Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2660: CHƯƠNG 2659: HẮN THẬT LÀ KHÔNG LÀM GÌ CẢ?

Hắn thật là không làm gì cả?

Bọn họ đều cho rằng, Diệp Thiên Dật hẳn là bị trọng thương.

Nhưng mà bây giờ, hắn lại bình yên vô sự.

Vừa vặn thương thế của hắn đã khôi phục sao?

Không nên chứ?

"Ồ, Tần thiếu, Ứng thiếu."

Diệp Thiên Dật thấy bọn họ, sau đó cười vẫy vẫy tay lên tiếng chào.

Bọn họ cũng giả vờ mỉm cười gật đầu.

"Diệp thiếu, một tháng này sao không thấy ngươi có động tĩnh gì vậy?"

Tần Lạc Phong đi tới hỏi.

"Ta không phải cũng là không thấy các ngươi có động tĩnh gì sao?"

"Ha ha ha! Chúng ta là không thể làm gì, bị người Thiên Quỷ môn nhằm vào, vậy cũng không có cách nào, cuối cùng chỉ đành từ bỏ thành tích vòng khảo hạch thứ nhất, sử dụng truyền tống tinh thạch chạy đi, cũng là thân chịu trọng thương, có điều có thể bảo toàn một mạng, cũng coi là vạn hạnh trong bất hạnh."

Tần Lạc Phong thản nhiên nói.

"Đúng vậy, người Thiên Quỷ môn này cứ như là phát điên tìm chúng ta gây sự, quả thật không thể hiểu nổi."

Ứng Vô Văn gật đầu nói.

"Tần thiếu, ngươi nói xem có khi nào có khả năng này không."

Bọn họ nhìn về phía Diệp Thiên Dật, sau đó Diệp Thiên Dật tiếp tục nói: "Người Thiên Quỷ môn bên kia chuyên môn để người của bọn họ đuổi theo để giết các ngươi?"

"Ha ha ha."

Tần Lạc Phong cười cười, nói: "Làm sao có thể? Luận năng lực, luận trình độ nổi danh, chúng ta đều không bằng rất nhiều người của học viện Võ Thần, dựa vào cái gì phải đặc biệt đến đuổi giết chúng ta chứ?"

"Vậy vạn nhất là có thù thì sao? Đúng không? Ha ha ha, ta cũng chỉ đùa một chút thôi, ta đi trước đây."

Sau đó, Diệp Thiên Dật và Gia Cát Văn cùng đi qua.

"Hắn có ý gì?"

Tần Lạc Phong nhìn về phía Ứng Vô Văn, cau mày.

"Ta làm sao biết được, có điều cảm giác hắn hẳn là biết chúng ta đang muốn đối phó hắn."

"Hắn lúc nào trong lòng đều biết, chỉ là không có chứng cứ thôi." Tần Lạc Phong cau mày. ...

Diệp Thiên Dật trở về, vẫn là gây ra chấn động khá lớn.

"Diệp thiếu, Vạn Cổ Đệ Nhất Thần Tông kia không là của ngươi sao? Bọn họ sao lại có thể kịp thời đi Thiên Quỷ môn, tiêu diệt Thiên Quỷ môn vậy?"

"Đúng vậy, bọn họ làm sao mà biết được? Chuyện này trước mắt chấn động toàn bộ đại lục, ngươi có biết chuyện trong này không?"

"Diệp Thiên Dật, nói cho chúng ta nghe đi, hay là, chuyện Thiên Quỷ môn này bị hủy diệt, có liên quan tới ngươi?"

"..."

Thật nhiều người sau khi nhìn thấy Diệp Thiên Dật, bọn họ cũng nhao nhao lại gần tò mò hỏi.

Diệp Thiên Dật nói: "Đúng vậy, đương nhiên là có liên quan, bởi vì Thiên Quỷ môn chính là ta diệt."

"Khụ khụ —— "

Bọn họ đều là ho khan một tiếng.

Hiển nhiên, bọn họ cũng không tin.

Mặc dù bọn họ từng suy đoán có một loại khả năng như thế, nhưng mà, nội tâm của bọn họ cũng không tin đây là sự thực.

Thấy Diệp Thiên Dật không muốn nói, bọn họ tự nhiên cũng không hỏi thêm nữa.

"Anh Thiên Dật."

Long Bảo Nhi thấy Diệp Thiên Dật thì vui vẻ chạy tới.

Nàng cũng là thường xuyên ở cùng Lưu Ly Vũ, chỗ nào có nàng, bên cạnh khẳng định có Lưu Ly Vũ.

"Đã lâu không gặp rồi, tiểu bảo bảo."

Diệp Thiên Dật cười sờ lên mái tóc của nàng.

"Đáng ghét, không được sờ tóc của tiểu bảo bối, sẽ không cao được."

Long Bảo Nhi le lưỡi nói.

Nhưng mà hiển nhiên, nàng cũng không phải thật sự không cho Diệp Thiên Dật sờ đầu.

"Được rồi, vậy sau này không sờ nữa."

Diệp Thiên Dật cười nói.

"Không thèm í."

Gia Cát Văn cười nói: "Vậy ta thì sao?"

"Cũng không thèm."

Sau đó họ vừa trò chuyện vừa đi tới phía trước.

"Lại nói, mọi người đều không sao chứ?"

Lưu Ly Vũ nói: "Không có chuyện gì, hoặc nhiều hoặc ít bị thương một chút, nhưng vấn đề không lớn."

"Vậy là tốt rồi."

Sau đó bọn họ cùng đi đến quảng trường to lớn.

Trên quảng trường, đã hội tụ trên vạn người.

Tất cả mọi người đều đang tập trung về phía này.

Trước khi tới, còn cần báo cáo với giáo viên của mình.

Diệp Thiên Dật đi tới văn phòng của Y Thất Nguyệt.

"Đánh đi đánh đi! Xông lên! Đùng có mà bỏ ta lại nha."

Vừa đi đến cửa phòng đã nghe được bên trong truyền đến tiếng la hét của Y Thất Nguyệt.

Người phụ nữ này, có vẻ như đã cai được bài bạc rồi.

Nguyên nhân là nàng hình như lại say mê chơi trò chơi rồi.

Có điều, cũng coi là chuyện tốt.

Diệp Thiên Dật đi vào.

"Ngươi tới rồi."

Y Thất Nguyệt lườm Diệp Thiên Dật một chút, sau đó nói: "Chờ bổn tiên nữ một chút."

Sau đó nàng điên cuồng thao tác.

Thua.

"Ta nói này cô giáo tiên nữ, vì sao mỗi lần ta đến nhìn thấy kết quả đều là ngươi thua vậy?"

Diệp Thiên Dật lời nói này, có vẻ như đâm thật sâu vào lòng tự tôn của Y Thất Nguyệt.

Nàng chống nạnh, chỉ vào Diệp Thiên Dật nói: "Ngươi biết cái gì? Bổn tiên nữ thắng một trăm trận nhiều nhất chỉ thua một... ờm, Ba bốn trận, chỉ là vừa vặn ngươi thấy đúng trận bổn tiên nữ thua mà thôi."

"Vâng vâng vâng."

Diệp Thiên Dật liên tục gật đầu.

Sau đó Y Thất Nguyệt vươn tay.

"Đưa thiết bị thu hình của ngươi đây, bổn tiên nữ ngược lại muốn xem xem, ngươi đến cùng là tiêu diệt Thiên Quỷ môn này kiểu gì."

Người tin là Diệp Thiên Dật làm, cũng chỉ có mình Y Thất Nguyệt.

Khả năng, viện phó Triệu bên kia còn sẽ có chút hoài nghi.

Diệp Thiên Dật đưa cho nàng.

"Được rồi, ngươi đi tham gia học viện đại hội đi, bên này giao cho bổn tiên nữ là được rồi."

"Được, ta đi đây."

"Ừm."

Sau đó Diệp Thiên Dật rời đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!