Tộc Bá Vương Chiến Thần (2)
Thậm chí linh lực của hắn tràn đầy.
Soạt...
Cường giả kia mạnh mẽ đứng dậy.
Hắn ngơ ngác nhìn tình trạng cơ thể của chính mình.
"Chuyện này?"
Hắn ngây người.
Hắn không những có linh lực tràn đầy, thương thế của mình cũng hoàn toán biến mất?
Chuyện này là sao?
Trạng thái của hắn khôi phục về mức toàn thịnh?
"Chuyện này?"
Hắn há miệng.
Lẽ nào, hắn chính là người được trời chọn trong truyền thuyết?
Hắn vô địch rồi?
Hắn không suy nghĩ nhiều nữa, sau đó gia nhập cuộc chiến.
Mà cảnh này cũng không thu hút sự chú ý của bất kỳ ai trong cuộc chiến hỗn loạn.
"Thái Thản Cự Viên đúng chứ!"
Hùng Bá Thiên đứng tại đó, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Thái Thản Cự Viên khổng lồ trước mặt.
Rắc rắc rắc...
Hắn siết chặt nắm đấm.
"Để ông đây chứng kiến cái gọi là thực lực của Thái Thản Cự Viên. Hừ, bá vương chân thân."
Phía sau của Hùng Bá Thiên xuất hiện một ảo ảnh đại loại như gấu chiến đấu trên đất.
"Tộc Bá Vương Chiến Thần ư?"
Diệp Thiên Dật nhìn cảnh này thì âm thầm cảm thán.
Hắn đã nói mà, trên đời này còn có huyết mạch loại này có thể đạt tới tu vi và thực lực của Hùng Bá Thiên như thế.
Nếu là tộc Bá Vương Chiến Thần, đó là chuyện rất bình thường.
Tộc Thái Thản Cự Viên thuộc về tộc Vương thời Thượng Cổ, tộc Bá Vương Chiến Thần này cũng vậy!
Họ thật sự là gấu nhưng vì huyết mạch quá cường đại, được người ta xưng là tộc Bá Vương Chiến Thần.
Thậm chí thực lực khủng khiếp khác không kém Thái Thản Cự Viên, so với Thái Thản Cự Viên, tộc Bá Vương Chiến Thần có huyết mạch của Thần nhiều hơn, vì tộc Bá Vương Chiến Thần được cho là Thần Tộc, tộc Thần Thánh Thiên Sứ của Thần Tộc. Huyết mạch của họ đã vượt khỏi phạm trù bình thường.
Đã không còn là cấp độ nữa.
"Grrrrrr!"
Hùng Bá Thiên giận dữ rống lên, hắn mang theo ảo ảnh to đùng phẫn nộ lao về phía Thái Thản Cự Viên khổng lồ kia.
Một người cao hai mét còn người kia thì cao bốn mươi mét.
Một nắm đấm còn chưa tới một mét nắm đấm kia tận mấy chục mét.
Nắm đấm của Thái Thản Cự Viên thậm chí còn mạnh hơn Hùng Bá Thiên.
Ầm...
Hai nắm đấm va vào nhau
Hiệu quả thường thấy là sẽ khiến người khác cảm thấy Hùng Bá Thiên không thể thắng được.
Nhưng...
Rầm...
Thái Thản Cự Viên phát ra tiếng gào thét thống khổ và thê lương.
Răng rắc...
Sau đó có thể nghe thấy tiếng xương vỡ toang rất lớn.
Tiếp theo, cánh tay phải của Thái Thản Cự Viên trực tiếp nổ tung.
Thình thịch...
Cả người thẳng đứng của Thái Thản Cự Viên ngã xuống đất.
"Ôi trời, mạnh thật!"
Diệp Thiên Dật không nhịn được mà thấy chấn động
Đây chính là trần nhà của sức mạnh điển hình tại Đại lục đó sao?
Quả thật khủng khiếp.
"Ha!" Hùng Bá Thiên đáp đất.
Hắn liếc nhìn chung quanh.
Tình hình xung quanh vốn không lạc quan.
Mà chính ngay lúc này, hai bóng dáng của Tuyết Hoàng và Bạch Phong lại xuất hiện tại chiến trường lần nữa.
"Đáng ghét thật."
Bạch Phong nghiến răng nghiến lợi.
Tuyết Hoàng lại nhìn sơ qua tình hình chiến trận đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng Thái Thản Cự Viên bị Hùng Bá Thiên đấm một phát.
Cảnh này cũng làm tăng ý chí chiến đấu mạnh mẽ của số lượng lớn cường giả bên hồ Nguyệt Quang.
"Giết!"
Tuyết Hoàng đứng giữa hư không biết sao nàng xuất hiện chín cái đuôi hồ ly trắng khổng lồ.
Nhìn thấy cảnh này, Diệp Thiên Dật nhíu mày.
Tộc Cửu Vĩ Thiên Hồ ư?
Quần tộc của thần tiên tỷ tỷ?
Hắn không xác định.
Dù gì có chín cái đuôi hồ ly không nhất định phải là Cửu Vĩ Thiên Hồ.
Còn có Cửu Vĩ Yêu Hồ, Cửu Vĩ Hồ...
Đối với yêu thú có một số huyết mạch tương đối mạnh như hồ ly mà nói, cửu vĩ chính là định nghĩa của sức mạnh.
Nhưng nàng cũng chưa chắc là Cửu Vĩ Thiên Hồ.
"Không Độ Tuyệt Đối!"
Hàn lực khủng khiếp lại bùng phát lần nữa.
"Muốn giúp đúng không?"
Đôi mắt của Bạch Phong nghiêm nghị.
Hắn biết, trước mắt đối với hồ Nguyệt Quang mà nói, cơ hội bé xíu duy nhất chính là sức mạnh cường đại của Tuyết Hoàng hoàn thành thay đổi.
Nhưng!
Nay Bạch Phong đã ở đây, bao gồm cả tộc Thái Thản Cự Viên thì không thể cho nàng cơ hội này.
"Ngươi giúp đi, vậy bổn vương muốn xem ai tới giúp ngươi!"
Bạch Phong cười mỉa.
Hắn không định ngăn Tuyết Hoàng giúp đỡ.
Số lượng lớn cường giả của Bạch Thành xung quanh đều bị đông cứng.
Bạch Phong chộp lấy cơ hội, trực tiếp xông về phía Tuyết Hoàng.
Vù...
Chỉ thấy vầng sáng loé lên, bỗng chốc bụng của Tuyết Hoàng bị xuyên thủng.
Nhưng nàng vẫn không ngừng phóng thích sức mạnh cường đại.
Máu tươi nhuốm đỏ chiếc váy dài trắng tinh của nàng.
"Ha ha ha."
Bạch Phong thấy cảnh này thì lộ ra nụ cười mỉa mai.
Đây chắc chắn là một tin tốt.
"Bản thân ngươi bị thương nặng, không còn sức chiến đấu, ngươi còn có thể làm gì được đây? Nếu vốn dĩ chỉ có ngươi, vậy có lẽ quả thật là một tình huống tương đối khó, nhưng ngươi bị thương nặng, ngươi đã không còn là mối đe doạ nữa."
Bạch Phong lạnh lùng nói.
Vậy cho dù là đại chiêu này, rất đông người của hắn bị chết thì đã sao chứ?
Răng rắc...
Số lượng lớn cường giả bị đóng băng, sau đó toàn bộ hoá thành mảnh vỡ, triệt để vẫn lạc.
Còn bóng dáng của Tuyết Hoàng trong hư không, lung lay sắp đổ.
Thình thịch...
Tuyết Hoàng rơi từ trên trời xuống đất, nàng nửa quỳ tại đó.
Bạch Phong cười mỉa.
"Tất cả mọi người cùng xông lên với ta! Trước tiên giải quyết nàng."