Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2707: CHƯƠNG 2706: HẸN NGÀY GẶP LẠI (2)

Hẹn ngày gặp lại (2)

Mặc kệ là Liễu Thiển Thiển, Liễu Khuynh Ngữ, hay là Hàn Nhã Nhi, Hàn Nhuỵ, An Vũ Tình, An Vũ Sương, Tiểu Anh Vũ, Tinh Bảo Bảo, Hoàng Liên, Phụng Dao, Thường Hi, thậm chí là Kỷ Điệp, Bắc Manh Manh...

Còn có Thi Gia Nhất, Tịch Thiên Vũ, đã lâu chưa gặp...

Quá nhiều rồi, hắn cũng rất nhớ họ...

Nhưng mọi người đều đang cố gắng tu luyện, dĩ nhiên Diệp Thiên Dật cũng không thể lười biếng.

Bây giờ, trên lưng có bao nhiêu nguy hiểm, trong lòng Diệp Thiên Dật biết rõ.

Hắn cần phải mạnh mẽ lên.

Bây giờ là độ tuổi cố gắng tu luyện, có lẽ mười năm, hai mươi năm, năm mươi năm, giữa họ có thể sẽ ít khi gặp nhau.

Nhưng đổi lại là chung sống mười ngàn năm, hàng chục ngàn năm sau!

"Tuyết Cơ."

Diệp Thiên Dật nhìn sang người phụ nữ quyến rũ kia.

"Đại nhân."

Tuyết Cơ hành lễ.

"Còn ngươi? Ngươi định đi đâu?"

"Tuyết Cơ cũng đã đi du lịch đủ lâu rồi, định ở lại Vạn Cổ Đệ Nhất Thần Tông."

Diệp Thiên Dật gật đầu: "Được! Vậy bên này làm phiền ngươi rồi!"

"Đại nhân xin cứ yên tâm, tuy Tuyết Cơ không mạnh như thế nhưng cũng tuyệt đối sẽ dốc hết sức vì Vạn Cổ Đệ Nhất Thần Tông."

Diệp Thiên Dật vỗ lên vai nàng.

"Mọi người, vậy chúng ta hẹn ngày gặp lại."

Diệp Thiên Dật chắp tay.

"Tông chủ! Cố lên!"

Diệp Thiên Dật gật đầu, sau đó bay như tên bắn về phía chân trời!

Lần đi này e là có gặp lại cũng là trước khi tới Thần Vực.

Mỗi một hồng nhan tri kỷ của hắn, bắt đầu từ bây giờ, trừ Dao Tịch, Bạch Hàn Tuyết, Hạ Ngữ Hàn của học viện Võ Thần, e là trong thời gian ngắn cũng chỉ có thể gặp một lần.

Nhưng có vài con đường cần phải đi!

Cũng phải đi thôi!

Tại học viện Võ Thần.

Chuyện của Vạn Cổ Đệ Nhất Thần Tông đã lan truyền khắp Đại lục!

Bên học viện Võ Thần cũng đang điên cuồng bàn tán chuyện này.

Dù đã ba ngày trôi qua.

Diệp Thiên Dật trong mắt nhiều người đã trở thành đệ nhất thiên tài của đương đại.

Đương Nhiên, Là Dưới Thần Vực.

Rất nhiều người không phục, họ cảm thấy nói về thực lực thì tên Diệp Thiên Dật này được tính là đệ nhất thiên tài gì chứ?

Nhưng bàn về câu chuyện thì có ai có thể bằng một phần mười hắn?

Bên Thần Vực cũng không có quá nhiều tin tức.

Thứ nhất, truyền đi tương đối khó.

Thứ hai, Thiên Quỷ môn thảm bại, họ cũng không đến mức trở về Thần Vực đem chuyện này nói cho người người đều biết chứ?

"Tên Diệp Thiên Dật này thật sự kinh khủng!"

Diệp Phàm thở dài.

"Lúc trước cảm thấy không có gì, nhưng bây giờ lại thấy, tuy cảnh giới của hắn không cao nhưng đã có một ảo giác không chung một thế giới với chúng ta. Tương lai thì nói không rõ, nhưng bây giờ quả thật là người sáng lập vô số truyền kỳ."

Tư Mệnh cũng cảm khái.

Tuy những đỉnh cấp thiên tài kia không phục, nhưng trong lòng vẫn phải thán phục.

Chí ít họ cũng chưa từng nghe qua có thiên tài nào có thể làm được mấy chuyện này.

Diệp Thiên Dật có thể làm được, cho dù cảnh giới không cao, tại sao không xứng để họ khâm phục kia chứ?

Vậy tại sao người khác lại không làm được?

Hay là nói, người khác có thể làm được, chỉ là lười làm mà thôi?

Toàn nói nhảm.

Họ tự cho là mình làm không được!

"Bây giờ ta mong đợi nhất chính là kích hoạt danh sách."

Diệp Phàm nói.

Có ba bảng, bảng Thần Tử, bảng Chiến Lực và bảng Huyết Mạch.

Ba bảng này là cường giả Thần Vực kết nối trời đất mà có được.

Bảng Thần Tử là bảng tổng hợp, có thể nói là bảng có hàm lượng vàng nhiều nhất.

Thứ hai là bảng Chiến Lực.

Bảng Huyết Mạch cũng có ích, bình thường mà nói Huyết Mạch càng mạnh thì thực lực càng mạnh.

"E là phải tới Thần Vực thì mới kích hoạt được."

Trước cổng học viện Võ Thần.

Diệp Thiên Dật ngặm điếu thuốc rồi đi vào.

"Diệp Thiên Dật, là Diệp Thiên Dật! Diệp Thiên Dật về rồi!"

Không biết là ai đang la hét.

"Ôi trời! Tại sao ta cảm giác bây giờ Diệp Thiên Dật lại mạnh như vậy! Lúc trước ta không thấy vậy, nhưng bây giờ thì cảm giác hắn không đơn giản!"

"Chuyện ở Thiên Quỷ môn khiến người khác phải chấn động, còn có chuyện hắn lẽn vào Thiên Quỷ môn và tiêu diệt tông môn này, thật sự khiến người ta ngạc nhiên!"

"..."

"Cho nên lúc đó ta mới nói người mà ta trông đợi nhất trong toàn bộ học viện Võ Thần chính là Diệp huynh, ta nói không sai chứ?"

Gia Cát Văn mỉm cười và nói với Lưu Ly Vũ bên cạnh.

"Ừm."

Lưu Ly Vũ gật đầu.

Diệp Thiên Dật, lần đầu tiên thấy hắn cảm giác cũng tạm, không ngờ hắn lại tạo nên nhiều truyền kỳ thế này.

Không thể so sánh!

"Chênh lệch với hắn quá lớn rồi."

Lưu Ly Vũ nói.

"Ngươi?"

Gia Cát Văn nhìn Lưu Ly Vũ một cái rồi nói: "Ngươi cũng khiêm tốn quá, nói về truyền kỳ, trước mắt Diệp huynh là không ai sánh kịp trong những người đồng lứa, e là Thần Vực cũng khó mà tìm thấy được vài người có thể so truyền kỳ với hắn? Nhưng so với mấy người khác, ngươi tuyệt đối không kém Diệp huynh."

"Vậy sao?"

Lưu Ly Vũ lắc đầu: "Khi hắn lớn lên, ta tuyệt đối không phải đối thủ của hắn, e là... chỉ có tỷ của ta mới có thể đánh với hắn một trận."

Tại Thần Cung.

Như chốn thần tiên.

Một ngọn núi phía sau.

Một người phụ nữ ngồi đó tu luyện.

Đôi mắt xinh đẹp của nàng mở ra, một thanh kiếm bay tới lòng bàn tay nàng ta, sau đó nàng múa tại chỗ.

Bốp bốp bốp...

Một người đàn ông mỉm cười và đi tới.

"Sư tôn!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!