Ám giới (2)
Hai nắm đấm của họ va vào nhau, trong phút chốc sức mạnh lan tỏa.
"Ngươi tránh đi."
Tam Nương xông qua bên cạnh Diệp Thiên Dật rồi nói.
Hắn gật đầu, sau đó cũng chẳng hề chần chừ mà trực tiếp chuồn đi.
Chỉ có một mình hắn, vốn không thu hút sự chú ý quá lớn.
Tuy Đại Hậu Sơn này trải qua không ít cuộc chiến, nhưng dẫu sao thì nó cũng là một ngọn núi, một người muốn trốn đi thì vô cùng đơn giản.
Dù gì họ đang chiến đấu, cũng đâu phải nói là phải tập trung đi tìm Diệp Thiên Dật.
Hắn nấp tại một cái cây.
Chỉ cần bên này không có cường giả sang đây, vậy thì chẳng có nguy hiểm gì cả.
"Rốt cuộc Ám Minh này muốn làm gì?"
Diệp Thiên Dật khẽ trầm ngâm.
Tuy hắn không hiểu hết rất nhiều thứ ở bên này, nhưng chắc hắn cũng biết rõ vài thứ.
Ám giới này là gì thì chắc Diệp Thiên Dật cũng rõ.
Cho nên hắn cũng không hiểu.
Theo lý mà nói, mục tiêu của Ám Minh này chính là Phiên Thiên Ấn, nhưng bây giờ họ có được nó mà không bỏ đi, mà thiết lập Ám giới tại đây. Đương nhiên nguyên nhân đó rất đơn giản, họ muốn giết sạch những người ở đây.
Được rồi, thật ra cũng khá là dễ hiểu.
Ám Minh và Thần Minh bọn họ là hai thế lực đối lập, muốn tranh thủ loại trừ số lượng lớn thành viên của Thần Minh để lập uy, chuyện này cũng không thành vấn đề.
"Nhưng điều này lại cho ta cơ hội."
Diệp Thiên Dật khẽ trầm ngâm.
Bây giờ có lẽ hắn không giúp ích gì cho cuộc chiến này, hắn cũng không có ích gì nhiều.
Nhưng một khi đến mười hai giờ, hắn có thể kích hoạt hệ thống mới.
Nói thật thì tới Thần Vực, thật ra không phải Diệp Thiên Dật muốn kích hoạt hệ thống mới.
Thứ nhất, nếu hắn làm rầm rộ ở đây thì cũng không hẳn là tốt. Dù gì hắn chẳng thấy ai là người thân, hơn nữa, thực lực của hắn chỉ có Chân Thần cảnh.
Rất nhiều người ở đây muốn giết hắn thì quá dễ dàng, cho nên Diệp Thiên Dật cảm thấy gia nhập Thần Minh cũng quả thật là sự lựa chọn không tồi.
Thứ hai, vốn dĩ tới Thần Vực chính là một giai đoạn thăng cấp bản thân vô cùng quan trọng. Chắc hắn cũng biết trong Đồ Đằng chi địa, cực hạn cường độ của hệ thống này cũng khoảng Thần Chí Cao.
Nói cách khác, cùng lắm chỉ có thể đối phó Thần Chí Cao.
Ví dụ hệ thống vô địch, có thể ngăn chặn mọi tổn thương, bao gồm sự tổn hại của Thần Chí Cao. Nhưng sức mạnh của Thần Chí Cao qua mạnh có thể gây ra tổn thương nhẹ cho Diệp Thiên Dật.
Trong tương lai, Diệp Thiên Dật biết còn có sự tồn tại của Thượng giới, thậm chí Thượng giới lúc nào cũng có thể đe doạ đến họ. Mà hệ thống cũng không có bất kỳ sự hỗ trợ nào cho những sự tồn tại đó.
Do vậy, Diệp Thiên Dật quả thật không thể quá ỷ lại vào hệ thống.
Tuy là nói như vậy.
Nhưng có lúc cũng cần có hệ thống.
Ví dụ như Phiên Thiên Ấn này, Diệp Thiên Dật muốn có được.
Mà với năng lực của hắn trong tình hình này thì chẳng thể có được nó.
Vậy thì đành nhờ hệ thống thôi.
Thật ra cũng không có vấn đề gì.
Trong tình huống bình thường, cảnh giới này của Diệp Thiên Dật không có tư cách xuất hiện tại đây.
Nhưng vì có sự tồn tại của hệ thống, hắn có thể xuất hiện ở đây, tiếp xúc với thứ mà về mặt lý thuyết hắn khó có thể tiếp cận được.
Đây cũng là nguyên nhân trên người của Diệp Thiên Dật có rất nhiều thứ, nào là Pháp Tắc, nào là Huyền Thiên Thánh Khí, nào là Chí Trăn Chi Phong, nào là Vĩnh Hằng Chi Tâm, nào là Thiên Hồn Đồ Đằng.
Vì hệ thống của Diệp Thiên Dật và những thứ khác đưa hắn lên một độ cao mà theo lý thì hắn không cách nào chạm tới.
Cũng có nhiều lợi ích.
Có thể khiến hắn đạt được nhiều sức mạnh cường đại hơn.
"Xem ra Ám Minh này đúng thật là muốn giết hết toàn bộ đám người của Thần Minh."
Diệp Thiên Dật âm thầm líu lưỡi, núp trong bóng tối quan sát chiến trường.
"Thần Tôn, chẳng qua chỉ có vậy."
Tần Việt và Thần Tôn kia không ngừng giao chiến, sức mạnh không ngừng va vào nhau, hắn cũng không yếu thế lắm.
Chỉ có thể nói, Thần Huyết này khiến Thể phách của hắn trở nên cường đại vô cùng.
Đơn giản mà nói, có thể Thể phách của hắn là trình độ Thần Tôn.
"Không hổ là người nổi bật thờ đại hoàng kim năm xưa. Nếu cho ngươi thêm thời gian vài trăm năm, ngàn năm, e là một vị Thần Chí Cao đĩnh cấp sắp chào đời. Chỉ đáng tiếc, lần này ngươi phải vĩnh viễn ở lại nơi này."
Thần Tôn kia cười mỉa.
"Vậy sao? Dựa vào các ngươi? Còn nói Ám Minh ngươi còn có người đang trên đường tới đây? Cho dù là có, Thần Minh ta cũng có."
Ầm...
Họ vừa nói vừa chiến đấu.
"Ha ha ha, vậy ngươi khó tránh cũng nghĩ Ám Minh ta đơn giản quá rồi. Thời gian sắp tới rồi, Thánh nữ điện hạ."
Cường giả kia gào lên.
Linh U Thánh nữ đứng tại đó.
"Ừm..."
Nàng khẽ trầm ngâm một tiếng, sau đó, cơ thể mềm mại của nàng bộc phát ra một cỗ sức mạnh hắc ám cường đại vô cùng.
"Hả?"
Đám đông ngh ngờ nhìn sang nàng.
Nàng định làm gì thế?