Bắc Vương phủ (2)
Diệp Thiên Dật cúp máy và xoa cằm.
Vậy là chuyện đã trở nên không chắc chắn rồi.
"Nhưng cũng tồn tại khả năng nào đó."
Trong hai phút ngắn ngủi, Diệp Thiên Dật nhận được một danh sách do Âm Âm gửi tới.
Danh sách này là người của Bắc Vương phủ, đồng thời họ cũng đang ở trong học viện và họ sở hữu thuộc tính Hoả.
Chỉ có hai cái tên.
Dương Lân và Dương Cốc Chi.
"Dương Lân..."
Cái tên này Diệp Thiên Dật từng nghe Anh Vũ Nặc nhắc đến, là một trong những thiên tài thuộc tính Hoả cực kỳ lợi hại trong học viện. Lúc đó, Dương Thiên Nguyên và Dương Tần Tiêu cũng là một trong số các tên này.
Còn Dương Lân chính là con trai của thân vương Bắc Vương phủ.
Dương cốc chi, theo tin của Âm Âm truyền đến, hắn là một thành viên của Bắc Vương phủ. Bây giờ là một người giáo viên của học viện.
"Đó chắc là một trong hai người này rồi."
Chí ít, hiềm nghi về hai người này là lớn nhất.
Diệp Thiên Dật chắc chắn sẽ điều tra từ trên người họ.
Còn một cái tên, tên là Vương An.
Hắn cũng là người của Bắc Vương phủ, đồng thời cũng ở trong học viện.
Nhưng hắn chỉ đáp ứng hai điểm này, chứ không có thuộc tính Hoả.
Còn hắn, là tuỳ tùng của Dương Lân, một gia đinh của hắn, khả năng thiên phú cũng không tính là rất kém nhưng tuyệt đối không đến mức là thiên tài.
Mục đích lớn hơn khi hắn tới học viện chính là chăm sóc Dương Lân. Dù gì hắn đã chăm sóc Dương Lân hai mươi mấy năm rồi, thậm chí có thể nói, khi gặp phải một số nguy hiểm tương đối lớn, hắn thay Dương Lâm mà chết.
Dĩ nhiên chuyện này bị Diệp Thiên Dật loại trừ rồi.
Thân phận của hắn, cộng thêm hắn không có thuộc tính Hoả, chắc chắn không phải kẻ sở hữu sức mạnh Viêm ma.
"Phải tra thế nào đây?"
Diệp Thiên Dật xoa cằm.
Thứ mà hắn cần là có được sức mạnh của Viêm Ma, ít nhất thì cũng là tìm được xem sức mạnh của Viêm Ma đang ở trên người của người nào, chứ không phải là giết người.
Nên điều tra thế nào đây?
Dương Lân và Dương Cốc đều đang ở trong học viện, vậy thì Diệp Thiên Dật phải nghĩ cách tiếp cận bọn họ mới được.
Vấn đề là, Diệp Thiên Dật không có bất cứ quan hệ gì với bọn họ, nếu bất ngờ tiếp cận, khó tránh việc khiến bọn họ nghi ngờ.
Đặc biệt là người có sức mạnh Viêm Ma, hắn vốn biết mình sở hữu sức mạnh đặc biệt, không thể để người khác biết, nếu có người cố gắng tiếp cận hắn, hắn chắc chắn sẽ sinh nghi, bởi vì bản thân hắn đã tăng cường đề cao cảnh giác.
"Không còn cách nào khác, hay là đến Bắc Vương phủ xem thử trước?"
Diệp Thiên Dật xoa cằm.
Suy nghĩ rồi lại thôi.
Bắc Vương phủ có gì đáng xem chứ?
Sau đó Diệp Thiên Dật đẩy cửa ký túc xá và đi ra.
Đám người Long Thần đang cắn hạt dưa.
Sau khi thấy Diệp Thiên Dật, bọn họ im lặng.
Diệp Thiên Dật cũng không nói gì mà rời đi. ...
Diệp Thiên Dật đang đi trong học viện.
Hắn suy nghĩ rốt cuộc phải làm sao mới có thể tiếp xúc với tên Dương Lân.
Rõ ràng Dương Lân là thành viên của tử ban.
Diệp Thiên Dật muốn vào lớp đó trong thời gian ngắn không hề đơn giản.
Đúng lúc này, có một người đàn ông trẻ tuổi bước đến trước mặt Diệp Thiên Dật.
"Diệp Thiên Dật phải không?"
Hắn hỏi.
Diệp Thiên Dật lướt nhìn hắn.
"Ngươi là?"
"Giới thiệu nhé, ta tên Vương An, là tuỳ tùng của cậu Dương Lân."
Diệp Thiên Dật: "..."
Đây là dâng đến tận cửa à?
"Có chuyện gì không?"
Vương An nói: "Cậu Dương Lân mời Diệp thiếu qua đó một chuyến."
"Mời ta qua đó? Ta với Dương Lân đâu có quen biết gì, bất ngờ mời ta qua đó có phải không hợp lý cho lắm không?"
Vương An nói: "Diệp thiếu yên tâm, cậu chủ nhà ta tìm ngươi có việc thỉnh cầu."
"Hử? Vậy ta không thể không nể mặt rồi, dẫn đường đi."
"Mời."
Sau đó Vương An dẫn Diệp Thiên Dật đến khu vực tử ban, phía trước gần giống với biệt viện của Anh Vũ Nặc.
"Mời."
Vương An đến trước cửa và lặp lại động tác mời.
Sau đó Diệp Thiên Dật cùng hắn bước vào.
Ở phòng khách, một người đàn ông mặc thường phục đang ngồi đó uống rượu, đồ ăn vẫn trên bàn, cùng dưa chuột và vài món ăn nhẹ.
"Diệp huynh, nào nào nào, mau ngồi đi."
Dương Lân nhanh chóng mỉm cười chào hỏi Diệp Thiên Dật.
Diệp Thiên Dật đi đến.
"Thiếu gia tìm ta có việc gì?"
Diệp Thiên Dật ngồi thẳng trước mặt hắn và hỏi.
"Ha ha ha, uống rượu uống rượu ta, chúng ta từ từ nói chuyện công việc đúng chứ?"
Dương Lân cười nói, sau đó nhìn Vương An.
Vương An vội vàng đến rót rượu cho Diệp Thiên Dật.
"Nào."
Dương Lân nâng ly.
Diệp Thiên Dật nâng ly cùng hắn.
"Diệp huynh à, ta đã nghe nói một vài sự tích của ngươi, đặc biệt là cảnh giới và thứ hạng của ngươi trên bảng Chiến Lực, ngươi thực sự khiến ta khâm phục, mặc dù ta cũng là người của bảng Chiến Lực, nhưng cũng chỉ cao hơn ngươi vài trăm bậc, thậm chí ta còn cảm thấy ta không phải đối thủ của ngươi, ha ha ha."
"Dương thiếu khách sáo rồi, ta có tài gì đâu, sao so được với Dương thiếu chứ."