Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2758: CHƯƠNG 2757: SINH MỆNH CỘI NGUỒN

Sinh Mệnh Cội Nguồn

Diệp Thiên Dật gật đầu.

"Được, vậy ngươi chuẩn bị chút đi. Trong một tháng tu luyện tại Sinh Mệnh Bí Cảnh, chắc ngươi cũng nên tới Thần Vực. Lúc đó, sát hạch của học viện Võ Thần chắc cũng đã kết thúc."

"Vậy có phải ý là chúng ta nên chia cắt? Ta không đành lòng."

Diệp Thiên Dật nhìn Y Thất Nguyệt và nói.

"Được rồi được rồi."

Y Thất Nguyệt vội xua xua tay với Diệp Thiên Dật.

"Đừng có ý đồ dụ dỗ bổn tiên nữ. Bổn tiên nữ là người phụ nữ mà ngươi mãi mãi cũng không có được, là người phụ nữ mà bất kỳ người đàn ông nào cũng không có được."

Y Thất Nguyệt vội nói.

"Lỡ như thì sao?"

Diệp Thiên Dật cười nói.

"Đi đi đi, còn dám có ý định với bổn tiên nữ à?"

Y Thất Nguyệt trừng mắt nhìn Diệp Thiên Dật.

Đương nhiên rồi, chắc tên nhóc này mặt dày ở đây mà cố tình nói thế.

"Hi hi, được, vậy ta đi chuẩn bị đây. Hôm nay đến mai chắc sẽ tới đó. '

"Đi tìm phó viện trưởng Triệu đi."

"Được thôi."

Sau đó, Diệp Thiên Dật bèn rời khỏi.

Trong ký túc.

Diệp Thiên Dật ngân nga câu hát và đi tới đó.

Cốc cốc cốc...

Diệp Thiên Dật gõ cửa phòng của Mộc Vân.

"Mộc Vân đại mỹ nữ."

Diệp Thiên Dật gọi một tiếng.

Trong phòng, Mộc Vân mở to đôi mắt xinh đẹp.

"Chúng ta có thể tới Sinh Mệnh Bí Cảnh rồi."

Diệp Thiên Dật nói.

Mộc Vân mở cửa cho hắn.

"Bây giờ ư?"

Mộc Vân hỏi.

"Đương nhiên không phải bây giờ. Chuyện ngươi hứa với ta còn chưa thực hiện mà, đợi ngươi thực hiện rồi thì ta lại đưa ngươi đi."

Diệp Thiên Dật cười nhếch mép với nàng.

Mộc Vân: "..."

Đồ không biết xấu hổ!

"Đợi ta!"

Sau đó, nàng đóng cửa rồi quay vào phòng.

Hai năm nay, nàng không có bất kỳ bộ váy và quần áo của con gái.

Vì nàng cũng lo bị lộ thân phận.

Nhưng bộ này là nàng cố tình mua.

Chính là vì Diệp Thiên Dật.

Không.

Không phải vì Diệp Thiên Dật, là vì Sinh Mệnh Cội Nguồn của Sinh Mệnh Bí Cảnh.

Mộc Vân cầm váy, gương mặt xinh xắn vẫn còn hơi ửng hồng.

Nói thế nào nhỉ?

Mặc đồ của con gái, chuyện này vốn đâu có là gì.

Nhưng...

Lại cố tình mặc cho một người đàn ông ngắm, chuyện này khiến nàng vô cùng xấu hổ.

Tuy tu vi của nàng không thấp, nhưng chuyện này đối với nàng mà nói là lần đầu tiên trong đời, lúc trước có nghĩ cũng không dám nghĩ.

Tên Diệp Thiên Dật đáng ghét, đúng là đáng ghét!

Nhưng Mộc Vân cũng có thiện cảm đối với Diệp Thiên Dật.

Dù gì hắn cũng đẹp trai, tài năng xuất chúng. Hơn nữa, mấu chốt là con người hắn quả thật không tệ.

Trừ có hơi háo sắc và lén nhìn trộm nàng tắm.

Qua một lúc lâu.

Diệp Thiên Dật nghe tiếng động của tay nắm cửa ở bên trong.

Sau đó, Mộc Vân mặc một chiếc váy xinh đẹp bước ra.

Nàng không những mặc váy xinh.

Tóc xoã ngang vai.

Ôi trời.

Diệp Thiên Dật ngơ ngác.

Mộc Vân này khiến người ta cảm giác nàng bằng tuổi với Bạch Hàn Tuyết, Hạ Ngữ Hàn.

Chắc cảm giác đó là nữ sinh năm hai năm ba đại học.

Chưa đạt trình độ của ngự tỷ.

Nhưng nàng đẹp thật.

Lúc trước Diệp Thiên Dật không nhìn rõ, nhưng bây giờ diện mạo của nàng khiến hắn ngỡ ngàng.

Vẻ đẹp của nàng không cách nào hình dung được.

Nàng mang dung mạo của yêu nghiệt, tinh linh thông thường.

Lúc nàng cải nam trang thì có thể thấy gương mặt thanh tú, thậm chí kẻ theo đuổi Mộc Vân cũng không ít, nhưng nàng không thèm đếm xỉa mà thôi.

Nhưng Diệp Thiên Dật không ngờ, sau khi nàng hoá thân thành nữ, dung mạo của nàng lại đẹp đến mức này.

Hơn nữa, Mộc Vân khá cao, chắc cũng cỡ 1m7.

Trong đám nam sinh, 1m7 thì không tính là cao, nhưng cũng sẽ không phải là thấp lắm, cho nên lúc nàng là con trai thì cũng không ai cảm nhận được gì.

Nhưng khi nàng trở thành con gái, mặc váy, tóc dài xoã ngang vai.

Chậc...

Tuyệt vời!

Mộc Vân thấy Diệp Thiên Dật trợn mắt lên, gương mặt của nàng ửng đỏ.

"Được rồi chứ?"

Nàng nghiến răng bạc, thốt lên một câu.

Diệp Thiên Dật hoàn hồn, mỉm cười và gật đầu.

"Được rồi."

Đẹp thật.

Cho dù là gái đẹp đỉnh cấp cũng chia thành đủ loại.

Tuy giữa họ đã không phân biệt được gì, mỗi người mỗi vẻ, nhưng...

Có lúc vẻ đẹp của một số người khiến người ta cảm thấy tuyệt vời và thậm chí không thể diễn tả bằng lời.

Diệp Thiên Dật từng gặp qua nhiều cô gái xinh đẹp, đã có sự miễn dịch, nhưng Mộc Vân này vẫn khiến hắn ngỡ ngàng.

Nàng nhanh chóng đi vào phòng, chẳng mấy chốc đã thay bộ đồ của đàn ông, rồi dịch dung thành đàn ông lần nữa.

"Bây giờ chúng ta xuất phát chưa?"

Mộc Vân lạnh lùng hỏi.

"Ừm, xuất phát thôi, dù sao cũng không có gì làm."

"Được."

Sau đó, Mộc Vân đi theo Diệp Thiên Dật tìm phó viện trưởng.

Trên đường đi, hai người cũng trò chuyện.

"Ngươi xinh đẹp như vậy, ngươi lo mình quá xinh sẽ thu hút sự chú ý nên mới dịch dung thành đàn ông hả? Chắc không phải vậy chứ?"

Diệp Thiên Dật hỏi.

"Đúng."

Mộc Vân đáp.

"Không đúng, không phải!"

Diệp Thiên Dật không tin lời nàng.

"Còn một khả năng, ngươi có kẻ thù, hoặc thân phận đặc biệt của ngươi khiến ngươi không tiện lộ gương mặt vốn có của mình để gặp người đời. Mà ngươi vì Sinh Mệnh Cội Nguồn mà cam chịu vài năm như vậy, Sinh Mệnh Cội Nguồn chắc chắn cực kỳ quan trọng với ngươi, mà không chỉ là một loại tài nguyên tu luyện."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!