Thực hiện kế hoạch
Tam Nương cũng gật đầu.
Phải nói đây là cơ hội lần đầu của nàng.
Mà kế hoạch này của Diệp Thiên Dật quả thật rất hay.
Vì bây giờ Tam Nương tin không ai biết nàng đã nghi ngờ trong phân hội của thành Bắc Dương có gián điệp.
Chuyện này là bản thân nàng và Mộ Dung Tình đang làm, rất bí mật, không thể hiện ra ngoài, trừ phi nàng và Mộ Dung Tình xảy ra vấn đề.
Sau đó, đôi mắt xinh đẹp của Tam Nương nhìn sang Diệp Thiên Dật.
Đầu óc của tên nhóc này đúng là dễ dùng.
Sau đó, Tam Nương nói: "Chúng ta ên một kế hoạch cụ thể chút đi."
Diệp Thiên Dật nói: "Bây giờ đơn giản chính là một vấn đề, rốt cuộc là ta đi dụ họ ra hay là ngươi tranh thủ lặng lẽ sắp xếp số lượng lớn Thần thủ sứ mai phục họ tại đây, đánh úp bọn họ."
"Vế trước, nguy hiểm tương đối ít, làm gì làm thì chắc cũng có một ít thu hoạch. Về sau, điều cần lo là tìm người trong này, lỡ như có gián điệp của Ám Minh thì sao? Vậy thì, kế hoạch thất bại trong gang tấc, ngược lại có thể sẽ bị bọn họ tương kế tựu kế."
Tam Nương hơi trầm ngâm.
"Ngươi cảm thấy thế nào?"
Sau đó, nàng hỏi Diệp Thiên Dật.
Hắn nói: "Điều ta đang nghĩ là, nếu không chỉ có một gián điệp thì sao? Ví dụ như có hai người, mà hai người này có một người địa vị thấp một người địa vị cao trong Thần Minh, tên có địa vị thấp một chút ra tay, người có địa vị cao chỉ điểm, hắn vẫn chưa để lộ thì sao?"
"Cho nên, ý của ngươi là, ngươi muốn dụ hắn ra khỏi hang, để ta xác định một số đối tượng tình nghi. Sau đó cố hết sức tìm cho được gián điệp trong số đối tượng tình nghi, đồng thời mượn sức của hắn ta để tìm đến cấp cao hơn?"
Tam Nương hỏi.
"Đây là thiết lập nền tảng hoàn mỹ hơn để hoàn thành nhiệm vụ, hơn nữa cũng xác định không chỉ có một gián điệp."
Tam Nương nói: "Bây giờ manh mối mà ta tra được quả thật không cách nào xác nhận rốt cuộc là một hay không chỉ có một người."
Khó xử nha.
Sau đó, Tam Nương nói: "Ngươi nói rất đúng, chúng ta phải bình tĩnh, tìm cho ra tất cả mọi người, nếu không chỉ có một người, vậy cho dù bắt được một trong số đó, cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì, ngược lại còn đánh rắn động cỏ."
"Vậy chúng ta theo cách thứ nhất? Ta đi làm nhiệm vụ trước, có thể xem thử có dụ ra được không, ta nghĩ chắc là được."
"Sau đó, ta khoá chặt đối tượng tình nghi, từ đám Thần thủ sứ mà ngươi tiếp cận dụ ra."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
"Nhưng vẫn còn một vấn đề, hắn ta ra tay với ngươi thì sao?"
Tam Nương hỏi.
Ra tay với Diệp Thiên Dật thì có hai khả năng.
Thứ nhất, Diệp Thiên Dật không phản ứng kịp mà xảy ra chuyện.
Thứ hai, Diệp Thiên Dật phản ứng lại, cũng chạy thoát. Nhưng đối phương bị lộ, điều đó có nghĩa là hắn có thể bỏ chạy, đồng thời nếu Thần Minh còn cấp trên của hắn ta, vậy thì cũng đã đánh rắn động cỏ.
"Vậy thì hết cách rồi, chúng ta chỉ có thể cố hết sức để chuyện này mang lại lợi ích lớn hơn cho chúng ta."
Tam Nương trầm ngâm một tiếng.
"Ta hiểu rồi."
Nàng gật đầu.
Cái gì gọi là mang lại lợi ích lớn hơn?
Nếu có thể hất bại, nói cách khác là không mang lại hiệu quả tốt như vậy, vậy thì hãy cố gắng để nàng loại trừ một đối tượng tình nghi.
Đây cũng như một thu hoạch.
Tổng cộng có tám người trong toàn bộ hệ thống của thành Bắc Dương có thể thấy Diệp Thiên Dật xác nhận nhiệm vụ gì.
Hội trưởng Tần Chấn Phong, còn có hai người Thần thủ sứ cấp năm, năm người Thần thủ sứ cấp bốn.
Vì bây giờ Diệp Thiên Dật đã là Thần thủ sứ cấp bốn, hắn nhận nhiệm vụ gì, người dưới Thần thủ sứ cấp bốn thì không nhìn thấy.
Đơn giản mà nói, sau khi Diệp Thiên Dật nhận nhiệm vụ, tám người bọn họ có thể biết hắn nhận nhiệm vụ gì.
Mà nếu có người của Thần Minh tiếp cận Diệp Thiên Dật và ra tay với hắn, vậy chứng minh trong tám người này chắc chắn có gián điệp, chứng minh không chỉ có một gián điệp.
Nếu là bản thân họ ra tay, vậy là tốt nhất, chứng minh chỉ có một người.
Mà họ có thể lập một kế hoạch để Tam Nương chí ít cử ra một người trong số tám người này.
Thậm chí là trực tiếp khóa mục tiêu!
"Đi thôi, ngươi cần chuẩn bị gì không?"
Tam Nương hỏi.
"Ta không cần, lúc nào cũng được."
"Đi."
Sau đó, hai người đứng lên trở về công đoàn Thần Minh.
Sau khi quay về, Diệp Thiên Dật trực tiếp nhận một nhiệm vụ của Thần thủ sứ cấp bốn, hơn nữa bảo đảm bên cạnh không ai nhìn thấy hắn nhận nhiệm vụ gì.
"Diệp Thiên Dật!"
Đợi khi hắn ra ngoài, Tam Nương chỉ vào Diệp Thiên Dật rồi gọi.
"Tam Nương, có chuyện gì không?"
Hai người bắt đầu diễn kịch.
"Ngươi điên rồi sao? Bây giờ ngươi còn ra ngoài?"
"Ta rảnh rỗi không có gì làm mà."
"Không được, ta lệnh cho ngươi không được đi."
Tam Nương nói.
Hai người cãi nhau ầm ĩ cũng thu hút không ít sự chú ý trong công đoàn Thần Minh.