Mộ Dung Tình
Diệp Thiên Dật nhún vai.
Lúc này, Tam Nương gọi điện thoại cho hắn.
"Alo, Tam Nương."
Diệp Thiên Dật vừa nói vừa đi về nhà mình.
"Ta đã đi Đại Hậu Sơn một chuyến, nơi đó xác thực rất kỳ quái, cảm giác có thể là có dị bảo xuất thế."
Diệp Thiên Dật gật gật đầu; "Ừm, kia cần phỉa làm gì không?"
"Ta sẽ báo lại tình huống của Đại Hậu Sơn cho Thần Minh bên này, sẽ có người tới điều tra, ngươi không cần lo lắng, trở về chưa?"
"Đừng nói nữa, ta đường đường Thần Thủ sứ cấp ba lại bị khinh bỉ."
Diệp Thiên Dật bất đắc dĩ nói.
"Thật sao? Cũng bình thường ấy mà."
"Thần Thủ sứ không phải thân phận rất đặc thù sao? Hơn nữa còn là Thần Thủ sứ cấp ba."
"Vậy phải xem ngươi trêu chọc vào người nào, đối với chín mươi chín phần trăm người mà nói, Thần Thủ sứ chính là đặc thù, đối với một số người bản thân bối cảnh rất mạnh mà nói, có nể Thần Thủ sứ mặt mũi hay không hoàn toàn quyết định bằng việc hắn có muốn hay không, ngươi đơn giản nghĩ một hồi, như thế nào đi nữa Thần Thủ sứ cũng chỉ là Thần Thủ sứ, chỉ là bởi vì lưng tựa Thần Minh, lại thêm nội dung công việc nên mới được tôn trọng."
Tam Nương dừng một chút, nói: "Nhưng mà cuối cùng, ngươi không đại biểu Thần Minh được, bọn họ tôn kính ngươi có thể là thậtsự tôn kính Thần Thủ sứ, cũng là kiêng kị làm lớn chuyện, Thần Minh bên kia tức giận, nhưng thông thường mà nói, Thần Minh có thể vì một Thần Thủ sứ cấp ba mà làm gì sao? Cho nên, suy cho cùng thì chỉ cần một ít người không phải rất kiêng kị Thần Minh, hoặc là nói biết chuyện này cũng không có gì lớn, nhằm vào người, vẫn là sẽ rất phách lối."
Dĩ nhiên Diệp Thiên Dật hiểu những đạo lý này.
Nhưng ngay từ đầu hắn còn tưởng Thần Thủ sứ này rất là ngầu.
Vậy xem ra, đành phải nói tạm ổn thôi.
Tam Nương nói tiếp: "Nhưng ngươi cũng đừng nghĩ nhiều, chỉ là một trường hợp rất hiếm mà thôi, rất nhiều công tử bột bọn họ sẽ cảm thấy mất mặt hoặc hoàn toàn quá hống hách, kiểu này thì không cần phải để ý."
"Vậy nếu ta xử bọn họ, có chuyện gì không?"
"Đương nhiên không sao, nhưng ngươi phải chú ý một chút, có khi họ sẽ lén lút tiến hành trả thù ngươi trong bóng tối. Nhưng nếu ngươi không quan tâm, cho dù ngươi có giết hắn đi nữa thì có làm sao? Chỉ cần hợp tình hợp lý là được."
Vậy chuyện này... nếu như nhé hết bọn họ, Diệp Thiên Dật quả thật cũng phải chịu trách nhiệm.
Chắc bên phía Thần Minh cũng sẽ không bỏ qua cho hắn.
"Ồ đúng rồi, lầu trên của ta là ai thế, ngươi có biết không? Em gái dễ vứt."
"Hả? Sao lại vứt?"Tam Nương cảm thấy hứng thú nên hỏi lại.
Sau đó, Diệp Thiên Dật nói chuyện này ra.
"Của Thẩm Võ, chẳng trách."
Tam Nương trầm ngâm.
"Rất lợi hại ư?"
"Không lợi hại, cũng không có bối cảnh làm Thần Thủ sứ cấp năm, Lạc Vân chính là anh họ hắn ta."
Xì...
Diệp Thiên Dật bật cười.
Thì ra là giả bộ à.
"Cô gái kia có đẹp không?"
"Xinh, xinh lắm chứ, ngự tỷ. Ngự tỷ siêu cấp, vóc dáng rất nổi bật, cực ngầu, da dẻ trắng phao, chắc rất trơn mịn, hơn nữa..."
Tam Nương: "..."
"Dừng!"
Diệp Thiên Dật cười.
"Hình như nghe họ nói là thành viên hoàng thất."
"Thành viên hoàng thất? Kỳ lạ, người của hoàng thất tới đây làm gì?"
Người của hoàng thất cũng là Thần Thủ sứ. Chẳng qua nay là người của hoàng thất, vậy chắc chắn địa vị cũng không kém.
Suy cho cùng thì thân phận rất đặc biệt trong hoàng thất.
"Tên là gì?"
"Nghe họ nói là Mộ Dung Tình."
Tam Nương: "..."
"Lợi hại vậy sao?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
"Đại lão cuối cùng."
Tam Nương nói.
"Ôi trời! Đại lão cuối cùng? Cuối cùng là bao nhiêu?"
Tam Nương nói: "Sau này ngưoi sẽ biết thôi."
"Xem ra tính khí cũng không tốt lắm."
"Tính khí nàng cũng tạm, nói không chừng sau này các ngươi có cơ hội tiếp xúc."
"Vậy Đại lão cuối cùng tới đây làm gì?"
"Làm sao ta biết? Cho nên, dạo này Bắc Dương thành không yên ổn, lại là ám minh, lại là nàng, lại là Đại Hậu sơn, lại là Huyết Sát, chuyện này là sao? Được rồi, ta cúp máy đây, ngươi nghỉ ngơi đi."
Tam Nương nói.
"Được thôi."
Sau đó, Diệp Thiên Dật cúp máy.
Bên kia.
Tam Nương lại gọi một cuộc điện thoại.
"Chị Tình."
Tam Nương mỉm cười và nói.
"Tam Nương, có chuyện gì ư?"
"Không có chuyện gì lớn, chỉ là nghe nói chị Tình tới Bắc Dương thành phải không? Ngươi tới Bắc Dương thành sao không nói một tiếng vậy?"
Tam Nương hỏi.
"Vừa tới, còn chưa kịp nói với ngươi, sao ngươi biết ta tới Bắc Dương thành?"
Mộ Dung Tình hỏi.
"Trùng hợp, ngươi vừa chạm mặt Thần Thủ sứ, hắn quen biết với ta, bây giờ là người trong nhóm của ta."
Mộ Dung Tình suy tư một lúc.
"Hắn à."
Sau đó, nàng nghĩ tới Diệp Thiên Dật.
"Đẹp trai không?"
Tam Nương cười hỏi.
"Ta không để ý, lúc đó có vài người gây ồn tới ta, ta xử bọn họ rồi."
Mộ Dung Tình nói.
"Ngươi là người mới, để lại ấn tượng đặc biệt mạnh mẽ."
Tam Nương cười nói.
"Không sao cả. Đúng rồi, nhiệm vũ của ngươi thế nào?"
Mộ Dung Tình hỏi.
"Trước mắt vẫn chưa có tiến triển gì. Chị Tình, bên ngươi đang làm gì thế? Có chuyện gì lớn không?