Sát hạch vòng hai
"Được, vậy ta đi nấu món ngon cho ngươi."
"Hi hi hi, được."
Diệp Thiên Dật nhìn Ngô Nhất, nói: "Ngươi đi chung đi, gọi mọi người qua đây."
"Được, ta đi gọi ngay."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
Quả thật cũng phải tập hợp mọi người một chút.
Mặc kệ là nói chuyện sau này hay là chuyện cần phải chú ý trong rừng Vọng Hải, Diệp Thiên Dật định sẽ phải nói với họ.
Lần này về còn chưa kịp đi thăm Đoan Mộc Tiểu Tiểu và Mộc Linh Nhi nữa.
Đành để khi có thời gian hẵng nói.
Diệp Thiên Dật thật sự không dễ tìm chị của Mộc Linh Nhi.
Đám đông tụ tập ở chỗ của Lưu Ly Vũ.
Diệp Thiên Dật giúp nấu cơm, những người khác ngồi đó trò chuyện.
Mộc Vân, Bạch Hàn Tuyết, Hạ Ngữ Hàn, Y Nhân Tuyết, Dao Tịch, Long Bảo Nhi, Ngô Nhất, Gia Cát Văn, Lưu Ly Vũ.
"Chờ một chút, món ăn sắp xong rồi."
Diệp Thiên Dật mặc tạp dề đi tới và nói.
"Diệp ca, không cần vội, hi hi hi, cần ta giúp không?"
Ngô Nhất cười hỏi.
"Không cần."
Sau đó, Gia Cát Văn mỉm cười và lên tiếng: "Thật không biết rốt cuộc Diệp huynh biết bao nhiêu thứ đây, y thuật, dùng độc, thuật luyện đan, võ đạo cường đại, ngay cả nấu ăn cũng có thể làm ngon đến vậy."
"Đúng vậy, phải nói là nhiều chị dâu như vậy nên Diệp ca toàn năng như thế, sao có thể không thu hút con gái thích? Không giống ta, tới bây giờ vẫn là một người cô đơn, haiz."
Ngô Nhất lại thở dài.
"Ngươi đừng học theo hắn."
Bạch Hàn Tuyết nói một câu.
"Chị dâu Hàn Tuyết, chị không tử tế gì hết. Diệp ca trái ôm phải ấp, sao không để ta cũng được trái ôm phải ấp chứ? Ta cũng muốn mà, mấu chốc là chị dâu Hàn Tuyết còn là đối tượng trái ôm phải ấp của Diệp ca, ngươi thật là không tử tế gì cả."
"Hắn mà gọi là trái ôm phải ấp gì gì, hắn đúng là phổ độ chúng sinh."
Bạch Hàn Tuyết nói.
Có trời mới biết tên Diệp Thiên Dật này có bao nhiêu hồng nhan tri kỷ.
Diệp Thiên Dật ho khan một tiếng rồi bưng đồ ăn đi ra.
"Ăn cơm thôi nào, ta cũng hiếm khi rảnh rang."
Quả thật hiếm khi hắn rảnh, chủ yếu là sắp tới Thần Vực rồi, sau này cũng không biết bao lâu mới gặp nhau.
Diệp Thiên Dật vẫn cảm thấy nên ở cạnh họ nhiều một chút.
Hồng nhan tri kỷ là hồng nhan tri kỷ, bạn bè là bạn bè.
"Đúng rồi, anh của ta đã tới Thần Vực."
Bạch Hàn Tuyết nói với Diệp Thiên Dật.
"Vậy sao? Cậu cũng thật là, không nói tiếng nào đã đi rồi, nhưng xem ra cơ duyên gần đây cậu cũng có khá nhiều."
Diệp Thiên Dật ngồi xuống.
"Người cậu này là ai vậy?"
Ngô Nhất tò mò hỏi.
"Là anh trai của Hàn Tuyết, anh trai ruột."
"Ôi trời!"
Bạch Hàn Tuyết gật đầu, nói: "Ừm, hắn vô tình gặp một người, người kia là trưởng lão của tông môn nào đó của Thần Vực, hắn bị ngắm trúng, sau đó đi theo hắn tới Thần Vực."
"Cũng được."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
Sau đó, hắn nói tiếp: "Sau khi học viện Võ Thần kết thúc, chúng ta cũng nên tới Thần Vực."
Họ cũng gật đầu.
"Đó cũng là chuyện của sau này. Sau khi mọi người tới rừng Vọng Hải thì phải cẩn thận một chút, nhất là phải cẩn thận Tần Lạc Phong và Ứng Vô Văn."
Diệp Thiên Dật nhắc nhở họ.
Chỉ sợ hai người này lại làm ra chuyện gì với người bên cạnh mình, từ đó đạt được mục đích nhất định.
"Ừm."
Đại khái thì trong lòng mọi người đã có tính toán.
"Tìm cơ hội, ta chắc chắn sẽ trừ khử họ, hon nữa sau khi tới rừng Vọng Hải, còn phải để ý người của Thiên Quỷ môn, Thần Cơ môn và Hải gia, ta sợ họ có thể gây chuyện với mọi người hòng đối phó ta."
"Diệp ca yên tâm."
"Ăn đi ăn đi."
Long Bảo Nhi đã ăn ngấu nghiến.
"Mộc Vân, ăn đi."
Ngô Nhất nhìn sang Mộc Vân đối diện rồi nói.
"Đang ăn."
Nàng thản nhiên đáp lại.
"Ngươi ăn thịt đi, ta chưa thấy ngươi ăn miếng thịt nào, toàn là rau thôi."
"Không cần ngươi lo."
Diệp Thiên Dật cũng nhìn Mộc Vân một cái.
"Có thể võ giả tu luyện thuộc tính Mộc không thích ăn thì thì phải."
Diệp Thiên Dật cười nói.
"Ha ha ha ha! Có thể đúng là vậy."
Hai ngày sau.
Đám đông tập trung tại quảng trường của học viện Võ Thần.
"Khụ khụ..."
Phó viện trưởng Triệu ho khan một tiếng.
"Yên lặng!"
Phó viện trưởng Triệu hét lên.
Đám đông yên lặng hẳn.
"Chúng ta sắp tiến hành sát hạch tốt nghiệp vòng hai của học viện Võ Thần. Các ngươi cũng biết nội dung cuộc sát hạch lần này, sau đây ta sẽ nói kỹ hơn cho mọi người nghe."
"Rừng Vọng Hải là một khu rừng tiếp giáp khu vực biển. Khu rừng rất lớn, bao năm qua đều là thuộc về lãnh thổ của nhân tộc, nhưng vì tiếp giáp khu vực biển, vì vậy cũng có thể nói thật ra rừng Vọng Hải là địa bàn của yêu tộc!"
Trong vùng biển là nơi mà nhân tộc ít thăm dò nhất.
Đối với việc thăm dò hải vực, nhân tộc có thể không đủ 1%.
Mà trong vùng biển có sự tồn tại của yêu thú số lượng lớn và thế lực yêu thú, nghe nói yêu thú của vùng biển chắc chắn không kém so với yêu thú cường đại của Đại lục.
Ví dụ Long Tộc, trong vùng biển cũng có.
"Trong rừng Vọng Hải, trừ sự tồn tại của yêu thú Đại lục ra, cũng tồn tại yêu thú của Bắc Hải, thậm chí theo thăm dò của bọn ta, phía dưới rừng Vọng Hải thật ra cũng là Hải vực. Cho nên tồn tại một khả năng chính là ngươi đang đi trên đường, có thể sẽ rơi xuống biển. Mà một khi từ rừng Vọng Hải rơi xuống biển thì Hải vực kia cực kỳ nguy hiểm và đen tối, mọi người cần phải chú ý!"