Phát hiện mục tiêu (2)
Đôi mắt của Lạc Vân nghiêm nghị.
"Tên nhóc này, hắn thật sự dám đấu với Viêm hồn thú."
Thái Cổ Thần Vương cảnh cũng không dám.
Không phải nói Thái Cổ Thần Vương cảnh giết không được Viêm hồn thú Thần Minh cảnh, mà là có thể sẽ gặp một vài nguy hiểm. Còn đối với Thái Cổ Thần Vương cảnh mà nói, bệnh kín này có nghĩa là cả đời này họ trừ việc chịu đau khổ ra, bệnh kín trên người, cảnh giới của họ cũng không cách nào thăng cấp.
Nay có một chút nguy hiểm, vậy thì họ không ai bằng lòng tới làm nhiệm vụ này.
Còn khi Lạc Vân nhìn thấy màn này, trong lòng hắn ta lại không hề có chút cảnh giác nào.
Hắn ta nhìn ra, Diệp Thiên Dật này quả thật là tới đối phó Viêm hồn thú.
"Đó là..."
Họ ngẩng đầu lên nhìn trên hư không một linh khí phóng thích sức mạnh cường đại.
"Phiên Thiên Ấn!"
Trong mắt họ lộ vẻ tham lam.
Nếu đây là Phiên Thiên Ấn, vậy thì quả thật người đang chiến đấu phía trước là Diệp Thiên Dật.
"Xem ra Phiên Thiên Ấn này có thể mang đến cho người dùng sự thăng cấp sức chiến đấu, cũng là vì Phiên Thiên Ấn này có mặt, Diệp Thiên Dật mới dám đấu với Viêm hồn thú."
"Đúng là đồ ngốc, cho dù hắn có thể đấu với Viêm hồn thú, hắn không lo sức mạnh của Viêm hồn trong Viêm hồn thú ư?"
Lạc Vân coi thường mà lên tiếng.
"Hắn có thuộc tính không gian, đồng thời hắn còn thuộc tính Băng cường đại. Thuộc tính không gian có thể cho hắn tốc độ trốn tránh. Còn thuộc tính Băng, nếu cường độ của hắn đủ mạnh, về mặt lý thuyết có thể dập tắt sức mạnh của Viêm hồn."
Lạc Vân gật đầu.
"Ừm, đi, chúng ta qua dó, trước tiên đừng vội ra tay. Xem tình hình rồi hẵng nói, ta và hắn không đối phó, nhưng ít ra trong mắt hắn, chúng ta đều là Thần thủ sứ, làm thế nào thì hắn cũng sẽ không bỏ qua cảnh giác với chúng ta."
Lạc Vân nói.
"Được.
Sau đó, họ bèn đi tới.
Sau khi ba người đi qua, cảnh trước mắt khiến họ ngạc nhiên.
"Chuyện này? Giải quyết xong rồi?"
Họ sửng sờ khi thấy cái xác của Viêm hồn thú bên cạnh Diệp Thiên Dật.
Diệp Thiên Dật vốn đến đây dễ dàng.
Đó chỉ là vì không muốn để những người khác nhắm trúng hắn, vì Phiên Thiên Ấn của hắn mà tới.
Sau khi tới bên này, hắn đã tháo dịch dung ra.
Viêm hồn thú bị Diệp Thiên Dật trừ khử, nhưng hắn phải chờ một lúc, vì Viêm hồn trên người nó vẫn chưa tan biến.
Đợi sau khi Viêm hồn tiêu tan, Yêu Tinh của Viêm hồn thú lấy ra có thể tới bên Thần Minh làm nhiệm vụ rồi.
"Ồ? Không phải đội trưởng Lạc đây sao?"
Diệp Thiên Dật quay đầu thì thấy Lạc Vân.
Trong lòng hắn lại cười mỉa.
Lạc Vân này, lẽ nào chính là gián điệp trong Thần Minh ư?
Chuyện này thật sự có thể!
Cơ bản Diệp Thiên Dật đã nghi ngờ tới Lạc Vân.
Vì cơ bản không tồn tại khả năng hắn cũng vừa mới nhận nhiệm vụ thì đã tới đây.
Tại sao lại trùng hợp như vậy?
Cho nên 80% là hắn ta nhận được tin, lấy thân phận là Thần thủ sứ tới nơi này, sau đó ra tay với hắn.
"Đội trưởng Lạc tới đây làm gì?"
Diệp Thiên Dật thản nhiên hỏi.
Sau đó, hắn vươn tay ra, Phiên Thiên Ấn rơi xuống, trực tiếp tiến vào trong cơ thể của Diệp Thiên Dật.
Nhận chủ rồi.
Họ thấy Phiên Thiên Ấn tiến vào cơ thể của Diệp Thiên Dật thì biết nó chắc chắn đã nhận chủ.
Nhưng không sao hết, chỉ cần hắn chết đi, cho dù có nhận chủ thì cũng chẳng sao, nó sẽ tự động giải trừ trạng thái nhận chủ.
Đáng tiếc, cho dù hắn có được Phiên Thiên Ấn thì cũng vô dụng.
Tới lúc đó, Phiên Thiên Ấn này vẫn phải trao lại cho Linh U thánh nữ.
Đúng là không đành lòng.
Nhưng cũng không quan trọng.
Mặc dù Phiên Thiên Ấn lợi hại, chắc cũng không đến mức lợi hại đến vậy.
Nhưng vậy mà Diệp Thiên Dật có thể dễ dàng giải quyết Viêm hồn thú, quả thật khiến hắn ta cảm thấy ngạc nhiên.
Chỉ dựa vào Phiên Thiên Ấn này thôi sao?
Vậy chắc nó rất là cường đại.
"Ồ, đúng lúc ta nhận nhiệm vụ của Viêm Hồn Thú này, nên đi chung với hai người bạn Thần thủ sứ cùng tới đây làm nhiệm vụ. Không ngờ ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ rồi ư?"
Lạc Vân nói.
"Một nhiệm vụ khá là đơn giản."
Diệp Thiên Dật nói.
Bây giờ máy ảnh thu nhỏ của hắn đang quay, nhưng đối phương chắc chắn không đoán ra được.
Nội dung của cảnh quay này sẽ trở thành bằng chứng.
"Đơn giản? Thái Cổ Thần Vương Cảnh cũng không dám dễ dàng qua đây, vậy mà ngươi nói đơn giản?"
"Nhưng ta quả thật đã giết Viêm hồn thú một cách dễ dàng."
"Nhờ có Phiên Thiên Ấn đúng không?"
Lạc Vân hỏi.
"Cũng tính là vậy."
"Hả?"
Sau đó, Diệp Thiên Dật cố tình làm ra vẻ ngạc nhiên.
"Không phải ta và đội trưởng Lạc quan hệ rất tốt sao? Các ngươi từ xa chạy tới đây làm nhiệm vụ, mà nhiệm vụ đã được ta hoàn thành rồi. Theo lý mà nói, đội trưởng là nên tỏ ra tức giận mới đúng, nhưng bây giờ trông đội trưởng Lạc có vẻ như chẳng sao cả."
Lạc Vân chau mày, sau đó lên tiếng: " Ân oán giữa chúng ta là ân oán cá nhân, nói thế nào thì chúng ta đều là Thần thủ sứ, là người có thế lực. Hơn nữa, ngươi đã cứu mạng ta, ta nợ ngươi một ân tình, dù cho có ân oán thì đó cũng là chuyện khác."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
"Đội trưởng Lạc đúng là rộng lượng, vậy ngươi sẽ không trách ta cướp nhiệm vụ của ngươi đấy chứ?"
"Dĩ nhiên là không rồi. Ngươi đã cứu mạng ta, chuyện này có là gì đâu."
Lạc Vân nói.
"Cũng phải.
Diệp Thiên Dật gật đầu.
"Vậy nếu không có chuyện gì, ta về trước đây, nên bàn giao nhiệm vụ rồi."
Diệp Thiên Dật nói.
"Diệp huynh đệ đừng vội."
Lạc Vân nói.
"Ồ? Đội trưởng Lạc còn có việc ư?"