Cuộc chiến bắt đầu (2)
Người bên ngoài nhìn bốn màn hình, đã nhìn thấy Diệp Thiên Dật ở một trong số đó.
"Vận may của tên Diệp Thiên Dật này không tốt lắm, đối thủ đầu tiên của hắn chính là Thạch Hùng."
"Thạch Hùng là người kỳ cựu trong học viện chúng ta, tới học viện đã hai năm, tuy tu vi chưa tới Thần Minh cảnh nhưng sức chiến đấu của hắn ta có thể nói là vô cùng khoa trương."
"Tu vi của Thạch Hùng là Chân Thần cảnh bát giai, nhưng hắn ta cũng đánh được cả Chân Thần cảnh thập giai. Thực lực của hắn ta chí ít cũng là lớp lục, chỉ đáng tiếc thời gian trong học viện, sự thăng cấp của hắn ta quả thật không phải rất lớn, cho nên chỉ có thể ở lại lớp một của lớp đỏ, nhưng điều không thể phủ nhận chính là thực lực cường đại của hắn ta."
"Trước mắt của tên Thạch Hùng này mà nói, nếu không bao gồm Diệp Thiên Dật, thực lực trong lớp một của lớp đỏ chí ít có thể xếp top năm? Tương tự, dẫu sao lớp một của lớp đỏ quả thật cũng có khá nhiều người cũ."
"Nhìn thử xem, tên Diệp Thiên Dật này liệu có thể đánh bại Thạch Hùng hay không, về cơ bản thì có thể đủ thấy hắn ta có tư cách thật sự đánh với Cố Thành."
"..."
"Tên nhóc này, lão phu nhớ khá rõ ràng, võ giả bình thường và hắn đọ sức thì cũng không đọ lại."
Mộ Dung Hoả nói.
Quan Tinh tôn giả gật đầu: "Đúng vậy. Lần tỉ võ trước, hắn là Chân Thần cảnh bát giai đánh thắng Chân Thần cảnh thập giai. Hơn nữa, tên Chân Thần cảnh thập giai kia còn là người của lớp lục. Chỉ đáng tiếc là lúc trước hắn ta phạm lỗi, cộng thêm thời gian thăng cấp trong học viện không dài, cho nên bị phân đến lớp đỏ, chí ít hắn ta cũng là người có thực lực của lớp lục."
"Nhìn thử đi, ta mong chờ tên nhóc Diệp Thiên Dật này đấu với hắn ta."
"..."
Thạch Hùng đang đối mặt với Diệp Thiên Dật.
"Nghe nói dạo này ngươi cũng khá nổi, còn nghe nói ngươi là Chân Thần cảnh đánh bại Thần Minh cảnh nhị giai."
Thạch Hùng nhìn Diệp Thiên Dật.
"Vậy thì sao?"
Diệp Thiên Dật thản nhiên hỏi.
"Cho nên ta không tin, Chân Thần cảnh ngũ giai đánh bại Thần Minh cảnh nhị giai, hiển nhiên là không thể nào. Nơi này không phải là nơi nhỏ, nhất là tới cảnh giới này, cuộc chiến vượt cấp tuyệt đối không phải dễ dàng như thế. Ta thật sự không hiểu bảng chiến lực này, lẽ nào nói dựa vào cường độ linh khí cũng có thể tiến vào bảng chiến lực được, đúng là buồn cười."
Diệp Thiên Dật cũng không nói gì.
Sau đó, Thạch Hùng nhìn Diệp Thiên Dật rồi nói: "Lần này không dùng linh khí nữa, ngươi cũng nên lộ ra bộ mặt thật đi."
"Tại sao trước khi đánh nhau cứ phải nói một tràng thế này? Chứng tỏ bản thân rất quan trọng ư? Hay là miễn cưỡng thêm kịch cho mình?"
Diệp Thiên Dật mỉm cười nhìn Thạch Hùng rồi nói.
"Chỉ là muốn để ngươi hiểu rõ một chút, ngươi chắc chắn không mạnh như thế mà thôi."
Thạch Hùng nói xong, chân giẫm nhẹ, mặt đất dài mấy chục mét trực tiếp nứt toạc.
Điều này đủ chứng minh sức mạnh của hắn ta.
"Ha."
Diệp Thiên Dật bật cười, sau đó hắn cũng giẫm nhẹ chân phải, mặt đất dài mấy chục mét bỗng chốc nứt ra.
"Hình như cũng khá là lợi hại, nhưng không phải người có cảnh giới cao một chút thì có thể dễ dàng làm được chuyện này hay sao?"
Hai người giương cung bạt kiếm.
Có vài người giáo viên đứng cách họ không xa.
hNhớ chú ý, cuộc chiến còn chưa bắt đầu."
Một người giáo viên lên tiếng nhắc nhở.
Những viên đá bay xung quanh hai người từ từ trôi nổi, chưa tiến hành tấn công.
Người bên ngoài nhìn thấy cảnh này, ai nấy cũng vô cùng kích động.
Chỉ cần như vậy, giữa họ trực tiếp gươm súng sẵn sàng, cứ thế mà đánh mới ưa nhìn.
"Cuộc chiến bắt đầu!"
Nghe theo hiệu lệnh, viên đá bay quanh cơ thể của Diệp Thiên Dật và Thạch Hùng đồng lạ lao về phía đối phương với sức mạnh vô cùng mạnh mẽ.
Vù...
Đồng thời, hai người đang bay trong đống đá, cũng cầm lấy vũ khí xong qua đó.
"Chậc..."
Hai tay của Thạch Hùng giờ chào chiếc rìu khổng lồ, ánh sáng đột ngột, gầm lên rồi trực tiếp chém thẳng về phía Diệp Thiên Dật.
Mà thanh kiếm trong tay của Diệp Thiên Dật nằm ngang đỉnh đầu, một tay cầm chuôi kiếm, một tay dùng sức ấn lên thân kiếm dưới lòng bàn tay.
Ầm...
Sức mạnh cũng chiếm nhiều đó trực tiếp chém vào thân kiếm của Diệp Thiên Dật.
Bỗng chốc hai cỗ sức mạnh bùng nổ.
Ầm...
Mặt đất dưới chân của Diệp Thiên Dật ngay lập tức, còn cơ thể của hắn cũng chìm vào lòng đất hơn mười cm.
"Chuyện cỏn con, đây chính là bản lĩnh ư?"
Cổ sức mạnh phía sau tên Thạch Hùng kia lại tăng thêm lần nữa, cơ thể của Diệp Thiên Dật lại chìm xuống lần nữa.
"Ha ha ha."
Người bên ngoài nhìn thấy cảnh này thì không nhịn được mà cười ra tiếng.
"Đúng là thú vị. Sự chênh lệch của hai người này trong chiêu đầu tiên đã hiện ra rõ mồn một. Thật không hiểu sao tên Diệp Thiên Dật này rốt cuộc làm sao đánh thắng được Cố Thành."
"Không phải đã nói rồi sao? Dựa vào linh khí. Thạch Hùng này là võ giả kiểu sức mạnh. Trong cùng cảnh giới, toàn bộ học viện chắc chưa tới vài người có sức mạnh hơn hắn. Chân Thần cảnh bát giai hắn đánh Chân Thần cảnh thập giai cũng không hề hấng gì. Thần Minh cảnh nhất giai thì khó, dù gì đó cũng là vượt qua cảnh giới lớn, nhưng sức mạnh của hắn ít ra cũng có thể đụng chạm với Thần Minh cảnh nhất giai."
"Tên Diệp Thiên Dật này không thể dùng linh khí, cả người cũng bại lộ thật sự."