Bắt đầu ra tay rồi.
Nàng kéo Diệp Thiên Dật đi qua.
"Yo, Tiêu Tiêu, tình huống gì vậy? Chỉ đi vệ sinh thế nào lại có thể mang về một anh chàng đẹp trai như vậy."
Lại thêm một cô gái khác giật mình nhìn Diệp Thiên Dật.
"Vị này là Diệp Thiên Dật."
Cô mỉm cười và giới thiệu với mọi người.
Đám người Vương Khang nhìn về phía Diệp Thiên Dật.
Vương Khang đương nhiên là không nhận ra Diệp Thiên Dật.
Lúc ấy Diệp Thiên Dật tuy rằng là nằm trên ghế, thế nhưng Diệp Thiên Dật lại đưa lưng về phía hắn.
Chỉ có điều, Vương Khang nhíu mày.
Mục tiêu của hắn là sáu người bên cạnh, hiện tại có thêm một người, đây là nằm ngoài kế hoạch của hắn.
Sáu người này, thực lực của bọn họ đều không mạnh, hắn có thể dễ dàng giải quyết, thậm chí có thể cam đoan bọn họ tuyệt đối không có đường phản kháng.
Nhưng, đột nhiên người đàn ông này lại đến, liệu hắn có phải sẽ là một biến số?
Cảnh giới của hắn có phải cũng không thấp?
Không được!
Hắn phải làm rõ ràng!
Hôm nay hắn nhất định phải ra tay!
Mấy người này là tự dâng tới cửa, hắn tuyệt đối không có khả năng đi tìm nơi ít người qua lại ngồi xổm chờ thời để ra tay!
Hắn cần năm người, đầu tiên không nói đến phải ra tay ở năm chỗ, bao nhiêu phần trăm sẽ bị nhìn thấy, bị chụp được, nguy hiểm quá cao, thời gian này cũng sẽ hao phí rất nhiều!
Càng nhiều người, hắn lại càng nguy hiểm.
Nhưng...
Nếu mà hắn cũng là một kẻ không quá mạnh, chẳng phải là, lần này hắn có thể một lần ra tay lại có được đến tận bảy người sao?
Vương Khang trong lòng cười lạnh một tiếng.
Mấu chốt chính là, hắn phải xem xem cảnh giới của người này rốt cuộc cao bao nhiêu.
"Soái ca, mau ngồi xuống!"
Lại thêm một cô bé vội vàng chào hỏi Diệp Thiên Dật.
Sau đó nàng tiến đến bên cạnh Diệp Thiên Dật.
Trương thiếu rất mất hứng.
Mẹ chứ!
Tên này tới đây đê cướp đi hào quang của hắn sao?
"Diệp thiếu chỉ có một mình sao?"
Hắn hỏi
Diệp Thiên Dật gật đầu: "Đúng vậy, rảnh rỗi nên đến đây uống ly rượu."
"Diệp thiếu làm nghề gì?"
Trương thiếu hỏi.
"Êi êi êi, Trương thiếu, anh hỏi Thiên Dật nhà ta làm gì, ta chỉ muốn đưa chàng đến đây uống một ly rượu, làm quen với mọi người, đừng có mang địch ý lớn như thế nha."
Tiêu Tiêu ôm lấy cánh tay của Diệp Thiên Dật nói.
"Haha."
Trương thiếu cười lớn: "Làm gì có địch ý gì chứ, nếu đã là bạn, vậy ta chỉ đang tìm hiểu thôi."
Vương Khang gật đầu: "Đúng vậy, giới thiệu với mọi người thì nhất định để cho chúng ta hiểu rõ mọi mặt phải không?."
Diệp Thiên Dật cười cười nói: "Ta chỉ là một võ giã rất bình thường, mộng tưởng có thể trở thành cường giả, nhưng bao nhiêu năm như thế trôi qua con đường này thật sự không hề thuận lợi."
Diệp Thiên Dật thở dài.
Nghe được lời của Diệp Thiên Dật, mắt Vương Khang sáng lên!
Thật sự mà nói những lời này đối với bất cứ người nào cũng chẳng có chút gì đáng nghi.
Người như thế rất nhiều.
"Không sao đâu Diệp thiếu, chúng ta đều như nhau cả, nhưng Vương thiếu thì khác, Vương thiếu đường đường là Thất Phách cảnh cường giả, kiếp này là người có cơ hội trở thành Thái Cổ Thần Vương Cảnh!"
Trương thiếu nói.
Vương Khang cười cười nói: "Trương thiếu, ngươi đừng quá tâng bốc ta, Thái Cổ Thần Vương cảnh há có phải chỉ cần thời gian là có thể đặt được? Cần phải có thiên phú, tuy rằng ta là Thất Phách cảnh, nhưng mà coi như ta có thể sống đến mấy nghìn năm, một vạn năm nữa cũng không thể đạt được Thái Cổ Thần Vương cảnh."
"Nhưng ngươi đã mạnh hơn chúng ta rất nhiều rồi, nên e rằng bọn ta cũng chỉ có mấy ngàn năm tuổi thọ thôi, nhưng Vương thiếu có thể sống hơn cả vạn năm."
Vương Khang cười rồi nhìn về phía Diệp Thiên Dật hỏi: "Không biết cảnh giới của Diệp thiếu là gì?."
Diệp Thiên Đường nói: "Đừng nhắc đến nữa, chỉ là Thần Hư cảnh."
"Thần Hư cảnh? Không yếu đâu, mạnh lắm rồi."
Vương Khang nói.
"Vâng, đúng thế."
Một vài người khác cũng gật đầu.
"Ta chỉ vừa mới đột phá Thần Đạo cảnh thôi, dự tính, trong cuộc đời ta có thể tăng cấp thêm được hai cảnh giới lớn nữa cũng là tốt lắm rồi."
Diệp Thiên Đường nói: "Không chỉ có thế nha, bây giờ chỉ mới hai, ba mươi năm mà đã là Thần Đạo cảnh, thiên phú cũng không phải là ít."
"Thật ra, ta cũng cảm thấy khá mãn nguyện rồi, so với việc một số người đã tu luyện hàng chục năm mới chỉ là Huyền Thể cảnh, Huyền Thiên cảnh, cảnh giới này của ta thực sự đã vượt qua hầu hết các võ giã rồi."
Diệp Thiên Hậu gật đầu: "Đúng vậy, chỉ là so với Thất Phách cảnh của Vương thiếu, vẫn là cách rất xa."
Vương Khang cười nói: "Các vị, chúng ta là ra ngoài chơi, chứ không phải đến để phàn nàn, uống rượu đi!."
"Đúng rồi! Uống rượu đi!."
Uống một lúc, Vương Khang cũng thử vài lần, cảm thấy Diệp Thiên Dật thật sự là võ giả có tu vi chẳng cao mấy, hỏi hắn vài câu, hắn cũng không biết nhiều.
Vậy, hôm nay, con mồi của hắn có thêm một con nữa!
Uống một chút đi.
Vương Khang nói: "Đúng rồi, ta còn việc nữa, ta phải đi trước nhé."
Diệp Thiên Dật vô thức nhíu nhíu mày.
Hắn có ý gì đây?