Hắn không sao chứ?
Sau đó, Diệp Thiên Dật trực tiếp đi vào.
Mà khi hắn đi vào, người bên này cơ bản cũng tản ra.
"Tình hình sao rồi? Hắn thật sự không tìm phó viện trưởng hả?"
Những người khác đều tỏ ra ngạc nhiên.
"Ai biết tình hình thế nào? Tự hắn tìm cái chết thì còn trách ai được? Bây giờ vẫn không tin à."
Đôi mắt của Long Thần rõ ra nghiêm nghị.
"Lát sau dọn xác hắn đi."
Cái đồ bỏ đi.
Ta thật không biết hắn giả bộ cái gì nữa.
Nhiều người như vậy nói hắn sẽ chết, hắn còn không đi? Tưởng mình giỏi lắm hay sao?
Đó là Tai Ách Chi Lực đấy.
Đồ ngu!
Rất nhiều người cũng chưa tản ra.
Họ đang ở lân cận.
Họ muốn nhìn thấy rốt cuộc tình hình này là sao.
Mà Diệp Thiên Dật ở trong phòng cũng lười đi lấy đệm chăn, trực tiếp phóng thích Phép tạo hoá, cái gì cũng chẳng thiếu.
Hắn lấy điện thoại ra, chắc là để xem tin tức bên này.
Bây giờ tin tức quan trọng hơn đương nhiên là ba bảng danh sách lớn.
Về cơ bản, trên mạng tung ra một số tin tức thật thật giả giả đều có, chẳng hạn thế lực này có những ai, bao nhiêu người có tên trong bảng xếp hạng, lợi hại cỡ nào.
Xem một hồi cũng không thấy được tin gì vô cùng hữu ích.
Sau đó, Diệp Thiên Dật tuỳ tiện lướt xem vài tin tức khác.
Mạng ở bên này không phát triển như ở Chúng Thần Chi Vực, nguyên nhân rất đơn giản, người dân nơi đây chú trọng hơn về mặt tu luyện tinh lực.
"Lát nữa còn phải tới lớp cam tập hợp."
Diệp Thiên Dật nhìn thời gian, sau đó đi ra ngoài.
Rắc...
Hắn đẩy cửa ra.
"Ôi trời!"
Còn một số người vẫn chưa rời đi, ai nấy cũng đều sững sờ khi nhìn Diệp Thiên Dật.
"Hắn vẫn chưa sao ư? Không phải nói là sức mạnh của Tai Ách Chi Lực ăn mòn cơ thể nhanh lắm sao?"
"Ha, chắc là sắp rồi!"
"Ta nghi ngờ hắn ở trong đây giả bộ điềm tĩnh, ta đoán chắc bây giờ hắn chính là đi tìm phó viện trưởng rồi."
"Ha ha, thì ra là vậy!"
"..."
Diệp Thiên Dật đi ngang qua họ, sau đó ra ngoài.
Họ cũng nhao nhao đi theo Diệp Thiên Dật.
"Cái gì? Hắn không phải tới tìm phó viện trưởng?"
Họ thấy hướng đi của Diệp Thiên Dật, vốn không phải chỗ ở của phó viện trưởng.
Tình hình gì thế này?
Họ tỏ ra ngỡ ngàng.
"Mấu chốt là hắn hình như thật sự không bị sao cả."
"Đi, đi theo xem thử."
Sau đó, họ cùng nhau đi theo Diệp Thiên Dật tới chỗ lớp cam.
Bên lớp cam có rất nhiều người đã tập hợp xong.
Họ đều ngồi trong lớp.
Bao gồm tên Hà Văn Vũ.
Khi Diệp Thiên Dật xuất hiện tại cửa, bỗng dưng thu hút sự chú ý của tất cả mọi người trong này.
"Ôi trời, chính là hắn ư?"
"Đẹp trai quá đi!"
"Chính hắn đã ngược Hà Văn Vũ đấy à? Cùng cảnh giới mà Hà Văn Vũ còn chưa chạm được vào hắn."
"Đúng vậy đó. Nhưng mà, cũng chính là một người dựa vào bối cảnh mới có thể tiến vào học viện mà thôi. Cho dù có gì đi nữa cũng không đến nỗi nào đâu."
"..."
"Báo cáo."
Diệp Thiên Dật nói.
Bắc Hải nhìn Diệp Thiên Dật rồi gật đầu.
"Ừm, vào đây đi. Ngươi tự nhiên tìm một chỗ bên trong rồi ngồi xuống."
"Rõ."
Sau đó, Diệp Thiên Dật tìm chỗ ngồi xuống.
Mà một đám người bên ngoài nhìn hắn từ phía xa.
Mẹ nó!
Vậy mà hắn lên lớp à?
Mẹ nó!
Hắn còn tâm trạng đi học ư?
Nội dung của khoá học giải thích cho mọi người một số điểm kiến thức quan trọng hơn về Đại lục!
Có rất nhiều người đều không thích học, họ cảm thấy cảnh giới cao là được.
Nhưng trên thực tế thì mấy thứ này đều rất quan trọng.
Một buổi học chẳng mấy chốc đã kết thúc.
Đám người bên ngoài theo dõi Diệp Thiên Dật đều ngơ ngác.
Hắn không sao ư?
Sau đó...
Tin này lan truyền trong học viện.
Anh Vũ Nặc đi trong học viện.
Đối với nàng mà nói, bây giờ nàng cũng coi như mất đi tự do của mọi chuyện.
Rất nhiều chỗ, nàng đều không thể đi.
Nhưng so với mọi thứ nàng trải qua trong tương lai, chí ít hiện giờ nàng vẫn có thể sống ở một nơi đông người, ít ra nàng vẫn có thể thấy một số người, có thể nói với một số người, chí ít nàng còn có điện, có Internet.
Tương lai, nàng cũng chẳng có Internet và điện.
Nàng chỉ có thể cô độc một thân một mình.
"Ngươi nghe nói rồi chứ? Học viên mới tới, hắn và anh sư tỷ từng tiếp xúc, nhưng hình như hắn cũng không tổn hao một cọng tóc nào.
"Ta nghe nói rồi, Long Thần bọn họ luôn đi theo muốn xem tình hình của hắn ra sao, nhưng hắn hình như cũng không đi tìm phó viện trưởng, quả thật cho tới giờ hắn vẫn không bị gì cả."
"Tình hình sao rồi?"
"..."
Anh Vũ Nặc nghe tới đây thì khẽ chau mày.
Hắn không sao ư?
Không thể nào chứ.
Anh Vũ Nặc có vẻ nghi ngờ.
Sao Tai Ách Chi Lực của nàng có thể làm cho người kia chẳng bị gì cả được?
Hắn mới có đến Chân Thần cảnh đúng chứ?
Cuốn sách đó là cuốn sách mà nàng thường đọc, cho nên Tai Ách Chi Lực của quyển đó quả thật rất là mạnh.
Trong tình huống bình thường, có thể còn có cách cứu, nhưng nếu chậm một chút, chắc hắn cũng không cứu được.
Sao lại có thể như vậy?
Nàng không hiểu cho lắm.
Đã nhiều năm như vậy, nàng trước giờ chưa từng gặp qua người nào như vậy.
"Anh sư tỷ."