Giết họ
"Vậy thì đừng trách ta à nha."
Diệp Thiên Dật lộ ra nụ cười mỉa.
Sau khi hắn đi, đám người kia ngồi trò chuyện trong đại điện.
"Ta cảm thấy vị Thánh tử điện hạ này cũng không tệ, chí ít không có tệ như ta tưởng tượng."
Đại trưởng lão nói.
Quỷ Nhất Niệm gật đầu: "Chính xác. Bây giờ độc của chúng ta đã giải hết cũng đã không còn nỗi lo về sau. Đúng rồi, hành động săn lùng học viện Võ Thần sao rồi?"
"Thành quả không cao, từng người họ cũng không yếu. Hơn nữa, có tinh thạch truyền tống dẫn đường, trước mắt đã săn giết mười hai tên. So với chi phí mà chúng ta trả mà nói, kết quả này có phần không hài lòng."
"Không sao đâu. Còn hành động săn lùng đám thiên tài lợi hại kia thì sao? Có thành công không?"
Mục đích của họ vốn không phải săn lùng đám thiên tài lợi hại kia, mà là diễn kịch, để người khác biết họ không sợ thế lực phía sau của đám thiên tài lợi hại kia.
"Vẫn chưa. Có vài đội ngũ tìm được họ, nhưng... thủ đoạn của họ quá nhiều, thậm chí không dùng tinh thạch truyền tống. Lão phu cảm thấy, có thể cần đội ngũ mạnh hơn để làm chuyện này. Thần Minh cảnh cấp cao cũng không đủ. Hơn nữa, có thể vẫn còn cần thuộc tính không gian.
Quỷ Nhất Niệm gật đầu: "Ừm, chuyện này ngày mai hẵng nói với Thánh tử điện hạ đi. Nếu chúng ta không nói với hắn ta mà tự ý quyết định, rất có thể sẽ khiến hắn ta nảy sinh bất mãn."
"Ta hiểu rồi."
Bên này Diệp Thiên Dật đã nhận được tin của Quỷ Nhất Niệm.
Đương nhiên Quỷ Nhất Niệm đã liên hệ Trương Môn chủ.
"Trương Môn chủ, Thánh tử tới rồi, độc của bọn ta đã được giải. Bổn tôn để lại cho ngươi một viên đan giải độc, đợi ngươi về thì có thể giải độc ngay."
Diệp Thiên Dật nhận được tin, cũng lấy thân phận của Trương Môn chủ mà trả lời.
"Không được đâu."
Sau khi kết thúc cuộc đối thoại, Diệp Thiên Dật nắm tóc.
Bây giờ hắn là Thánh tử, nhưng bây giờ trên người hắn còn vài thứ của Trương Môn chủ. Nếu một khi bị phát hiện đồ của Trương Môn chủ trên người hắn, vậy thì có thể bị lộ.
Cho nên...
Có cách rồi.
Đó chính là phải khiến Trương Môn chủ... chết.
Trương Môn chủ chết, Diệp Thiên Dật hoàn toàn không có nỗi lo về sau.
Hơn nữa, có thể mượn cái chết của hắn ta làm chút chuyện.
"Quyết định vậy đi."
Sáng ngày hôm sau.
Đám đông tập hợp tới đại điện.
Diệp Thiên Dật cầm điếu thuốc rồi đi vào.
"Thánh tử điện hạ."
Vị trí vốn là thuộc về Quỷ Nhất Niệm, hắn ta cố tình nhường cho Diệp Thiên Dật.
Hắn đi tới và ngồi thẳng xuống.
"Ừm, mọi người ngồi đi."
Diệp Thiên Dật thản nhiên nói.
"Rõ!"
Sau đó, họ ngồi xuống.
Diệp Thiên Dật quét mắt nhìn đám đông, sau đó nói: "Bổn thiếu nghe nói các phân đà của Thiên Quỷ môn bị đám thiên tài của học viện Võ Thần đem làm nội dung sát hạch tốt nghiệp?"
"Đúng. Chuyện này có ảnh hưởng rất lớn tới Thiên Quỷ môn chúng ta. Cũng may chúng ta hành động cũng tốc độ. Bây giờ, đám người kia muốn làm chuyện này cũng là ngươi điên nói mớ."
Diệp Thiên Dật gật đầu: "Ừm, vậy các ngươi đã làm gì rồi?"
Sau đó, Quỷ Nhất Niệm lên tiếng: "Bọn ta cử nhóm nhỏ đi giết họ rồi, nhưng trước mắt hiệu quả không lớn, không giết được bao người. Hơn nữa... bọn ta kiêng dè bối cảnh của một số thiên tài trong học viện Võ Thần, lo là nếu giết họ, đám người kia thẹn quá hoá giận tập hợp lại tấn công chúng ta, hậu quả rất nghiêm trọng. Vả lại sẽ khiến hai đại Tà môn khác ngư ông đắc lợi.
Diệp Thiên Dật hừ lạnh một tiếng, nói: "Hừ! Nghĩ nhiều như vậy làm gì, Thiên Quỷ môn ta cũng đâu phải không có người."
Sau đó, Diệp Thiên Dật nói tiếp: "Bổn thiếu không tin họ biết bổn thiếu tới đây mà còn dám ra tay?"
Họ không nói gì.
"Bây giờ, nghe lệnh của ta, Thiên Quỷ môn cử cường giả ra chính thức lùng giết họ. Chú ý, không cần đối phó đội ngũ gái đẹp kia."
Câu nói này của Diệp Thiên Dật cũng trực tiếp bảo vệ cho đám người của Bạch Hàn Tuyết và Lưu Ly Vũ.
Vả lại cũng phù hợp tính cách của vị Thánh tử này.
"Ta hiểu rồi."
Dù có ngoài ý muốn, nhưng suy cho cùng có Thánh tử chống lưng, cho dù xảy ra chuyện gì, cũng là vấn đề của Thánh tử.
"Đúng rồi, học viện Võ Thần này có phải có vài thiên tài khá là nổi tiếng?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
"Đúng!"
Sau đó, Quỷ Nhất Niệm kể một vài người cho Diệp Thiên Dật nghe.
"Ừm... Một đám bỏ đi thôi mà. Bổn thiếu cũng đúng lúc không có chuyện gì làm, bổn thiếu chính tay dẫn đội đi giải quyết họ, có thể giết thì giết, không thể giết thì cũng phải để họ chịu một số răn đe của Thiên Quỷ môn chúng ta."
Diệp Thiên Dật nói.
"Rõ!"
"Tông chủ, ngươi sắp xếp vài người cho bổn thiếu đi. Hai vị hộ pháp ở lại Thiên Quỷ môn." Diệp Thiên Dật nói.
"Được!"
Sau đó, Quỷ Nhất Niệm liếc nhìn.
"Đại trưởng lão, ngươi dẫn theo hai vị Môn chủ, dẫn vài người đi theo Thánh tử."
"Ta hiểu rồi."
Dù gì cũng là Thánh tử mà, bình thường Quỷ Nhất Niệm cũng sẽ không cử đại trưởng lão, Môn chủ, nhưng nếu là đi theo Thánh tử, hắn ta vẫn giữ thể diện cho."
"Được, đội của Tần Lạc Phong này, có người nào biết ở đâu không?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
"Đội này hình như ở Đế quốc Cửu Thiên, cách đây không xa, tại sao Thánh tử muốn giải quyết họ trước?"
"Ta chọn đại thôi. Cảm giác cái tên này là muốn đánh, đi! Theo bổn thiếu đi tiêu diệt họ."
"Rõ!"
Sau đó, Diệp Thiên Dật dẫn theo một đội bay như tên bắn về một hướng.