Mục tiêu xuất hiện (2)
Hắn ngạc nhiên.
Luồng sức mạnh của mình bị hấp thụ, nhưng, Diệp Thiên Dật đã bị phong ấn linh lực, và đang hôn mê, sao hấp thụ được hoả diễm của mình chứ?
Lẽ nào hắn có thể chất hay linh khí đặc biệt? Có thể chủ động hấp thụ nó?
Xem ra có chút phiền phức rồi.
Còn Diệp Thiên Dật đương nhiên không dựa vào linh khí, là hắn chủ động hấp thụ!
Giờ tay hắn đang đặt trên dây thừng, hắn có thể kích thích sức mạnh, và Diệp Thiên Dật đang hấp thụ luồng sức mạnh Viêm Ma này!
Vừa hay hoả diễm của hắn cũng hấp thụ được hoả diễm khác, và có lẽ đây chỉ là luồng sức mạnh thuộc về Viêm Ma phóng ra, không phải sức mạnh Viêm Ma thật sự, bởi vậy, hắn hấp thụ một chút chắc sẽ không gây ra bất kỳ ảnh hưởng không tốt nào cho cơ thể, đồng thời, hắn có thể tiến thêm một bước để chắc chắn rằng đây rốt cuộc có phải sức mạnh Viêm Ma hay không!
Chắc chắn là phải!
Chỉ có điều...
Hơi kỳ lạ!
Vì Diệp Thiên Dật cảm thấy độ thuần khiết của sức mạnh Viêm Ma mà bản thân hấp thụ hình như không cao đến thế.
Là sao?
Diệp Thiên Dật cũng không nghĩ gì nhiều.
Chắc không kém lắm, lý do có thể rất nhiều.
Tới lúc đó thì biết.
"Cứ phải để ta giết ngươi trước phải không?"
Dương Lân nheo mắt.
Hoả diễm trên người Diệp Thiên Dật biến mất.
"Có lẽ Dương thiếu không có bản lĩnh này đâu."
Đột nhiên, Diệp Thiên Dật cất tiếng.
"Cái gì?"
Con ngươi Dương Lân co lại, mắt nhìn Diệp Thiên Dật.
Còn Diệp Thiên Dật bỗng chốc đứng dậy, ném sợi dây thừng trong tay về phía Dương Lân, rồi di chuyển ra sau lưng Dương Lân, hắn bị Diệp Thiên Dật dùng dây thừng trói lại!
"Ngươi!!"
Dương Lân nheo mắt nhìn Diệp Thiên Dật.
Hắn không kích thích được linh lực.
Diệp Thiên Dật trói chặt hắn.
"Dương thiếu à, không ngờ ta giúp ngươi làm việc, ngươi lại muốn hại ta, thật thú vị."
Dương Lân thật bất ngờ, sao Diệp Thiên Dật lại thoát ra được?
Giờ bản thân hắn lại là cá trong chậu!
"Diệp thiếu, ngươi muốn làm gì?"
Dương Lân giả ngốc nhìn Diệp Thiên Dật.
"Ta nói này Dương thiếu, có những chuyện chúng ta không cần giả vờ đâu, ta đã nghe hết những gì ngươi nói rồi." Diệp Thiên Dật nhẹ nhàng nói.
Con ngươi Dương Lân co lại
"Nãy giờ ngươi giả vờ hôn mê?"
Diệp Thiên Dật cười.
"Ha ha ha, nếu ta không làm vậy, sao ta câu được con cá lớn chứ? Vấn đề là ta không nghĩ nhiều như thế, cô Tuyết Quyên bỏ thuốc ta, ta chỉ muốn xem thử rốt cuộc nàng muốn làm gì, lúc đó ta còn tin nàng chính là Ám thủ sử, nhưng giờ thì, ta không chắc về điều đó, nếu nàng là Ám thủ sử thì ngươi cũng thế, ta không cần biết nàng có phải hay không, ít nhất hiện tại, Dương thiếu muốn giết ta, ta không thể thờ ơ được đúng chứ?"
"Diệp thiếu, ta cũng hết cách thôi, tha cho ta đi, chúng ta tính kế lâu dài, ngươi muốn gì thì cứ nói với ta, ta sẽ đưa."
Dương Lân sợ rồi, hắn nhìn Diệp Thiên Dật và vội vàng nói.
Tất nhiên là sợ chứ, vì những gì hắn thể hiện là muốn giết Diệp Thiên Dật mà, nhưng đổi góc độ khác để suy nghĩ thì nếu một người muốn giết mình mà hắn lại rơi vào tay mình, vậy mình phải làm sao?
Không thể giữ mạng cho hắn đúng chứ?
"Thứ ta muốn, không lâu nữa Dương thiếu sẽ biết."
Diệp Thiên Dật bước đến gần hắn, sau đó đưa tay lên, và chém hắn một phát gục xuống đất.
Tiếp theo, Diệp Thiên Dật lấy không gian giới chỉ của hắn ra.
Hắn nhìn một lượt những món đồ bên trong, và chỉ tìm thần thủ lệnh.
"Không có ám thủ lệnh ư?"
Thực ra Diệp Thiên Dật tin rằng dù là Tuyết Quyên hay Dương Lân thì bọn họ cũng đều là Ám thủ sử của Ám Minh.
Nhưng, cũng chưa chắc, chưa chắc chỉ những kẻ gian ác mới âm thầm giết người.
Rất nhiều người vì mục đích riêng mà đi giết người.
"Có điều không tìm được ám thủ lệnh không có nghĩa hắn không phải Ám thủ sử, thế nhưng..."
Diệp Thiên Dật suy nghĩ.
Ám Minh cũng đang tìm kiếm sức mạnh của thập nhị Ma Thần, bao gồm cả tin tức của Viêm Ma, khi đó Mộ Dung Tình từng nói với hắn, người của Ám Minh chắc đã biết rồi, có thể bọn họ cũng đang tìm.
Bởi vậy, khả năng Dương Lân là Ám thủ sử không lớn lắm.
Khả năng với Tuyết Quyên cũng thấp ư?
Cũng chưa chắc được.
Điều này không quan trọng, trước mặt mà nói, quan trọng nhất là sức mạnh của Viêm Ma!
Bây giờ, Diệp Thiên Dật hoàn toàn có lý do chính đáng để bắt Dương Lân!
Hắn muốn giết mình!
Hơn nữa xem tình hình thì có lẽ hắn đã giết không phải chỉ một người!
Trần Mạch là Thần thủ sứ, Dương Lân cũng thế, hắn biết luật mà vẫn phạm luật, bắt hắn không phải chuyện bình thường ư?
Nếu hắn chỉ là người có thân phận bình thường, thì cũng không dễ ra tay như vậy.
"Alo, Tình tỷ."
Diệp Thiên Dật gọi điện thoại cho Mộ Dung Tình.
"Ta bắt được người của sức mạnh Viêm Ma rồi, ta đưa đi đâu đây?"
Mộ Dung Tình: "..."
"Nhanh vậy à?"
Nàng tỏ vẻ ngạc nhiên.
"May thật, hắn muốn động thủ và chiếm đoạt sức mạnh thuộc tính Hoả của ta, nhưng lại bị ta giết chết."
"Được, ngươi tìm một vùng ngoại ô, sau đó gửi địa chỉ cho ta, giờ ta sẽ qua đó."
"Được."