Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2712: CHƯƠNG 2711: RỪNG VỌNG HẢI

Rừng Vọng Hải

Đương nhiên, quả thật như Bạch Hàn Tuyết nói, Diệp Thiên Dật cũng thật sự chẳng để tâm thành tích cuối cùng tại học viện Võ Thần.

Nhưng nay đã tới rồi, hắn cần phải show thành tích của đệ tử Yêu Hậu ra, ít ra cũng không thể sỉ nhục danh tiếng của Yêu Hậu.

Hơn nữa, Diệp Thiên Dật cũng không muốn nhìn thấy mặt mũi của một số người.

Cho nên hắn vẫn rất nỗ lực.

"Yên tâm đi, ngươi cũng cẩn thận đó."

Diệp Thiên Dật kéo Bạch Hàn Tuyết và nói.

"Ừm."

"Lần này là cơ hội tốt đối phó với Diệp Thiên Dật."

Ứng Vô Văn và Tần Lạc Phong tụ tập bên ngoài tám chuyện.

"Nhưng chúng ta vẫn đừng nên ra tay, với thủ đoạn của chúng ta cũng không cách nào đối phó hắn."

Ứng Vô Văn nói.

Cho dù họ cảm thấy có thể đánh với Diệp Thiên Dật, nhưng...

Nhưng hắn có thể chạy mà.

"Thần Cơ môn, Hải gia, ta không tin sau khi họ biết tin này mà không cử người tới rừng Vọng Hải. Họ chắc chắn sẽ tới, còn chúng ta chỉ cần cung cấp vị trí của Diệp Thiên Dật cho họ là được."

Tần Lạc Phong lên tiếng.

Ứng Vô Văn lộ vẻ ngạc nhiên.

"Ý ngươi là... ngươi có thể liên hệ với họ?"

Ứng Vô Văn hỏi.

"Ngươi nói thử xem?"

Tần Lạc Phong lộ ra nụ cười mỉa.

"Không phải ta liên hệ họ, là họ liên hệ ta. Nội dung sát hạch vòng hai của học viện Võ Thần đã ra mấy hôm trước rồi. Dĩ nhiên họ cũng có thể biết nên họ muốn giải quyết Diệp Thiên Dật tại rừng Vọng Hải. Tuy Diệp Thiên Dật này lợi hại nhưng thực lực của chính hắn cũng chỉ có vậy thôi."

"Chính xác, trừ việc lo hắn có thể chạy mất, những chuyện khác thì khỏi phải lo. Thái Cổ Thần Vương cảnh giết được hắn bất cứ lúc nào. Nhưng trước đó, quả thật mỗi lần đều không có cơ hội để giết hắn. Nhưng lần này, cơ hội cực tốt chỉ có thể khoá chặt vị trí của Diệp Thiên Dật mới có thể giết! Mà sẽ không giống như lúc ở Đế quốc Cửu Thiên, hắn trốn mất biệt."

Ứng Vô Văn gật đầu và lên tiếng."Nhưng..."

Hắn đưa ra thắc mắc: "Làm sao khoá chặt vị trí của Diệp Thiên Dật?"

"Muốn khoá chặt vị trí của một người thì quá đơn giản."

"Thiết bị định vị?"

Ứng Vô Văn hỏi.

"Đúng! Giống một số thứ có linh lực đặc biệt sẽ bị phát hiện nhưng thiết bị định vị này thuộc về trang bị khoa học cơ bản nhất, vả lại thậm chí không to bằng hạt gạo, ai có thể để ý thấy thứ này chứ?"

"Ngươi có à?"

Tần Lạc Phong gật đầu: "Ừm, ta đã có rồi. Chỉ cần tiếp cận Diệp Thiên Dật, lúc nào cũng có thể đặt thứ này lên người hắn. Chỉ sợ là hắn thay đồ nhưng nếu không phải đồ rách bươm thì bình thường chắc hắn cũng sẽ không thay."

Ba giờ sau.

Đám đông lại tụ tập tại quảng trường của học viện Võ Thần lần nữa.

"Xuất phát!"

Sau đó, các thiên tài của học viện Võ Thần ùn ùn tiến về rừng Vọng Hải.

Trời đã tối.

Họ nhanh chóng đến bên ngoài của rừng Vọng Hải.

"Hãy chú ý, mỗi người các ngươi cần ở trong rừng Vọng Hải thời gian mười ngày. Mười ngày này bao gồm thời gian các ngươi trở về. Sau thời gian này, nếu các ngươi chưa về tới điểm tập kết, thì mặc kệ thành tích cuối cùng ra sao thì cũng tính là thất bại! Cho nên các ngươi cần phải tính toán kỹ tới lúc đó, thời gian các ngươi cần tốn cho hành trình từ rừng Vọng Hải trở về đây."

"Ta hiểu rồi."

"Ừm, thời gian sắp tới rồi, đi đi! Từng vị trí tiến vào rừng Vọng Hải."

"Rõ!"

Sau đó, đám đông nhao nhao tiến vào trong rừng Vọng Hải.

Càng đi sâu vào rừng Vọng Hải, khoảng cách của mọi người ngày càng xa, việc gặp mặt nhau cũng càng khó.

Một mình Diệp Thiên Dật ở trong rừng Vọng Hải.

Mọi người không lập nhóm.

Rừng Vọng Hải này nguy hiểm, nhưng nếu không vào sâu thì với thực lực của họ và Tinh Thạch không gian, việc an toàn chắc không phải vấn đề quá lớn.

Diệp Thiên Dật đi vào trong rừng Vọng Hải.

Nơi này tương đối ẩm ướt vì ở cuối rừng Vọng Hải chính là Hải vực.

Quả thật nơi này có thể gặp được yêu thú cường đại, hoặc sự tồn tại biến hình.

Nhưng đối với Diệp Thiên Dật mà nói, điều càng phải chú ý là nguy cơ đến từ những thế lực kia.

Thần Cơ môn.

Chính xác mà nói, đây có thể nói là nhà họ Mặc.

Mặc Đường nhận được tin của Tần Lạc Phong.

"Diệp Thiên Dật đã tiến vào rừng Vọng Hải."

Mặc Đường nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt tỏ ra nghiêm nghị.

Trong phòng, mấy người đi theo hắn ngồi tại đó, ai nấy cũng trông có vẻ chán nản không phấn chấn.

"Sao vậy?"

Mặc Đường nhìn chằm chằm vào họ và hỏi.

Một lão giả nhìn Mặc Đường, nói: "Tông chủ, chúng ta vẫn phải ra tay sao?"

Vị lão giả nói như vậy, những người khác cũng dần dần hùa theo.

"Đúng vậy. Thần Cơ môn chúng ta đã ra nông nỗi thến này, thật sự vẫn phải tiếp tục ư? Đề nghị của ta là, chúng ta nẹn ổn định lại, trước tiên buông bỏ thù hận, quân tử báo thù mười năm chưa muộn. Chúng ta ít ra cũng phải tái thiết lại Thần Cơ môn đã!"

"Không sai! Hơn nữa, làm sao tên Diệp Thiên Dật này không biết chúng ta sẽ ra tay với hắn chứ? Sao hắn không biết lần đi rừng Vọng Hải này là cơ hội cực tốt để chúng ta ra tay với hắn? Đối với hắn mà nói, hắn vẫn cần phải quan tâm cái gọi là thành tích sát hạch tốt nghiệp của học viện Võ Thần hay sao? Nay hắn đã đi, ta nghi ngờ đây có khi nào là cái bẫy không?"

"..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!