Sáng tạo đan dược (2)
Anh Vũ Nặc hỏi.
"Cái này còn phải động thủ trên Tai Ách Chi Thể nữa."
Diệp Thiên Dật nhìn về phía Anh Vũ Nặc, nói: "Ta cho dù không hiểu nhiều, nhưng đoán chừng tình huống này của ngươi nguyên nhân cuối cùng vẫn là do ngươi chưa thể chân chính nắm giữ Tai Ách Chi Thể, Tai Ách Chi Thể quá mức cường đại, lấy phàm lực sợ là khó mà nắm giữ, ta đã tìm hiểu qua, một vị cường giả sở hữu Tai Ách Chi Thể gần đây nhất, tu vi đạt đến Vạn Cổ Chí Tôn, ta không dám xác định liệu đạt tới Thần Tôn hoặc là Chí Cao Thần có thể nắm giữ hay không, nhưng cũng không thể cược."
Anh Vũ Nặc gật gật đầu.
"Tai Ách Chi Thể, đơn giản chính là một loại thể chất, bởi vì loại thể chất này tồn tại, cho nên chỉ cần ngươi còn sống, như vậy Tai Ách Chi Lực sẽ liên tục không ngừng bị Tai Ách Chi Thể sáng tạo ra, hiện tại ý tưởng của ta là, cải tạo thân thể của ngươi."
"Hửm?"
Anh Vũ Nặc kinh ngạc nhìn về phía Diệp Thiên Dật.
"Mặc kệ là lực lượng gì, đều phải lưu động quanh kinh mạch, Tai Ách Chi Lực cũng là lưu động trong kinh mạch của ngươi, nếu có cách nào đó có thể khiến Tai Ách Chi Lực lưu động liên tục không ngừng trong kinh mạch của ngươi, chứ không lưu truyền ra ngoài, hay nói một cách đơn giản hơn, thì cũng giống như linh lực vậy, tạo thành một cái động cơ vĩnh cửu miễn là còn sống là còn tồn tại."
Linh lực, là phải thôi động mới có thể phóng ra.
Mà Tai Ách Chi Lực, không thôi động, nó cũng sẽ bị phóng xuất ra.
Đây chính là điểm mấu chốt!
Nếu như có thể biến Tai Ách Chi Lực thành giống như linh lực, như vậy hẳn là có thể.
Anh Vũ Nặc nhìn Diệp Thiên Dật.
Không thể không nói, suy nghĩ của Diệp Thiên Dật quả là có chút điên cuồng.
Sau khi Anh Vũ Nặc nghe xong cảm giác cả người đều ngơ ngác như lọt vào sương mù.
Nếu không phải Diệp Thiên Dật ở ngay trước mắt nàng luyện chế được đan dược, thì nàng thậm chí còn cảm thấy Diệp Thiên Dật căn bản cũng không hiểu y thuật.
"Nghe có chút hoang đường và không thể tưởng tượng."
Anh Vũ Nặc nói.
"Đúng thế."
Diệp Thiên Dật khẽ gật đầu.
"Nhưng căn cứ vào tri thức chuyên nghiệp của ta, ta cảm thấy có thể được."
Diệp Thiên Dật nói.
"Cụ thể cần làm thế nào?"
Anh Vũ Nặc đương nhiên là tin tưởng Diệp Thiên Dật.
Mặc kệ được hay không, trên thực tế, Diệp Thiên Dật thật sự đã sáng tạo ra một viên đan dược, thậm chí còn không hề thất bại một lần nào, trực tiếp thành công, mà hiệu quả nàng cũng đã đích thân thể nghiệm, hoàn toàn không có vấn đề gì.
Cho nên, đều đã như thế, nàng khẳng định là hoàn toàn tin tưởng Diệp Thiên Dật.
Về phần có thể thành hay không, dù sao toàn bộ đại lục trước mắt đều không có người nào có thể làm được những điều như Diệp Thiên Dật đã làm được, nàng còn có cái gì phải lo lắng cơ chứ?
"Cụ thể thì ta còn phải dò xét một chút thân thể của ngươi, thậm chí là hoàn toàn xâm nhập hiểu rõ thân thể của ngươi."
Anh Vũ Nặc: "..."
"Còn cần như vậy sao?"
Anh Vũ Nặc nhíu chặt mày.
"Đương nhiên, thân thể mỗi người đều có điểm khác biệt, thậm chí kinh mạch cũng không giống nhau, mà ta ít nhất phải xâm nhập hiểu rõ hướng đi kinh mạch trong thân thể ngươi, thậm chí là hiểu rõ Tai Ách Chi Thể của ngươi, ta không hiểu rõ thì làm sao có thể phỏng đoán được? Cũng giống một bác sĩ ngay cả bệnh của bệnh nhân là gì còn chưa xác định rõ ràng, người nhà của bệnh nhân lại muốn để bác sĩ trị liệu, thế này thì điều trị kiểu gì?"
Diệp Thiên Dật nhìn nàng nói.
"Ta... Suy nghĩ một chút."
Anh Vũ Nặc cắn môi nói khẽ.
"Hả? Cái này còn cần cân nhắc cái gì nữa?"
Diệp Thiên Dật gãi đầu một cái.
"Việc này mà không cần cân nhắc sao?"
Anh Vũ Nặc nhìn Diệp Thiên Dật.
Diệp Thiên Dật suy tư một chút, nói: "Ta cảm thấy chí ít là trong quá trình ta xâm nhập hiểu rõ thân thể của ngươi sẽ không có bất kỳ nguy hiểm và tác hại nào tới thân thể ngươi, cho nên không cần cân nhắc."
"Ta cũng không phải nói là nguy hiểm và tác hại với thân thể, mà là..."
"Mà là cái gì?"
"Ngươi biết mà."
Anh Vũ Nặc nói.
"Ách —— "
Diệp Thiên Dật sờ lên chóp mũi.
Gương mặt tuyệt mỹ của Anh Vũ Nặc nhuốm lên một màu ráng chiều đỏ rực.
Cô nàng này lẽ nào có hiểu lầm gì à?
Đệch!
Chờ đã!
Nàng nếu quả như thật hiểu lầm, mà nàng vẫn chỉ nói là cân nhắc, cho nên có nghĩa là, chưa hẳn đã không thể?
Biết đâu nàng đã suy nghĩ kỹ, có phải hay không...
Khụ khụ ——
Diệp Thiên Dật trong lòng thầm ho khan một tiếng.
Không được không được!
Cái này quá đê hèn rồi!
Diệp Thiên Dật hắn mặc dù háo sắc, nhưng cũng không thể trở thành kẻ đê hèn vậy được.
Mà lại, hắn cũng khá thích Anh Vũ Nặc.
Là thái độ đối đãi trong cuộc sống hiện thực của nàng rất đáng khâm phục.
Đương nhiên, xinh đẹp thì cũng rất xinh đẹp.
Nếu đã gặp, Diệp Thiên Dật vẫn cảm thấy mình nên giúp đỡ một chút.