách nào cả, thật sự là không có đầu mối gì."
"Người đâu."
Quỷ Nhất Niệm quát.
"Phong ấn tu vi của họ lại, tách ra nhốt vào thiên lao, từ từ thẩm tra!"
Bởi vì, đôi bên đều xác định mình không phải là người hạ độc, đều xác định đối phương là người hạ độc, cho nên về cơ bản bọn họ cũng không sợ mình sẽ bị coi là hung thủ!
Lẽ nào còn có chuyện gì có thể rớt xuống đầu mình sao?
Sau đó, họ bị bắt đi.
"Giải tán đi, chuyện này bản tôn và các vị trưởng lão, các vị Môn chủ sẽ tra ra, bây giờ các vị trở về nghĩ ngơi cả đi."
"Được!"
Sau đó Diệp Thiên Dật mãn ý rời đi.
Lần này, hắn sẽ không bị hoài nghi nữa.
Thân phận Trương Môn chủ này quả thật là vỏ bọc hoàn hảo.
Bên Y Thất Nguyệt...
Tuy rằng nàng nhìn không rõ ràng, thế nhưng ngày hôm nay, chuyện xảy ra bên phía Diệp Thiên Dật cả quá trình đều bị nàng quan sát hết!
Nàng đại khái cũng đã hiểu rõ.
"Ôi trời!"
Y Thất Nguyệt choáng váng!
Diệp Thiên Dật quả thực là thiên tài!
Quá là mạnh mẽ rồi?
Như thế cũng được sao?
Trời ơi!
Không thể không nói, Y Thất Nguyệt bắt đầu sùng bái Diệp Thiên Dật rồi.
Khó trách người này, hắn luôn có thể làm được chuyện người khác nghĩ cũng không dám nghĩ, bởi vì người này ngoại trừ dám làm ra, đầu óc này tuyệt đối cũng rất linh hoạt.
Y Thất Nguyệt không tìm Diệp Thiên Dật nói chuyện phiếm, cô sợ bởi vì nguyên nhân của mình mà khiến Diệp Thiên Dật bại lộ.
Bảy ngày sau.
Bảy ngày này tương đối bình lặng.
Bên phái Thiên Quỷ môn, cho dù rất nhiều cường giả trúng độc, nhưng vẫn như cũ còn số lượng lớn cường giả còn sống, vẫn tiếp tục thực hiện hành động săn giết thiên tài học viện Võ Thần.