Lại là kế hoạch
"Thánh tử điện hạ không hổ là Thánh tử điện hạ. Xem nào, mọi người nhìn đống tài nguyên này đi. Có rất nhiều tài nguyên, đều cường đại, bù lại cho tài nguyên của toàn bộ Thiên Quỷ môn ta. Ha ha ha..."
Quỷ Nhất Niệm vui vẻ chết đi được.
Mẹ nó!
Có sao nói vậy, sự chênh lệch giữa Chúng Thần Chi Vực và Thần Vực thật sự rất lớn.
Đối với một Thánh tử trẻ tuổi của Thần Vực mà nói, chuyện khó khăn như vậy cũng có thể giải quyết nhẹ nhàng thế này.
Dù sao thì trước khi Thánh tử này tới, làm sao thì Quỷ Nhất Niệm không ngờ, tiêu diệt một thế lực Thần cấp lại có thể đơn giản như vậy.
Bây giờ Diệp Thiên Dật trong mắt họ đúng là quá ngầu.
Dù gì hắn cũng là tiểu bối, nhưng bây giờ thì Quỷ Nhất Niệm khâm phục tên tiểu bối này xuất phát từ đáy lòng.
"Truyền mệnh lệnh của ta, hôm nay tất cả người trong Thiên Quỷ môn đều có thưởng, tài nguyên của Thần Cơ môn này chia đều cho mọi người."
Sau đó, một trận reo hò vang lên.
Quỷ Nhất Niệm cười và nhìn sang Diệp Thiên Dật.
"Thánh tử điện hạ, ngươi đúng là quá tài giỏi, ta rất là khâm phục."
Diệp Thiên Dật nhấp một ngụm trà, thản nhiên lên tiếng: "Đây có thể là sự chênh lệch giữa Thần Vực và Chúng Thần Chi Vực. Trong Thần Vực, chuyện này cơ bản không thể thành hiện thực, nhưng ở Chúng Thần Chi Vực thì ha ha ha, quá ư là dễ dàng."
"Nào! Để chúng ta nâng ly kính Thánh tử điện hạ."
"Ha..."
Ở một nơi hoang dã nào đó, họ hàng thân quyến của đám cường giả của Thần Cơ môn đang ở đây.
Gió lạnh thổi vào họ.
Mặc Đường nhìn bóng tối phía trước mà tuyệt vọng gào lên.
"Tại sao? Tại sao chứ? A a a!"
"Đường đường Thần Cơ môn của ta lại gặp phải mấy chuyện này? Tại sao? Thiên Quỷ môn này dựa vào cái gì mà tới đánh Thần Cơ môn của ta. Lẽ nào họ tấn công những tông môn khác còn khó hơn đánh Thần Cơ môn của ta hay sao?"
Chắc chắn không phải như thế.
Thần Cơ môn của hắn có Thần Cơ!
Một vài tông môn khác chắc chắn sẽ dễ hơn Thần Cơ môn của họ.
Vậy tại sao Thiên Quỷ môn cứ phải đánh vào Thần Cơ môn của họ chứ?
"Tông chủ, không cần thiết tức điên lên làm hại sức khoẻ, tông môn không còn, chúng ta vẫn có thể xây lại."
Một vị cường giả lên tiếng an ủi.
"Lần này chẳng những tông môn không còn, cả tài nguyên hàng nghìn năm của Thần Cơ môn cũng mất luôn!"
Mặc Đường tuyệt vọng nói.
"Vậy chúng ta đánh trả lại!"
"Đánh Thiên Quỷ môn?"
"Không! Đánh tông môn khác! Cường giả của Thần Cơ môn chúng ta đều ở đây, thực lực của chúng ta đều ở đây, chúng ta có thể cướp tài nguyên của người khác."
Bây giờ chuyện này không quan trọng.
"Bây giờ, lão phu không hiểu, tại sao Thiên Quỷ môn này muốn đánh Thần Cơ môn của ta? Hơn nữa, thủ đoạn của tên Thánh tử này thật sự lợi hại như thế? Sự chênh lệch giữa Chúng Thần Chi Vực và Thần Vực lớn thế này ư? Chỉ là một người trẻ tuổi tới đây mà đã khiến Thiên Quỷ môn dễ dàng tiêu diệt Thần Cơ môn của ta như vậy?"
Làm sao mà hắn phá vỡ kết giới nhẹ nhàng mà không cần dùng loại độc gì thế này.
Mẹ nó!
Thần Cơ môn của hắn ta ã trở thành trò cười của toàn bộ Chúng Thần Chi Vực.
"Ôi trời, Thánh tử của Thiên Quỷ môn này lợi hại như vậy à? Nhẹ nhàng huỷ đi Thần Cơ môn như thế ư?"
"Mạnh thật, đây chính là sự chênh lệch giữa Chúng Thần Chi Vực và Thần Vực đấy sao? Đúng là hàng duy đả kích."
"Thần Cơ môn này thật sự là thê thảm. Mấy năm nay Thần Cơ môn đúng là long đong lận đận. Lúc trước có Diệp Thiên Dật, sau lại có Quỷ Văn Kiệt. Nhưng họ không định ra tay với những tông môn của đại lục chúng ta sao?
"Trong chuyện này, Thiên Quỷ môn đã đưa ra một cái cớ rất tốt, danh môn chánh phái của ta cũng không phải làm gì. Điều mấu chốt là có một Thánh tử của Thiên Quỷ môn đến từ Thần Vực. Hơn nữa, còn có hai vị hộ pháp mạnh mẽ, nếu muốn tấn công Thiên Quỷ môn giữa các danh môn chánh phái cần phải bàn bạc thật kỹ. Thế lực của các bên cùng nhau tấn công mới được."
Diệp Thiên Dật thoải mái ngâm mình tắm táp.
Sau khi tắm xong, hắn nằm trong phòng.
"Cho dù Thần Cơ môn gần như đã bị tiêu diệt, để ta nghĩ xem còn có thể mượn sức của Thiên Quỷ môn này làm chút chuyện gì đây?"
Dù gì cũng phải tận dụng hết sức.
"Hải gia."
Đôi mắt của Diệp Thiên Dật trở nên nghiêm nghị sau đó lộ ra nụ cười xấu xa
Đối phó Hải gia...
Vậy cần phải có một cái cớ.
Hắn cũng không thể vô duyên vô cớ kêu Thiên Quỷ môn tấn công Hải gia.
Quả thật có vẻ quá lạ kỳ.
Cho nên hắn phải tìm cái cớ.
Mặc kệ cái cớ này là thật hay giả.
"Xem ra ta phải ra ngoài một chuyến rồi."
Diệp Thiên Dật vặn cổ, sau đó ra khỏi phòng.
"Thánh tử điện hạ, ngươi có chuyện gì không?"
Quỷ Nhất Niệm nhìn Diệp Thiên Dật và tò mò hỏi.
"Ừm, bổn thiếu định ra ngoài lịch luyện một chút, bây giờ Thiên Quỷ môn chắc cũng không có nguy hiểm gì lớn, ta sẽ không ra ngoài lâu đâu."
"Thánh tử điện hạ..."
Hai vị hộ pháp đứng dậy.
Diệp Thiên Dật nói: "Hai vị hộ pháp không cần đi theo bổn thiếu, Chúng Thần Chi Vực nhỏ bé này, bổn thiếu cũng chẳng coi ra gì đâu."
Diệp Thiên Dật nói xong thì rời đi.