Thái độ của ngươi là gì?
Cũng tức là, ở Thánh Dương Chi Vực, ngươi có thể đi ra từ ba hướng tây, bắc, nam, nhưng ở phía đông, toàn bộ đều là bên trong học viện, ngươi không thể đi qua phía đông!
Ở phía đông nhất của học viện, cũng tức là đã ra khỏi vị trí thành, ngoài đó là một sơn mạch.
Về cơ bản thì một bộ phận của sơn mạch này thuộc học viện Hoàng gia Thánh Dương.
Còn ở đây có cách lý giải hay bí mật nào khác không thì chắc chắn chỉ có bản thân học viện Hoàng gia Thánh Dương mới biết.
"Nhìn kìa, anh chàng kia khôi ngô quá."
Diệp Thiên Dật đứng đây thu hút sự chú ý của không ít người!
"Uầy, đẹp trai thế? Nhìn dáng vẻ của hắn trông có vẻ không phải người tầm thường, có lẽ đến từ một nơi lớn nào đó nhỉ?"
"Nơi lớn gì chứ? Chẳng lẽ Thần Vực chúng ta nhỏ chắc? Một nơi hơi xa xôi mới bị gọi là nhỏ đúng không?"
"Ý ta là, có lẽ hắn đến từ gia tộc hoặc thế lực lớn nào đó, người có khí chất và anh tuấn như vậy cảm giác không hề đơn giản."
"Hắn cũng là người của học viện chúng ta sao?"
"Hình như là vậy? Nhưng theo lý mà nói nếu hắn cũng là người của học viện thì chúng ta đã biết lâu rồi? Người đẹp trai vậy chắc nổi tiếng lắm nhỉ?"
"Có điều giờ hắn đứng ở học viện Hoàng gia Thánh Dương làm gì?"
"..."
Một vài cô gái đã bí mật theo dõi hành động của Diệp Thiên Dật.
Sau đó Diệp Thiên Dật đi tới.
Tất nhiên ở cửa của học viện Hoàng gia Thánh Dương có người bảo vệ.
Bình thường, không có cơ hội để ra khỏi học viện!
Với học viện này, nếu ngươi không có chuyện to tát gì, hoặc không có sự cho phép của học viện thì ngươi chỉ có thể ngoan ngoãn ở trong đây!
Trừ phi...
Ngươi khá đặc biệt!
Ví dụ, ngươi có quyền có thế ở đế quốc.
Nếu như vậy, bình thường học viện cũng không dễ quản ngươi.
Dù sao thì hiện tại học viện Hoàng gia Thánh Dương đúng là có hơi sa sút!
Có lẽ, đây cũng là một trong số các nguyên nhân.
Bây giờ, học viện Hoàng gia Thánh Dương có người gọi là học viện Hoàng gia!
Ý nghĩ rất đơn giản, tức là học viện của người có quyền thế, thuộc về bá quan quý tộc.
Tất nhiên, như vậy đúng là hơi khoa trương!
Tuy nhiên cũng có thể nhìn ra, mặc dù học viện Hoàng gia Thánh Dương là một trong năm học viện lớn của Thần Vực, tiếng tăm lẫy lừng, thế nhưng, nếu gia tộc ngươi có quyền thế, dù thiên phú hay thực lực của ngươi không đủ thì ngươi vẫn có thể nhờ vào gia cảnh để vào học viện này!
Lẽ ra điều này không nên tồn tại.
Song, đây lại là hiện tượng phổ biến!
Mà vừa hay hôm nay học viện Hoàng gia Thánh Dương đã cho một bộ phận học viên cơ hội ra ngoài, cho nên, có thể thấy người ra vào học viện bây giờ tương đối nhiều.
Diệp Thiên Dật đi qua đó.
Cửa lớn của học viện Hoàng gia Thánh Dương do hai người đàn ông khoảng hai mươi đến ba mươi tuổi trông coi!
Nói dễ hiểu thì bọn họ là bảo vệ của học viện!
Ở Thần Vực, chắc chắn bọn họ không phải nhân vật to tát gì, chắc thiên phú và tu vi của bọn họ đều rất kém nên không còn cách nào mới phải tới đây.
Đơn giản hơn là bọn họ giống với người làm công của Thần Vực!
Tuy nhiên, đừng quên ở đây là học viện Hoàng gia Thánh Dương, người có thể làm bảo vệ ở đây hoặc là hắn ưu tú so với mấy võ giả, hoặc là có gia thế gì đó.
"Đứng lại, làm gì đó?"
Một người đàn ông ngăn Diệp Thiên Dật lại.
"Vừa rồi thấy ngươi đi quanh quẩn trước của học viện, ngươi có ý đồ gì phải không?"
Sau đó Diệp Thiên Dật lấy một phong thư ra nói: "Ta là đệ tử đến học viện Hoàng gia Thánh Dương tu luyện, phiền hai vị đưa thư giúp ta."
"Thư gì?"
"Thư giới thiệu."
Hai ngươi họ nhìn nhau.
Cũng tức là, hắn là người của gia tộc lớn nào đó, thông qua gia thế nên tiến cử hắn làm học viên của học viện đúng không?
Thế thì bọn họ không gây vào được.
"Được, đợi chút."
Sau đó, một người liền đi vào trong!
"Xì—"
Lúc này, tiếng giễu cợt bên cạnh truyền đến!
"Đúng là mất mặt, lại là dựa vào quan hệ đến làm rác rưởi của học viện Hoàng gia Thánh Dương, thân là đại nam nhân, bản thân không có bản lĩnh vào đây, phải nhờ vào thủ đoạn xấu hổ này để vào được, mấy năm nay học viện ta dần sa sút vì loại người thế này quá nhiều rồi."
Diệp Thiên Dật lườm hắn.
Trông có vẻ là người đàn ông rất ưu tú và vô cùng anh tuấn.
Bên cạnh hắn còn có một người đàn ông nữa.
"Đúng vậy, người như thế những năm gần đây quả thực quá nhiều, dẫn đến một số người của đế quốc Thánh Dương và cả đế quốc khác hiện nay không dựa vào bản lĩnh, mà dựa vào quan hệ để vào được học viện."
"Cũng không biết bệ hạ nghĩ thế nào, bệ hạ không lo chuyện này ư?"
"..."
"Này, nhìn gì mà nhìn?"
Long Thần nhìn Diệp Thiên Dật và khoanh tay nói.
"Không có gì, ta thấy ngươi nói đúng thôi."
Diệp Thiên Dật nói.
Quả nhiên, hắn đúng là dựa vào gia thế để vào đây.
"Ngươi không giống những người khác lắm, gia thế của những người đó khá tốt, ai nấy đều kiêu ngạo, nói hắn một câu không vừa ý là nổi giận luôn rồi."
Long Thần cười lạnh lùng.
Diệp Thiên Dật "ừ" một tiếng rồi mặc kệ.
"Xì—"