Lại có người tới
Lần này, Thiên Quỷ môn cử ra hàng ngàn Thái Cổ Thần Vương cảnh, hơn nữa cảnh giới đều rất cao, cho dù là vậy thì có ích gì đây?
Ngược lại khiến người đời ngạc nhiên vô cùng.
"Ôi trời! Tông chủ, chúng ta có thể có nhiều thành viên bổ sung như vậy sao?"
Phệ Hồn tôn giả ngạc nhiên lên tiếng.
Diệp Thiên Dật sờ chóp mũi.
"Nếu họ đã tới, vậy ta cảm thấy có thể không chỉ bao nhiêu đây..."
Chuyện này, chính Diệp Thiên Dật cũng muốn một mình gánh vác nên hắn không nói trong đám đông.
Tuy họ biết nhưng hắn thật sự không ngờ họ lại tới.
Thuần tuý chỉ là chính họ muốn tới mà thôi.
"Ha ha ha... Được! Được, vốn dĩ bổn tọa còn nghĩ đây là cuộc chiến không hồi hộp. Nhưng bây giờ xem ra, tuy không hồi gộp nhưng... rất là thú vị. Chí ít coi như có thể hoạt động gân cốt một chút."
Quỷ Thương Khung thản nhiên lên tiếng.
"Vậy thì... các hạ hoạt động cho nhiều vào, Dược Thần sơn ta cũng sẽ chung tay."
Một giọng nói truyền đến.
Đám đông hơi ngỡ ngàng, nhìn sang đám người Dao Hải của Dược Thần sơn.
Dược Thần sơn, thế lực Thần cấp của Chúng Thần Chi Vực và Hạ Vực, quan hệ với Diệp Thiên Dật cũng rất khác thường.
Tông chủ của Dược Thần sơn là Dao Tịch, con gái của Dao Hải.
Diệp Thiên Dật nhìn đám người của Dao Hải.
Nói thật thì hắn vẫn có chút cảm động.
Có sự xuất hiện của đám người này là hợp lý, nhưng có sự xuất hiện của họ thì cũng nằm ngoài dự đoán.
Dược Thần sơn chính là như vậy.
Mặc dù nói, quan hệ giữa Diệp Thiên Dật và bọn họ coi như không tệ, nhưng ý nghĩa ra tay giúp đỡ như vậy thì lại khác.
Thứ nhất, đối thủ này là Thiên Quỷ môn. Hơn nữa là Thiên Quỷ môn của Thần Vực.
Đó là Thần Vực nha.
Họ cũng không sợ tự chuốc lấy tai hoạ?
Thứ hai, thật ra không giúp, cũng là chuyện hợp tình hợp lý, ai dám trả giá cho nguy hiểm lớn thế này?
Thứ ba, giúp thì được, nhưng mọi người đều không biết ai sẽ ra tay. Nếu tất cả đều bàn bạc xong trước, cùng nhau ra tay, vậy thì thế lực liên quan đủ nhiều, cường giả cũng đủ nhiều, có thể an toàn một chút.
Nhưng mặc kệ là Thường Hi hay Dao Hải, họ vốn không biết còn có ai, hay cụ thể là có ai sẽ ra tay!
Vậy thì, họ ra tay có nghĩa là tự đặt mình vào tình trạng nguy hiểm.
Chính vì vậy, nếu Dược Thần sơn ra tay, nhưng không còn ai khác, họ và Vạn Cổ Đệ Nhất Thần Tông cùng nhau đối phó Thiên Quỷ môn, hậu quả là gì?
Đều chết!
Nhưng họ xuất hiện như vậy, vả lại xem ra họ đã chuẩn bị trước từ lâu. Điều này chứng minh họ quả thật có dụng tâm.
"Dược Thần sơn!"
Đôi mắt của Quỷ Thương Khung trở nên nghiêm nghị!
Dược Thần sơn cũng cử ra mấy chục tên Thái Cổ Thần Vương cảnh.
Chúng Thần Chi Vực hay Hạ vực, cơ bản thế lực Thượng thần cấp cũng chỉ có mấy chục tên Thái Cổ Thần Vương cảnh!
"Muốn chết à!"
Quỷ Thương Khung hừ lạnh một tiếng.
Quả thật trong mắt hắn là muốn tìm cái chết.
Hơn một ngàn Thái Cổ Thần Vương cảnh của Thiên Quỷ môn hắn ta, đa số vẫn là Bán Thần và thậm chí trên Bán Thần!
Bây giờ, Vạn Cổ Đệ Nhất Thần Tông cộng thêm Tam đại đế quốc, cộng thêm Dược Thần sơn, Thái Cổ Thần Vương cảnh cố nhiên có thể có ba bốn trăm nhưng Bán Thần lại cực ít.
Cho nên, dù họ có giúp thì sao chứ? Chẳng qua vẫn là một cuộc chiến mà họ nghiền nát.
"Nay các ngươi đều tới tìm cái chết, vậy cũng đừng trách bổn tọa nha! Đừng hy vọng tới lúc Đại lục lưu truyền là Thiên Quỷ môn ta nhằm vào các ngươi."
Quỷ Thương Khung lạnh lùng lên tiếng.
Họ dần dần đáp xuống trước mặt Thái Cổ Thần Vương cảnh.
"Còn nữa không? Còn có sự giúp đỡ thì xuất hiện hết một lần đi."
Quỷ Thương Khung lại gào to lên.
"Xem ra tới thật đúng lúc."
Lại là giọng của một người phụ nữ truyền đến, đám đông nhìn sang.
"Ôi trời!"
Họ trừng to mắt nhìn về hư không trước mặt.
Số lượng lớn cường giả tụ tập tại đó.
Mà người dẫn đầu là Hoàng Liên. Hoàng Liên và Hoàng Anh đứng cạnh nhau, phía sau họ là một đám cường giả Thái Cổ Thần Vương cảnh của Đế quốc Nguyệt Thần.
Trong số đó, có một người quen.
Đoan Mộc Huyên.
Bên cạnh nàng còn có vô số cường giả.
Họ đồng thời qua đây.
Quỷ Thương Khung cau mày.
Một đống thế lực này hình như người tới đây thì thực lực không kém.
"Nay có nữ đế của Đế quốc Nguyệt Thần Thượng Vực. Ôi trời, hơn nữa nữ hoàng bệ hạ của Đế quốc Nguyệt Thần cử ra rất nhiều cường giả!"
"Thánh rồi! Tên Diệp Thiên Dật này đúng là thánh rồi! Hình như hắn không có bất kỳ bối cảnh nào, sao mà khi đánh nhau thì nhiều người giúp hắn như vậy?"
"Ôi trời! Không phải còn nữa chứ?"
"..."
"Đế quốc Nguyệt Thần, Nguyệt Thần cung!"
Họ đều có nghe thấy.
Nghe đồn, Nguyệt Thần cung của Thần vực từng có vài người đi ra, tới Chúng Thần Chi Vực!
Bây giờ xem ra, chắc chính là họ rồi.
Nhưng bây giờ họ chắc cũng không có liên quan gì tới Nguyệt Thần cung.
Nhưng...
Đám cường giả mà họ đưa tới, tu vi bình thường tương đối cao.
Nhưng dù cho là thế, Thiên Quỷ môn vẫn có thể nghiền nát như thường.
Vì họ có rất nhiều Thái Cổ Thần Vương cảnh lục giai, thất giai, bát giai, thậm chí cũng có vài người là Thần Tôn cửu giai.
Đám người kia, cơ bản thì Thái Cổ Thần Vương cảnh lục giai là cao nhất rồi.
Không đến mức nói là giúp, vẫn cử lão tổ tông cấp Vạn Cổ Chí Tôn của Thái Cổ Thần Vương cảnh bát giai.
"Ha!"