Học Viện Thánh Dương. (2)
Diệp Thiên Dật đã có chút trầm mặc.
Mặc dù hắn vẫn có chút rung động.
Nhưng mà...
"Ta nghĩ ở trong học viện không đem lại cho ta quá nhiều cải tiến đâu?"
Tam Nương nhìn Diệp Thiên Dật, nói: "Thần Vực không giống với Chúng Thần Chi Vực, ta có tìm hiểu qua học viện Võ Thần, nói sao đây? Không kém gì học viện Thánh Vũ, nhưng nếu so với học viện Thánh Dương thì vẫn kém hơn không chỉ là một chút, hơn nữa, sau khi vào học viện Thánh Dương, thân phận của ngươi cũng khác hẳn, thậm chí ngươi còn có cơ hội tiếp xúc với người của hoàng gia, nếu như được người của hoàng gia nhìn trúng, trở thành thành viên của Thánh Dương điện, thì ngươi hoàn toàn có thể lên như diều gặp gió"
"Thánh Dương điện?"
"À, đây là một trong những thế lực được đánh giá cao nhất hiện nay trong hoàng gia của Đế quốc Thánh Dương được xem sáng giá nhất trong việc bồi dưỡng thiên tài, một số thiên tài xếp đầu bảng của Đế quốc Thánh Dương, có thể một số trong nhóm người hùng mạnh nhất của Đế quốc Thánh Dương của chúng ta là người của Thánh Dương điện, dưới sự quản lí trực tiếp của Đế Vương, ngươi nghĩ xem, nơi mà Đế Vương đang quản lý, ngươi muốn có tài nguyên gì để tu luyện, có thể thiếu thứ gì được chứ?"
Diệp Thiên Dật sờ sở cằm.
Đừng nói còn được, nhưng khi nói những điều này hắn lại có chút động lòng.
"Sau đó ngươi đồng thời vẫn có thể là một Thần thủ sứ, nhưng nếu ngươi vào học viện Thánh Dương thì ngươi sẽ phải chịu đựng một cường độ tu luyện rất cao, nhưng cải tiến cũng sẽ rất lớn, sau khi trở thành một thành viên của Thánh Dương điện, ngươi sẽ đại diện cho Đế quốc Thánh Dương, đế quốc sẽ bảo vệ ngươi, Đế quốc Thánh Dương sẽ trở thành chỗ dựa của ngươi!"
"Ùm..."
Diệp Thiên Dật gật gật đầu.
"Khá có hứng thú đấy."
"Đúng không? Ta nghĩ ngươi có thể cân nhắc, ta có thể nhờ chị Tình đưa ngươi vào học viện Thánh Vũ, không chừng Tình tỷ còn có thể đưa ngươi vào thằng học viện Thánh Dương thì sao"
"Cũng được, ta cân nhắc một chút"
"Không vấn đề gì, đi thôi, chúng ta đi gặp chị Tình"
"Được rồi."
Sau đó Diệp Thiên Dật đi theo Tam Nương đến một quán cà phê.
Diệp Thiên Dật cảm thấy rất kỳ lạ.
"Đến quán cà phê để làm gì?"
Diệp Thiên Dậy lộ ra vẻ thắc mắc.
Phải đến quá cà phê để gặp Mộ Dung Tình à?
Theo lý mà nói, không phải là nên đến căn cứ của phân hội Thần Minh sao?
Thêm nữa hắn cũng là Thần thủ sứ.
"Ngươi sẽ biết ngay thôi."
Tam Nương cười nói với Lâm Hiên.
"Tam Nương, đến rồi sao."
Một cô gái xinh xắn ở quầy lễ tân nói với Tam Nương.
"À, tới rồi."
Ánh mắt của Diệp Thiên Dật nhìn sang.
Ôi.
Cô gái này thật xinh đẹp.
Khoảng hai mươi tuổi, mặc trên người bộ đồ của quán cà phê, có chút cảm giác như là đồng phục.
Mặc dù không đặc biệt chú trọng trang điểm bên ngoài, nhưng Diệp Thiên Dật có thể nhìn ra đây hoàn toàn là một cô gái xinh đẹp.
"Vị này là?"
Ánh mắt cô ấy nhìn về phía Diệp Thiên Dật, ngược lại mang chút tò mò.
Đẹp trai ghê.
"Anh Diệp Thiên Dật, đẹp trai không?"
Tan Nương cười hỏi.
"Đẹp"
Nàng cười yêu kiều gật đầu.
"Thiên Dật, đây là Nhiễm Thu."
"Xin chào."
Diệp Thiên Dật đưa tay ra.
Nhiễm Thu nhanh chóng bỏ ly xuống, sau đó bắt tay Diệp Thiên Dật.
"Xin chào, em là Nhiễm Thu. Wow, anh thật đẹp trai, tay cũng lớn nữa."
Nhiễm Thu nắm tay Diệp Thiên Dật không muốn buông ra.
Hả?
Tay to?
À, chuyện này?
"Nhiễm Thu, sau này có rất nhiều thời gian để quyến rũ người ta."
Tam Nương cười cười nói.
"Nói như thế..."
Nhiễm Thu tỏ vẻ ngạc nhiên, đôi mắt đẹp chuyển động nhìn Diệp Thiên Dật.
"Sau này mọi người đều là đồng nghiệp rồi?"
Tam Nương nói: "Ùm... Có thể là thế, chị Tình ở đây chứ?"
"Đang ở đây."
"Được rồi, ta đưa Diệp Thiên Dật đi tìm chị Tình trước"
"À, anh Thiên Dật, chút nữa nhớ để lại cách liên lạc nha."
Nhiễm Thu cười cười tặng cho Diệp Thiên Dật một nụ hôn gió.
"Được thôi."
Sau đó Diệp Thiên Dật vẫy vẫy tay theo Tam Nương rời đi.
Lúc này trong quán chẳng có một người khách nào.
Diệp Thiên Dật cùng Tam Nương đi đến một nhà kho, bên trong vô cùng lộn xộn.
"Đây là đang làm gì chứ?"
"Ngươi sẽ biết ngay thôi."
Tam Nương đến trước một bức tường rồi ngước mắt nhìn lên .
"Đối chiếu thành công"
Có một âm thanh truyền đến giống như là tiếng của hệ thống.
Sau đó, bức tường phía trước mở ra, bên trong giống như hình dáng của một cái thang máy.
Ôi trời!
"Vào đi."
Sau đó Tam Nương cùng Diệp Thiên Dật đi vào trong.
Sau đó thang máy nhanh chóng hạ xuống.
Ding-
Cửa thang máy mở ra.
Khiếp!
Cảnh tượng trước mặt khiến Diệp Thiên Dật ngơ ra một chút!
Không ngờ, bên trong quán cà phê này vậy mà lại có một thế giới hoàn toàn tách biệt!
Nơi này xem ra có vẻ là căn cứ vô cùng chính quy.
Đầy đủ các loại máy móc, màn hình lớn, được chế tạo bằng kim loại đặc biệt, không gian không phải quá lớn, nhưng cảm giác vô cùng bí ẩn.
"Đây là căn cứ của phân hội Thần Minh ở thành Thánh Vũ sao?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
"Không, đây là căn cứ của chúng ta"
"Ùm?"