Rồng?
Chắc họ cũng nghe ngóng tin tức nên qua đây.
"Hửm?"
Quỷ Thương Khung kia cau mày nhìn chằm chằm vào Ma Nguyệt đáp đất.
Đây là ai?
Cỗ khí thế này...
Lại là Thần Tôn?
"Ôi trời! Thần Tôn?"
"Ôi trời! Không phải là cường giả đến từ Thần Vực ư? Vậy mà Diệp Thiên Dật này lại có thể gọi cả Thần Tôn?"
"Không phải... nói thật thì bối cảnh của tên Diệp Thiên Dật này còn đáng sợ quá nhiều so với tưởng tượng của ta."
"..."
Đám đông nhao nhao ngạc nhiên.
Một vị Thần Tôn xuất hiện cũng khiến bên Vạn Cổ Đệ Nhất Thần Tông có tự tin.
"Đại nhân, nô gia chưa tới muộn chứ?"
Lại là một giọng ngọt ngào truyền đến, một Tuyết Cơ tóc trắng như tuyết cũng đáp xuống bên cạnh Ma Nguyệt.
Ban đầu, Tuyết Cơ này cũng biết mọi thứ của Diệp Thiên Dật là giả, nàng cũng rời khỏi hắn.
Mấy ngày này nàng cũng không liên lạc, dù gì thì hắn cũng được tính là gạt nàng.
Thời gian qua, nàng khuây khoả tại Chúng Thần Chi Vực, sau khi biết chuyện này thì cũng tới đây ngay lập tức.
"Chưa đâu."
Diệp Thiên Dật mỉm cười và nói.
"Vậy càng tốt."
Tuyết Cơ mỉm cười.
Thực lực của nàng cũng rất mạnh, chí ít cũng là trên Bán Thần.
Nói thật thì Quỷ Thương Khung tuyệt đối không ngờ, sẽ có nhiều người giúp Vạn Cổ Đệ Nhất Thần Tông như vậy, thậm chí còn có Thần Tôn xuất hiện?
Suy nghĩ của hắn vốn rất đơn giản, Vạn Cổ Đệ Nhất Thần Tông cô lập không ai trợ giúp, sau đó lại tùy tiện tiêu diệt họ.
Sở dĩ cử ra nhiều người như vậy, thuần tuý chỉ là vì cho người của Đại lục xem, để lập uy, hắn cũng hoàn toàn không ngờ thật sự ngoài Yêu Hậu ra thì còn có nhiều người khác giúp cho hắn.
Còn có Thần Tôn xất hiện?
"Ha!"
"Vẫn chưa đủ! Nào! Để bổn tọa xem thử, còn có ai tới giúp ngươi?"
Quỷ Thương Khung không sợ hãi mà lên tiếng.
Cần phải giữ thể diện.
"Không còn nữa phải không?"
Quỷ Thương Khung nhìn xung quanh, sau đó cười mỉa: "Vậy thì dựa vào các ngươi, chỉ khiến bổn tọa tốn thêm chút sức lực, các ngươi chết thêm người mà thôi. Nay bổn tọa giăng lưới đánh cá, các ngươi dám đi vào, vậy thì đừng hòng đi ra. Toàn bộ phải ở lại đây mãi mãi cho bổn toạ.
"Thiên Quỷ môn nghe lệnh!"
Quỷ Thương Khung gào lên.
Bỗng chốc, đám đỉnh cấp cường giả Thái Cổ Thần Vương cảnh nhao nhao thể hiện uy thế.
"Tách bọn họ ra cho ta!"
Quỷ Thương Khung phẫn nộ quát.
"Rõ!"
Vù...
Sau đó, họ trực tiếp xông qua phía Vạn Cổ Đệ Nhất Thần Tông.
"Có lẽ cũng đã lâu chưa đánh nhau, đi theo ta."
Mộc Thanh Trúc nhìn Hàn Nhã Nhi bên cạnh và nói một câu.
Hàn Nhã Nhi thản nhiên nói: "Ngươi đi theo ta."
Mộc Thanh Trúc giương nụ cười.
"Nữ đế các hạ đau lòng cho ta à?"
Hàn Nhã Nhi thản nhiên đáp: "Dù gì ngươi cũng tới giúp bạn của ta mà."
Sau đó, họ nhìn về phía trước với khí thế phun trào.
Về lý thuyết, họ không thể đánh thắng trận này.
Nhưng...
Cụ thể phải xem bản lĩnh của Diệp Thiên Dật.
Thủ đoạn của hắn khá nhiều, họ cũng tín nhiệm Diệp Thiên Dật. Họ tin tưởng dù cho đám người của họ ở đây, với thủ đoạn của hắn thì ít ra chắc cũng có thể hoà?
Chí ít họ cũng tận mắt thấy uy lực của đạn pháo lúc nãy, quả thật rất mạnh.
Vậy hiển nhiên còn có át chủ bài khác.
Bỗng chốc, họ trực tiếp cùng nhau chiến đấu.
"Ôi trời! Trận này e là có thể ghi vào sử sách."
Đám đông nhao nhao cách xa, ngạc nhiên nói.
"Cuộc chiến gần hai ngàn Thái Cổ Thần Vương cảnh, ắt hẳn có thể đi vào sử sách. Mà cuộc chiến này, lại là vì một võ giả có tu vi Thất Phách cảnh gây ra, nghĩ ra cũng khá là không hợp lẽ thường.
"Nhưng bên Vạn Cổ Đệ Nhất Thần Tông hình như chênh lệch có hơi lớn, đành phải xem tên Diệp Thiên Dật có thủ đoạn lợi hại hay không, ta cảm thấy chắc có."
"Chắc là vậy."
"..."
Quỷ Thương Khung đứng tại hư không và nhìn cuộc hỗn chiến trước mặt.
Thiên Quỷ môn đang chiến đấu với họ trong tư thế nghiền nát tuyệt đối.
Tuy trong khoảng thời gian ngắn không phân thắng bại, nhưng thắng lợi chẳng qua là vấn đề thời gian mà thôi.
"Hừ! Muốn đấu với bổn toạ? Còn non lắm!"
Hắn là thế lực cường đại của Thần vực, còn không so được với Chúng Thần Chi Vực ư?
Nếu Chúng Thần Chi Vực có thể đối kháng thế lực cường đại của Thần vực, vậy đúng là không hợp lẽ thường.
Gừ...
Chính ngay lúc này, một tiếng rồng gầm vang lên khiến người khác phải ngạc nhiên.
Đám đông nhao nhao ngẩng đầu lên.
"Ôi trời! Là rồng!"
Họ nhìn về phía hư không xa xa.
Một con rồng dẫn theo một nhóm cường giả bay nhanh về phía hư không.
Soạt...
Con rồng kia từ trên trời xuống, sau đó ánh sáng loé lên hoá thành một bóng dáng tuyệt đẹp.
"Xem ra, ta tới cũng tính là đúng lúc."
Long Linh Quân thản nhiên nói.
"Lên!"
Nghe theo lệnh của nàng ta, vài trăm vị Thái Cổ Thần Vương cảnh tham gia cuộc chiến.
"Ôi trời!"
Cảnh này khiến mọi người đều ngây ngốc.
"Tình hình gì thế này?"
"Nhiều Thái Cổ Thần Vương cảnh như vậy ư? Đây là người của thế lực nào vậy? Lúc nãy đó là con rồng thật sao?"
Rồng, đối với họ mà nói quả thật là sự tồn tại rất hiếm thấy.
Cho nên ngay từ đầu, mọi người sẽ cảm thấy. Con rồng này, có khi nào chỉ vì sức mạnh nào đó phóng thích mà hoá thành hay không?
Họ không phải rất chắc chắn.
Tuy họ có mặt, nhưng dù gì khoảng cách thật sự cách xa chiến trường.
"Ôi trời! Đúng là rồng!"