Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2894: CHƯƠNG 2893: HẮN KHÔNG HỀ ĐƠN GIẢN NHƯ VẬY

Hắn không hề đơn giản như vậy

Diệp Thiên Dật gọi.

Bắc Hải ngẩng đầu, rồi quay lại nhìn Diệp Thiên Dật.

"Ồ? Ngươi là?"

"Ta là học viên mới mới đến, tìm thầy để báo danh."

Bắc Hải nhìn lướt qua Diệp Thiên Dật.

"Thì ra là ngươi, ừm, vừa rồi học viện đã báo ta biết rồi, được, có ký túc xáchưa?"

Diệp Thiên Dật lắc đầu.

"Đợi chút, để ta xem thử."

Sau đó Bắc Hải lật tài liệu.

"Ây ya, lớp cam đã chật rồi, lớp đỏ cũng thế, chỉ có ký túc xá lớp lục còn chỗ trống thôi."

Bắc Hải nói.

"Không sao." Diệp Thiên Dật nói.

Nghe xong Diệp Thiên Dật nói, Bắc Hải cau mày, hắn nhìn Diệp Thiên Dật.

"Không sao ư?"

"Ừm."

"Tên tiểu tử này, ngươi không hiểu à, ngươi là học viên lớp cam mới đến, lớp lục bọn họ không phải là lớp yếu kém trong học viện, nếu ngươi và bọn học sống với nhau, ngươi nói xem có an toàn không? Ngươi nghĩ ngươi không bị bắt nạt sao? Còn bảo không sao, được rồi, để ta thử tìm chỗ khác cho ngươi."

Diệp Thiên Dật nói: "Không cần đâu, cứ ở ký túc xá lớp lục đi."

Bắc Hải cúi đầu xuống rồi lại nhìn Diệp Thiên Dật, hắn nhìn rất kỹ càng.

Tiểu tử này...

Chẳng lẽ không đơn giản?

"Được, vậy ngươi đến ký túc xá lớp lục đi, này, phòng 302 ở lớp lục, vừa hay bên đó còn một chỗ trống, đây là chìa khoá, còn đây là thẻ ký túc, ngươi nhận thẻ trước rồi mang chăn đệm đến lớp cam, sắp đến giờ rồi, phải cho lớp tập trung thôi."

"Đã hiểu."

Sau đó Diệp Thiên Dật liền rời đi.

"Ta xem xem rốt cuộc là ai kêu ngươi đến."

Bắc Hải tò mò về Diệp Thiên Dật.

Không sợ người lớp lục chút nào ư?

Là ngang ngược hay là...

Sau đó Bắc Hải gọi điện.

"Alo, Phó viện trưởng, học viên mới mới đến là ai bảo hắn đến vậy? Lai lịch thế nào?"

Bắc Hải thắc mắc.

"Có thể có chút quan hệ với hoàng thất."

Giọng nói trong điện thoại truyền đến.

"Thì ra là họ hàng của hoàng thân quốc thích."

Bắc Hải hiểu ra.

Đó cũng là bình thường.

Bởi vì chắc chắn hắn không phải hoàng thân quốc thích, họ của hắn không phải.

Cho nên, hắn chỉ có thể có họ hàng trong hoàng thất.

Thế cũng là xa. ...

Diệp Thiên Dật đi trong học viện, đi về ký túc xá lớp lục.

Khi Diệp Thiên Dật vào học viện, và trở thành một phần của đám đông đang đi lại ở đây, hắn không bị chú ý nữa.

Dẫu sao thì không có gì khó hiểu nếu nhiều người thấy Diệp Thiên Dật trong đám đông, và để ý tới vẻ đẹp trai của hắn.

Tất nhiên rồi, người chú ý đến Diệp Thiên Dật vẫn có, không hề ít.

"Toà nhà ký túc xá lớp lục."

Diệp Thiên Dật ngẩng đầu nhìn khu vực to lớn trước mắt, sau đó hắn đi vào.

Bên này là phạm vi của lớp lục.

Quả thực là khác với bên lớp cam.

Ở bên này, những người gặp được, dù là nam hay nữ thì trông tuổi tác bọn họ đều lớn hơn, trưởng thành hơn, hơi thở được kiềm chế và điềm tĩnh hơn.

Diệp Thiên Dật nhìn lướt qua.

Lạch bạch—

Bỗng một quyển sách rơi trước mặt Diệp Thiên Dật, cô gái vội vàng muốn nhặt lên, và Diệp Thiên Dật đã nhặt lên đưa cho nàng.

"Xin chào đàn chị, sách của ngươi đây, nhân tiện ta muốn hỏi, 302 ở tòa nào?"

Diệp Thiên Dật hỏi.

Rào rào—

Cảnh tượng này đã thu hút sự chú ý và ồn ào của những người xung quanh.

Bầu không khí xung quanh bỗng trở nên bất thường.

Diệp Thiên Dật cũng thấy có chỗ nào đó không đúng, hắn ngẩng đầu nhìn đàn chị.

Đẹp quá.

Cô gái này thực sự khiến Diệp Thiên Dật kinh ngạc.

Chiếc váy dài màu xanh lá nhạt, tay áo thì thêu bông mẫu đơn màu xanh da trời, sợi tơ màu bạc khâu lên mấy đường tường vân, vạt dưới lít nhít nước biển mây xanh, trước ngực được quấn quanh bởi mảnh gấm màu vàng lợt, cơ thể chuyển động nhẹ nhàng là váy xoè ra, cử chỉ mềm mại duyên dáng như cành liễu.

Ngũ quan vô cùng xinh đẹp, khí chất nàng có chút lạnh lùng, nhưng điều khiến người ta chú ý nhất ở nàng là mái tóc đẹp!

Mái tóc màu hồng phấn!

Nhuộm đúng không?

Đẹp quá!

Kể ra mái tóc có màu đó trong hoạt hình cũng không có gì, nó rất đẹp!

Nhưng thực thế thì mấy ai giữ được màu tóc này chứ?

Đẹp quá đi mất!

Tuyệt thật!

Làn da nàng bình thường đã trắng, phối với màu hồng phấn của mái tóc, đúng là quá hợp lý.

Nhưng, Diệp Thiên Dật đã nhìn vào ánh mắt của nàng.

Cảm thấy nàng hơi né tránh.

Ngại ngùng ư?

Không phải chứ?

Đây hình như không phải ngại?

Diệp Thiên Dật nhìn sang bên cạnh, rất nhiều người đều đang chỉ vào hắn, thậm chí có người còn nhìn hắn bằng ánh mắt đồng cảm.

Chuyện gì đây?

Lẽ nào, mỹ nhân xinh đẹp này đã có cậu ấm lai lịch kinh thiên nào để mắt tới rồi à, và hắn không cho phép người đàn ông nào nói chuyện với nàng, nếu không sẽ không khách sáo ư?

Diệp Thiên Dật đoán vậy.

Nếu không thì, tại sao mấy người đó lại nhìn hắn với ánh mắt thương cảm chứ?

"Ngươi mau đi tìm phó viện trưởng đi."

Nàng nói với Diệp Thiên Dật cùng với sự day dứt.

Giọng nàng rất dịu dàng.

Nhưng ngươi thấy vẻ ngoài của nàng lại là một mỹ nữ lạnh lùng.

"Hả?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!