Tuyệt vọng
"Tông chủ, tới bây giờ ta vẫn không hiểu, tại sao Thiên Quỷ môn này lại tấn công Thần Cơ môn chúng ta."
Một vị trưởng lão đứng bên cạnh Mặc Đường lên tiếng.
"Ta cũng không hiểu, hình như là vì người của Thần Cơ môn chúng ta giết Môn chủ nào đó của họ. Nhưng rất kỳ lạ, ta hỏi thăm tất cả, cơ bản không ai trong mấy ngày này có bất kỳ xung đột với người nào của Thiên Quỷ môn. Họ nói Trương Môn chủ bị chúng ta giết."
Đại trưởng lão nói: "Chỉ là lý do mà thôi. Nhưng Thiên Quỷ môn này tấn công Thần Cơ môn chúng ta, tổn thất của họ cũng cực lớn. Cách làm đả thương một nghìn kẻ địch, tự hại mình tám trăm, thật ra có vài chỗ khiến người khác không cách nào hiểu được."
"Thần Cơ môn của ta, rốt cuộc mấy năm nay phải trải qua những gì, đáng ghét!"
Mặc Đường giận dữ mắng mỏ một tiếng.
Hắn ta thậ sự phục rồi.
"Tu sửa Thần Cơ môn trong thời gian nhanh nhất."
"Rõ."
Bên Thần Cơ môn tất nhiên càng cẩn thận hơn. Nhưng họ vẫn không ngờ sẽ có một số người của Thiên Quỷ môn giả dạng nhân công tiến vào Thần Cơ môn của mình.
Họ vốn nghĩ trận chiến này của Thiên Quỷ môn đã kết thúc, chắc là không còn vấn đề gì khác.
Các danh môn chính phái cũng không có người nào tranh thù tấn công họ lúc này.
Vì họ đều bị Tà môn đánh ra nông nỗi này. Lúc này nếu có người tới tấn công họ, vậy thật sự là phải khiến người của Đại lục mắng xối xả.
Còn về Thiên Quỷ môn, họ cũng chịu tổn thất nghiêm trọng tương tự.
Cho nên, về lý luận thì Thiên Quỷ môn chắc cũng sẽ không bỏ qua chuyện tấn công họ đâu.
Nhưng thật sự tới giờ thì thôi, họ cũng không hiểu rốt cuộc Thiên Quỷ môn này đánh một trận đả thương một nghìn kẻ địch, tự hại mình tám trăm này có ý gì đây.
Thật sự chỉ vì báo thù cho Môn chủ nào đó thôi ư?
Không thể đơn giản như vậy.
Cho nên họ không hiểu chuyện này rốt cuộc là sao đây. Vậy họ đành phải cẩn thận hơn thôi.
Chuyện này đúng là quá khác thường.
"Đã cử người theo dõi động tĩnh bên Thiên Quỷ môn chưa?"
Mặc Đường hỏi người đàn ông bên cạnh.
"Yên tâm đi Tông chủ, ta đã cử người ngầm theo dõi rồi, chẳng qua... có thể tình hình nội bộ của Thiên Quỷ môn thì không biết, cho nên có thể quan sát được chỉ là bên ngoài mà thôi."
Mặc Đường gật đầu: "Không sao đâu. Cũng chỉ là muốn an tâm trong lòng một chút mà thôi."
Hắn ta vốn không cảm thấy Thiên Quỷ môn còn có động tác gì đây.
Dù gì tổn thất của Thiên Quỷ môn cũng thê thảm.
Nếu làm lại lần nữa, chẳng thà lần trước họ đánh tới cùng. Bây giờ tấn công lần nữa thì họ lại phí công nhọc sức.
"Mọi người chú ý một chút, vùng lân cận cũng đều nằm trong phạm vi quan sát của chúng ta đúng không?"
Mặc Đường lại hỏi.
Hết cách rồi, lần trước bị đánh trở tay không kịp, hắn ta thật sự sợ rồi.
Thần Cơ môn thật sự không chịu được giày vò.
Thế lực Thần cấp đang yên lành của họ mà bây giờ lại ra nông nỗi này.
Tuy không bị thương tận gốc nhưng...
So với thực lực tổng hợp trước đây, họ tổn thất quá lớn rồi, yếu đi rất nhiều.
"Họ đều có mặt. Tông chủ yên tâm. Lần này tuyệt đối không thể xảy ra bất kỳ vấn đề nào khác."
Sau đó, Mặc Đường gật đầu.
"Kêu họ thao tác nhanh một chút, với tốc độ nhanh nhất khôi phục lại trạng thái ban đầu của Thần Cơ môn."
Mặc Đường hét lên.
"Rõ."
Chắc đã vài tiếng đồng hồ trôi qua.
"Tông chủ, chúng ta bắt được một người của Thiên Quỷ môn."
Nhiều cường giả của Thần Cơ môn lôi một người đàn ông giả dạng nhân công đi tới.
Nghe tin này thì Mặc Đường đơ ra.
Toang rồi.
Thiên Quỷ môn này còn có động tác?
"Mau!"
Mặc Đường đưa người vội vàng đi tới.
Một người đàn ông bị đánh đến máu me đầy người đang nằm đó, nhiều người khác đứng bên cạnh.
"Tông chủ!"
Nhìn thấy Mặc Đường đi tới, đám đông nhường chỗ cho hắn.
Mặc Đường vội vàng đi qua.
"Chuyện này là sao? Hắn ta đang làm gì?"
Mặc Đường vội hỏi.
"Ta không biết. Lúc bọn ta bắt được hắn thì hắn có thể đã hoàn thành nhiệm vụ rồi. Ta hỏi cái gì thì hắn ta cũng không nói."
Một người đàn ông đáp.
Rõ ràng Thiên Quỷ môn hình như vẫn chưa kết thúc hành động của mình, cũng không biết bây giờ Thiên Quỷ môn này còn đang giở trò gì.
Họ còn kế hoạch gì đây.
"Nói! Thiên Quỷ môn các ngươi còn muốn làm gì? Lúc nãy ngươi đang làm gì?"
Mặc Đường phẫn nộ nhìn người này.
"Không nói đúng không?"
Đôi mắt của Mặc Đường tỏ ra nghiêm nghị.
Phụt...
Hắn ta trực tiếp chặt đứt một ngón tay của người đàn ông.
"A..."
Người kia gào lên thê thảm.
"Nói!"
Người đàn ông của Thiên Quỷ môn kia vẫn chưa lên tiếng.
"Được, làm anh hùng à, vậy bổn Tông chủ xem ngươi có thể chịu được tới lúc nào."
Sau đó, tiếng la hét và kêu rên của người này truyền khắp quảng trường.
"Ta nói... ta nói..."
Cuối cùng, hắn ta thật sự không chịu nổi, tuyệt vọng mà hét lên.
"Hừ! Nói sớm thì cũng đâu cần phải chịu đau đớn như vậy."
Mặc Đường hừ lạnh một tiếng.
"Thiên Quỷ môn bọn ta..."
Người đàn ông kia vừa nói đến một nửa thì đột nhiên ngoẹo đầu, khóe miệng trào ra một đống máu tươi, cơ thể theo đó mà nằm phịch dưới đất.
Rõ ràng là chết không thể chết được nữa.
"Đáng ghét! Đáng ghét!"
Mặc Đường tức tối mắng chửi.
"Mau! Toàn tông đi vào trạng thái phòng bị cấp một."
Mặc Đường quát lớn.