Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 2980: CHƯƠNG 2979: TỰ TÌM ĐẾN CỬA.

Tự tìm đến cửa.

Khi Diệp Thiên Dật ngáp ngắn ngáp dài bước ra khỏi phòng, khắp nơi, tất cả mọi người đều chỉ trỏ hắn, bàn tán sôi nổi.

"Chuyện gì vậy?"

Diệp Thiên Dật sững lại một chút.

"Diệp sư đệ, ngươi còn dám ra ngoài à? Ta nghe nói người của Long gia đã đến đây rồi".

Có một người đến và nói chuyện với Diệp Thiên Dật.

"Long gia? Long Thần à?".

"Đúng vậy, ngươi đã giết Long Thần, liệu Long gia có chịu để yên cho ngươi không?"

Diệp Thiên Dật: "..."

Giết Long Thần?

Diệp Thiên Dật hiểu rồi.

Là độc đấy.

Thật yếu đuối.

Chỉ vậy đã chết rồi?

"Ta nghe nói, ông nội của Long Thần càng giận tím mặt, đưa người của Hoàng cung đến đây, ngươi vẫn nên đừng ra mặt, có việc gì nhờ Học viện ra mặt giúp đỡ đi".

Diệp Thiên Dật nói: "Cảm ơn sư huynh đã quan tâm, có điều trong chuyện này coi như ta không lộ diện, trốn đi cũng chẳng ích gì".

"Nói cũng đúng, à phải rồi, ngoài Long Thần ra, Cố Thành cũng chết rồi.

Diệp Thiên Dật: "..."

Cũng chết rồi?

Tự mình lại có thể bị độc của của mình độc chết?

"Ừm."

Diệp Thiên Dật gật đầu. ...

Ngay lúc này.

Bên ngoài Học viện Hoàng gia Thánh Dương.

Long Nghiệp dẫn đến đây một nhóm người của Long gia và một số Thần Thủ Sứ trong hoàng thất của Thần Minh.

"Mở cửa!"

Ông nội của Long Thần là Long Nghiệp giận giữ hét lên một tiếng.

"Long đại nhân, ngài... Chuyện gì xảy ra vậy?"

Một người canh cổng hỏi.

"Chuyện gì ư? Cháu ta bị giết bởi một học viên của học viện, bản đại nhân đưa Thần Thủ Sứ đến đây để bắt hắn về quy án!".

Long Nghiệp tức giận.

"Long đại nhân, có bằng chứng không?"

"Bằng chứng? Ngươi là đang muốn xem thi thể cháu ta sao? Hỗn xược!".

Sau đó, Long Nghiệp tức giận nói: "Học viện ta không vào nữa, phiền các vị giáo viên của Học viện mang Diệp Thiên Dật đó ra đây, nếu không, bổn đại nhân chỉ có thể tuỳ theo mấy vị Thần Thủ Sứ đích thân ra tay bắt người vậy!"

"Long đại nhân chờ một chút, tôi sẽ báo cáo lên với học viện."

"Nhanh lên!"

Long Nghiệp tức giận trả lời.

Nói cho cùng Long Nghiệp cũng làm quan, mà học viện này là của đế quốc, có thế nào thù ông ta cũng không dám làm càng trong học viện, hơn nữa ông lại chỉ là một chức quan nhỏ.

Ba vị Thần Thủ Sứ bên cạnh hắn, là do hắn đặc biệt mời tới, một vị Thần Thủ Sứ cấp ba, hai vị Thần Thủ Sứ cấp hai!

Không làm khác được!

Về lý thuyết các vị Thần Thủ Sứ cấp bốn, tuy không được tính là quan chức thực sự, nhưng cũng không phải là người hắn không thể dễ dàng bám víu được.

Sau đó, Long Nghiệp nhìn vào ba vị Thần Thủ Sứ nói: "Ba vị, làm phiền các người rồi."

Họ gật đầu: "Long đại nhân yên tâm, giết người đền mạng, nợ thì trả tiền, giết người thì phải trả giá".

"Đa tạ ba vị! Sẽ đền đáp sau".

Họ gật gật đầu.

Ngay lúc này, thầy giáo Tam Phong dẫn vài người đi tới.

"Giáo viên Tam Phong!"

Long Nghiệp ôm quyền chào.

"Long đại nhân."

Thầy Tam Phong cũng ôm quyền chào hỏi.

"Thầy Tam Phong, Diệp Thiên Dật đâu?"

Long Nghiệp hỏi.

Tam Phong nói: "Long đại nhân, trong chuyện này ta cũng có chút nắm rõ, sợ rằng chuyện này không đơn giản như thế".

Long Nghiệp nhíu mày nhăn nhó.

Thành thật mà nói, làm sao hắn có thể không nắm được sự việc đang diễn ra chứ?

Nhưng, như thế thì không trả thù được cho cháu mình?

"Thầy Tam Phong, ngươi nói như vậy có nghĩa là, không có ý định giao người ra?"

Thầy Tam Phong nói: "Long đại nhân đừng nóng vội, ta thấy ngài cũng đem theo một vài vị Thần Thủ Sứ đến, vậy chắc chuyền là thế nào thì các người cũng đã điều tra rồi."

Long Nghiệp nói: "Đang chuẩn bị bắt Diệp Thiên Dật đó để tìm hiểu sâu hơn".

"Long đại nhân."

Thầy Tam Phong vừa mở miệng nói, đã bị Long Nghiệp trực tiếp ngắt lời: "Thầy Tam Phong, dù kết quả cuối cùng là gì đi chăng nữa, Diệp Thiên Dật giết người, giết người không phải là chuyện nhỏ, mà người hắn giết là cháu của mệnh quan hoàng tộc, chuyện này dù thầy Tam Phong có nói gì đi chăng nữa, thì ít nhất tên Diệp Thiên Dật đấy chúng tôi buộc phải dẫn đi".

Sau đó Long Nghiệp nói tiếp: "Theo như ta được biết, Thiên Nhất tông cũng đang trên đường đến đây, vẫn mong thầy Tam Phong hiểu cho".

Anh Vũ Nặc cũng đi đến, nàng chăm chú lắng nghe những điều này.

Cụ thể thế nào nàng không nắm rõ.

Diệp Thiên Dật giết người à?

"Haha."

Có tiếng cười truyền tới.

"Tôi nói vị tiền bối này".

Diệp Thiên Dật cười và bước tới.

Long Nghiệp nhăn mặt nhìn lại qua.

"Dựa theo lẽ thường mà nói, tôi đã giết người thì cho dù ai đúng hay sai, ít nhất ta cũng nên bị các ngươi bắt đi phải không?"

"Ngươi là Diệp Thiên Dật?"

Hắn tức giận chỉ tay về phía Diệp Thiên Dật.

Mà Diệp Thiên Dật nói tiếp: "Nhưng giờ đây lại có vấn đề, cả cháu của ngươi luôn cả Cố Thành quả thật đã bị hạ độc, nhưng người hạ độc bọn họ lại không phải ta, mà là chính chúng, vậy ta cần phải chịu trách nhiệm không?"

"Ý ngươi là sao?"

"Ý tôi là gì? Rất đơn giản, trong nho có độc, là bọn chúng ra tay, hoặc cũng có thể là có người khác hạ độc, nhưng đĩa nho đấy chính bọn họ đã tặng cho ta, ta không thích ăn, thì đưa ngược lại bọn họ, họ ăn phải nho đã bị bọn họ hạ độc mà chết, cũng là chuyện của ta sao?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!