Thí Thần Đại Pháo thật sự
Trừ phi, họ chỉ có thể lén ám sát tên Diệp Thiên Dật này?
Đúng!
Đây quả thật là cách rất hay.
Về mặt lý thuyết, bình thường vốn dĩ nên dùng cách này để giết hắn.
Nhưng Quỷ Thương Khung hắn chọn cách chấn động hơn.
Đúng.
Theo lý thuyết mà thành công thì uy danh của Thiên Quỷ môn của hắn sẽ hoàn toàn bị hạ gục.
Nhưng ai có thể ngờ, vậy mà lại xảy ra biến cố lớn thế này!
Có nhiều cường giả và thế lực giúp Diệp Thiên Dật như vậy.
Họ thất bại rồi.
Nhưng thấy bại mà còn ám sát hắn, vậy há chẳng phải... mất hết thể diện còn gì!
Bây giờ họ muốn lấy lại thể diện, vậy thì phải theo cách tương tự lúc trước, miễn cưỡng giết Diệp Thiên Dật, tiêu diệt Vạn Cổ Đệ Nhất Thần Tông.
Có lẽ còn có cách khác để lấy lại thể diện.
Hắn tuyệt đối không thể nhịn cục tức này.
"Thật sự không được. Chúng ta chờ đám cường giả kia rời khỏi Vạn Cổ Đệ Nhất Thần Tông rồi hẵng tấn công ư?"
Mặc Đường hỏi.
"Ừm..."
Quỷ Thương Khung khẽ gật đầu.
"Đây cũng là một cách."
Hắn gật đầu.
"Ta không tin, cường giả của những thế lực này, họ còn có thể canh chừng ở Vạn Cổ Đệ Nhất Thần Tông mãi."
Đôi mắt của Quỷ Thương Khung tỏ ra nghiêm nghị.
Mặc Đường cũng gật đầu: "Đúng thế. Tới lúc đó, tới chi viện cũng là thế lực của Hạ Vực Chúng Thần Chi Vực. Họ không đáng nhắc tới. Nhưng có một tiền đề, phải để họ yên tâm mới được."
Họ đứng chung một chiến tuyến, cho nên dù là chính tà khác đường, bây giờ họ cũng coi như bạn bè.
"Vì vậy, Quỷ tông chủ, e là Thiên Quỷ môn các ngươi phải cùng về Thần Vực một chuyến. Nếu như vậy, họ mới có thể yên tâm."
Mặc Đường nhìn Quỷ Thương Khung và nói.
"Ừm, bổn tôn hiểu."
Hắn gật đầu.
"Vậy bổn tôn tiện thể dẫn theo người của Thiên Quỷ môn về Thần Vực trước. Nơi này bổn tôn để lại truyền tống trận, tới lúc đó từ Thần Vực về tới Thượng Vực sẽ dùng tốc độ nhanh nhất mà về tới Hạ Vực này. Sau đó có thể tới chỗ này trong nháy mắt, trực tiếp tấn công Vạn Cổ Đệ Nhất Thần Tông."
Quỷ Thương Khung nói.
Đúng lúc, để cho an toàn, hắn trở về Thiên Quỷ môn và dẫn theo một số cường giả nữa.
Mặc Đường gật đầu: "Được, vậy bọn ta ở đây cờ tin của Quỷ tông chủ. Tin vừa tới thì bọn ta sẽ dùng tốc độ nhanh nhất để tiến về Vạn Cổ Đệ Nhất Thần Tông và cùng nhau tác chiến với ngươi."
"Ừm!"
Quỷ Thương Khung gật đầu.
Sau đó, họ bèn giải tán.
Quỷ Thương Khung để lại vài người trong tối để nghe ngóng tin tức của Vạn Cổ Đệ Nhất Thần Tông. Họ bèn trở về Thần Vực.
Mặc Đường, Hải Lam Quân và Dược Hoàng tông, ba thế lực lớn bọn họ cũng tạm thời ai về nhà nấy.
Vạn Cổ Đệ Nhất Thần Tông.
"Chỗ của ta nhỏ thế này cũng không thể chứa nhiều người như vậy, cho nên, bày tiệc cũng đành tổ chức tại quảng trường này thôi."
Diệp Thiên Dật cầm ly rượu, ánh mắt nhìn sang đám người kia.
Sau đó, hắn nói: "Ta cảm ơn lần nữa sự giúp đỡ của mọi người."
"Diệp tông chủ, những lời sáo rỗng này thì không cần đâu. Ngươi xem, bổn tôn mang đến nhiều cường giả thế này, ra sức thì không phải nói, đi đường cũng không gần, hay là ngươi cho chút lợi ích đi? Cũng để trong lòng mọi người thư thái một chút."
Long Linh Quân cười nói.
Thật ra, đừng thấy bây giờ nàng nói như vậy thì có gì đó không đúng, nhưng suy nghĩ kỹ lại, nàng mới cho Diệp Thiên Dật thể diện.
Tại sao phải nói những lời này?
Hôm nay, Diệp Thiên Dật đã cho nàng và đám cường giả của Vạn Độc Yêu Vực, vậy có nghĩa là ân tình này họ đã trả sạch.
Nếu không thì sau này những tên cường giả dưới trướng nàng có chuyện tới tìm Diệp Thiên Dật, có chuyện tới làm phiền hắn thì đây mới là rắc rối lớn nhất.
Nàng có thể bảo đảm mình sẽ không như vậy, nhưng cấp dưới của mình, nàng thật sự không dám chắc.
"Ha ha ha! Long tiền bối yên tâm, Diệp Thiên Dật ta không có gì nhiều, mấy thứ này thì vẫn có. Dù gì đống tài nguyên của Thiên Quỷ môn, Thần Cơ môn, Hải gia đều ở chỗ ta, Khởi Nguyệt."
Khởi Nguyệt đứng dậy.
"Tông chủ."
"Đưa mọi người đi lấy đồ."
Long Linh Quân mỉm cười lên tiếng: "Không vội không vội, Diệp tông chủ không cần phải vội, dù gì bọn ta ra tay giúp cũng không phải vì đồ của ngươi."
"Ha ha ha, đương nhiên!"
Diệp Thiên Dật cười và gật đầu.
Qua một lúc, một bóng dáng đi tới.
"Tông chủ, Thiên Quỷ môn bọn họ rút rồi ạ. Họ đã tới Thượng Vực, xem ra chuẩn bị tới Thần Vực."
Diệp Thiên Dật gật đầu: "Ta biết rồi."
Sau đó, hắn nói với họ: "Cảm ơn mọi người. Bây giờ Thiên Quỷ môn cũng chuẩn bị trở về Thần Vực rồi, lần này nguy cơ của Vạn Cổ Đệ Nhất Thần Tông chắc đã vượt qua hoàn hảo."
Y Hạo Thiên đứng lên, nói: "Diệp tông chủ, không thể xem thường được. Thiên Quỷ môn này mất mặt, chuyện này e là họ sẽ không ngưng tại đây đâu. Hoặc là họ sẽ ám sát ngươi, hoặc là... có thể về tập hợp binh lực."
"Ăn nhiều chút đi."
Mộc Thanh Trúc gắp một đũa rau cho Hàn Nhã Nhi và nói nhỏ nhẹ.
Hàn Nhã Nhi: "..."
Dao Hải cũng nói: "Những gì Y tông chủ nói đúng, lúc này không thể xem thường. Nhưng ta đợi cũng không thể chờ ở đây mãi, như vậy đi, một khi có chuyện gì, bọn ta chắc chắn sẽ tới đây ngay."
"Không sai!"
"Vậy bổn tôn ở đây thêm vài hôm."
Ma Nguyệt thản nhiên lên tiếng, sau đó hỏi Chu Tử Tuyết bên cạnh, giọng nhẹ nhàng: "Ý của ngươi thế nào?"
"Được."