Khống chế Tai Ách Chi Lực
Anh Vũ Nặc sau đó cởi giàym rồi chậm rãi cởi bỏ áo khoác.
"Quần cũng phải cởi sao?"
Bởi vì Anh Vũ Nặc tình huống đặc biệt, cho nên, thật ra mỗi ngày nàng đểu tự phong bế bản thân.
Nàng cũng là tận lực khiến da của mình ít lộ ở bên ngoài nhất có thẻ, cho nên trên cơ bản mọi người cơ hồ chưa từng nhìn thấy Anh Vũ Nặc mặc váy.
Con gái, làm gì có ai lại không thích váy vóc chứ?
Nàng cũng muốn mặc, nhưng có đôi khi đúng là không thể làm gì.
"Tạm thời cũng không cần, nhưng sớm muộn cũng phải cởi."
Diệp Thiên Dật nói.
"Ngươi không thể kiểm tra cách quần áo sao? Y thuật của ngươi cao như vậy cơ mà." Anh Vũ Nặc lại có chút hiếu kỳ hỏi.
Kì quái.
Vốn cho rằng Diệp Thiên Dật là chính nhân quân tử, đồng thời nàng là xác định, nhưng mà bây giờ lại có chút không xác định.
Dù sao y sư đúng là có thể dò xét cách quần áo.
Bao gồm bắt mạch qua sợi dây nữa.
Không có nhiều hạn chế như vậy chứ?
Mấu chốt là y thuật của hắn còn rất lợi hại.
Hắn cứ như vậy mà đã sáng tạo ra được một đan dược mới.
"Không được, sờ xương thì ta có thể cách quần áo, nhưng mà ta còn phải quan sát da của ngươi."
Diệp Thiên Dật nói.
"Mà ta còn phải bóp da của ngươi, ví dụ như bóp cánh tay của ngươi, xem một chút tình huống thân thể ngươi, ta đang hoài nghi, Tai Ách Chi Thể vô hạn phóng thích Tai Ách Chi Lực, không nhất định chỉ đơn thuần là vấn đề thể chất của Tai Ách Chi Thể, khả năng còn liên quan tới thân thể của ngươi nữa, cho nên ta phải hiểu rõ tình huống thân thể ngươi, từ đó đưa ra phán đoán và phương pháp giải quyết."
Sau đó Diệp Thiên Dật tiếp tục nói: "Ngươi và vị tiền bối sở hữu Tai Ách Chi Thể được ghi chép lại kia đều là Tai Ách Chi Lực ngoại phóng, cho nên trên lý luận mà nói, hẳn là nguyên nhân do Tai Ách Chi Thể, nhưng ta dù sao cũng phải hiểu rõ hết thảy, ngươi hẳn phải biết, làm nghề y nếu như có một chỗ không rõ ràng thôi, khoan hãy nói hậu quả, chỉ nói tới hiệu quả khả năng đã hoàn toàn vô dụng, phương hướng cũng mơ hồ."
Anh Vũ Nặc gật gật đầu.
"Ta hiểu rồi."
"Bây giờ bắt đầu đi."
Diệp Thiên Dật nói.
"Ừm."
Sau đó Anh Vũ Nặc nói: "Trước từ từ thôi."
"Được, đưa tay trước cho ta, ta giúp ngươi nội thị."
"Được."
Sau đó, Anh Vũ Nặc đưa tay cho Diệp Thiên Dật.
Diệp Thiên Dật cầm tay của nàng, phóng thích linh lực, sau đó bắt đầu cảm nhận tình huống trong cơ thể Anh Vũ Nặc!
Dưới tình huống bình thường, võ giả là không thể để cho người khác làm vậy với mình.
Nhưng mà với y sư thì lại là ngoại lệ.
Làm y sư, một chút đạo đức nghề nghiệp là vẫn phải có.
Thậm chí có đôi khi ngươi muốn sống loại hình, ngươi cũng phải cởi hết không ngần ngại.
Đó cũng là do không có cách nào khác.
Mà Diệp Thiên Dật thật ra cũng thật không phải là vì lợi dụng nàng.
Phải biết, đối với những thứ này, Diệp Thiên Dật là hoàn toàn không biết.
Hắn cũng không biết tình huống cụ thể của Tai Ách Chi Thể, hắn xác thực cần phải từng chút từng chút hiểu rõ và quen thuộc!
Bao gồm quan sát tình trạng cơ thể, làn da của Anh Vũ Nặc, đó cũng là đang quan sát xem có phải Tai Ách Chi Thể có tác động tới cơ thể nàng ở chỗ nào không!
Những chi tiết này cũng không quyết định được điều gì, nhưng có thể giúp Diệp Thiên Dật phán đoán ra được một vài thứ!
Về phần chiếm hời, khụ khụ, thuận tiện thôi mà.
Diệp Thiên Dật nhắm mắt lại cẩn thận cảm nhận tình huống trong cơ thể Anh Vũ Nặc.
Cảnh giới của nàng rất cao, Thần Minh cảnh lục giai.
Thật ra, dựa theo thiên phú của nàng, sợ là bây giờ đã phải đến Thần Minh cảnh thập giai là ít.
Nhưng mà biết làm sao được, nàng xuất thân bình thường, thời gian mười ba năm đầu đời lãng phí khá nhiều mà không tu luyện.
Nhưng mà, trên lý luận mười ba năm đầu đời nàng lãng phí nhiều thời giờ như vậy, cảnh giới của nàng cũng sẽ không cao như vậy mới đúng!
Mấu chốt là ở Tai Ách Chi Thể giúp nàng tăng lên quá lớn, đồng thời, nàng cũng trải qua nguy hiểm, lịch luyện rất nhiều, nàng khẳng định cũng đạt được không ít cơ duyên.
Đừng nhìn nàng bây giờ mới Thần Minh cảnh lục giai, rất có khả năng không bao lâu nữa là có thể đạt tới Thần Minh cảnh thập giai, từ đó đạt tới Thái Cổ Thần Vương cảnh.
Sau đó Diệp Thiên Dật đẩy linh lực của mình tràn vào cơ thể Anh Vũ Nặc, cảm nhận linh lực lưu động bên trong kinh mạch trong cơ thể nàng.
Qua một lát, Diệp Thiên Dật buông lỏng tay Anh Vũ Nặc ra.
"Thế nào rồi?"
Anh Vũ Nặc tò mò hỏi.
"Đại khái cũng nắm rõ được vài phần, bây giờ kiểm tra những phần khác, xem thân trên trước đi."
Sau đó, Diệp Thiên Dật theo quy luật nhéo nhéo các vị trí khác nhau trên cánh tay của nàng.
Thật mềm.
Không thể không nói, đúng là cực phẩm.
Anh Vũ Nặc dù sao cũng là người trải qua sóng to gió lớn, nàng ngược lại là cảm thấy vẫn chấp nhận được, trước mắt vẫn có thể chấp nhận.
"Bụng."