Nhiệm vụ của Tam Nương (2)
Tam Nương nhún vai, nói: "Vậy thì ai biết được? Có lẽ người ta cho hắn ta nhiều lợi ích hơn, hoặc hắn ta có dã tâm lớn hơn thì sao."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
"Còn chưa có manh mối?"
"Vẫn chưa. Chắc cũng không phải ngày môt ngày hai rồi, ta cũng nắm được nhiều manh mối rồi xâu chuỗi lại, mới suy đoán như vậy. Có một con sâu như vậy, chắc chắn không tốt đối với Thần Minh, cần phải lôi hắn ta ra."
Tam Nương nói.
"Nói vậy, trong Thần Minh, hắn ta có thể làm gì? Ví dụ tiết lộ cơ mật và hành động của Thần Minh?"
Tam Nương nói: "Đây chỉ là một chuyện, ngươi cũng biết, Ám Minh và Thần Minh là hai thế đối lập. Ám Minh này phân bố thế lực ở năm đế quốc, còn Thần Minh hình như có thế lực lớn nhất toàn bộ Đế quốc Thánh Dương, cũng xung đột lợi ích lớn nhất với họ. Đối với họ mà nói, những danh môn chính phái kia cũng không quan trọng bằng việc đối phó Thần Minh."
Tam Nương khựng lại, nói tiếp: "Khi nãy ngươi cũng nghe nói rồi, Ám Minh này bắt đầu giết Thần thủ sứ, thật ra từ trước tới nay bọn họ luôn làm chuyện này, chẳng qua dạo này có thể hành động lớn hơn. Đối với họ mà nói, giết Thần thủ sứ của bọn ta chính là một trong những nhiệm vụ lớn nhất của họ."
"Tuy Thần thủ sứ trong Thần Minh của bọn ta nhiều, nhưng chắc chắn không phải nhiều vô số. Hơn nữa, hễ ai có thể trở thành Thần thủ sứ, đó đều là Khả năng thiên phú, tồn tại năng lực tương đối xuất chúng. Phóng tầm mắt nhìn, cho dù là Thần thủ sứ cấp một thì chắc chắn cũng là thiên tài. Huống hồ, mỗi người bọn họ đều có không gian trưởng thành rất lớn."
"Mà Ám Minh này, một khi họ giết mấy người Thần thủ sứ bọn ta, đối với chúng ta mà nói, tổn thất là rất lớn, ngươi nghĩ thử xem, họ quanh năm làm vậy, liên tiếp mấy chục năm, mấy trăm năm. Bao năm qua, Thần thủ sứ bọn ta tổn thất bao nhiêu? Đối với cường độ của toàn bộ Thần Minh mà nói, sẽ tổn thất bao nhiêu? Hơn nữa, ánh mắt của họ nhìn rất xam họ không chỉ muốn giết Thần thủ sứ cảnh giới cao, cảnh giới chưa phải rất cao, mà còn cả người chưa trưởng thành cũng là mục tiêu của họ. Cho dù là một Thần thủ sứ cấp một yếu đi nữa cũng như vậy."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
Sau đó, Tam Nương nói tiếp: "Mà nếu là một cấp cao nhỏ bán đứng chúng ta, ngươi nghĩ xem, hắn ta có thể nắm bắt hành động của một số Thần thủ sứ, vậy có phải nói cho Ám thủ sứ biết người của chúng ta sẽ đi đâu, làm gì, từ đó họ có thể mai phục, thậm chí có thể tính toán đợi khi chúng ta đi ngang, sau đó iáng cho chúng ta một đòn chí mạng."
"Nhưng như vậy cũng dễ dàng bị phát hiện rồi chứ?"
Tam Nương lắc đầu: "Cũng không dễ dàng đến vậy. Bình thường mà nói, một khi thất bại có nghĩa là toàn quân Thần thủ sứ bị tiêu diệt. Hơn nữa, thật ra có khá nhiều đều là Thần thủ sứ riêng lẻ làm, ngươi nói xem, nếu hắn ta chết, chúng ta cũng biết hắn ta đã chết, vậy sao còn xác định hắn ta bị phản bội?"
"Chính xác là vậy."
Diệp Thiên Dật lại lắc đầu.
"Vậy bây giờ ngươi có đối tượng nghi ngờ không?"
Tam Nương nói: "Quá khó rồi, chỉ riêng một phân hội của thành Bắc Dương, cấp cao nhỏ cũng có không dưới mười người. Hơn nữa, nếu bao gồm đội trưởng, vậy thì chỉ mấy chục người, làm sao tìm đây?"
Tam Nương xoa huyệt thái dương.
"Ngươi tuyệt đối đừng nói với bất kỳ ai, ta tạm thời không muốn đánh rắn động cỏ."
"Vậy ngươi còn nói cho ta biết?"
"Ngươi cứu mạng của chúng ta, ta tin ngươi. Hơn nữa, ngươi là đội viên của ta, nói không chừng ngươi còn có thể giúp ta nữa."
Diệp Thiên Dật nhún vai.
Tam Nương dẫn theo Diệp Thiên Dật tiếp tục tìm kiếm mà chẳng có manh mối.
Còn bên kia.
Trong phân hội thành Bắc Dương.
Tần Chấn Phong đang gọi điện.
"Ngươi nói Diệp Thiên Dật hả?"
Tần Chấn Phong nói nhỏ, vô cùng cẩn thận.
"Thật lòng xin lỗi, bây giờ ta quả thật không biết rõ tên Diệp Thiên Dật này đang làm gì, hắn cũng không nhận nhiệm vụ, cho nên ta tạm thời không cách nào cung cấp hành tung của hắn cho ngươi được."
"Đúng vậy. Hắn tạm thời không nhận nhiệm vụ. Nếu nhận nhiệm vụ, ta có thể nói cho ngươi biết. Nhưng với năng lực của Thánh nữ điện hạ, chắc tuỳ tiện cũng biết được vị trí của hắn chứ."
Tần Chấn Phong nói.
"Ta đã hiểu. Thuộc hạ không nhiều lời, nếu có chuyện gì, mong ngươi có thể dặn dò bất cứ lúc nào."
Sau đó, bên kia cúp máy.
Tần Chấn Phong trực tiếp đập vỡ điện thoại.
"Vù..."
Sau đó, hắn ta hít sâu một hơi.
"Phiên Thiên Ấn..."
Đôi mắt của Tần Chấn Phong khẽ nghiêm nghị.
Hắn ta cũng muốn có Phiên Thiên Ấn này.
Đường đường là Thánh nữ điện hạ của Ám Minh mà lại vì Phiên Thiên Ấn này mà không rời khỏi thành Bắc Dương.
Có lẽ Phiên Thiên Ấn lợi hại hơn?
Cũng chưa chắc.
Dù gì đây là nhiệm vụ của Thánh nữ điện hạ, nàng không hoàn thành, chắc chắn là muốn ở lại để hoàn thành nhiệm vụ rồi hẵng nói.
"Tên Diệp Thiên Dật này cũng quả thật không đơn giản."
Với sức của một người mà cứu được tất cả mọi người.