Bổn tôn chỉ có một nữ đồ đệ xinh đẹp (4)
Diệp Thiên Dật nhìn thấy cảnh này thì tò mò hỏi: "Thánh nữ điện hạ quen họ hả?"
Mặc Li lắc đầu: "Ta không quen. Nhưng họ đã gần bảy mươi tuổi mà còn ân ái và lãng mạn như vậy, ta cảm thấy rất khâm phục."
"Chính xác."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
Sau đó hắn cười nói: "Ta cảm thấy có thể tay nắm tay cả đời với Thánh nữ điện hạ cũng sẽ rất hạnh phúc."
Mặc Li hình như không nghe hiểu ý tứ trong lời nói của Diệp Thiên Dật, sau đó đáp: "Phải nắm tay người mình yêu cả đời thì mới là hạnh phúc."
"Thánh nữ điện hạ xinh đẹp như vậy, e là không có người đàn ông nào không thích phải không?"
Mặc Li thản nhiên nói: "Cũng có người không thích, hơn nữa kiểu yêu thích này thì tính là gì?"
Diệp Thiên Dật gật đầu.
Hai người đi thẳng qua đó.
Hai cụ già ngồi bên hồ, tựa vào nhau và mỉm cười.
Bà lão lên tiếng:
"Ông già, thời gian không còn sớm nữa, nên về rồi."
Ông cụ nắm tay nàng ta, dùng tay còn lại nhẹ nhàng vỗ lên, nói: "Chúng ta ngồi một lúc nữa đi, ngắm cảnh đẹp biết bao."
Bà lão: "Đẹp thì có đẹp, nhưng... nếu ta về muộn, người nhà ta e là sẽ nảy sinh nghi ngờ."
Ông cụ chợt buông tay bà lão ra.
"Ngươi cũng nhắc nhở ta, nếu ta về muộn, người nhà ta e là cũng sẽ nghi ngờ."
Sau đó, hai người đứng dậy, đi nhanh về hai hướng.
Tiểu Quỳnh Phong.
Chính lúc này tại Tiểu Quỳnh Phong, mọi người cũng không có gì.
Sinh thần của Thánh nữ quan trọng nhất cũng đã giải quyết.
Cho nên bây giờ họ cần tán gẫu thì tán gẫu, nên tu luyện thì tu luyện, nhưng về cơ bản đều là tụ tập với nhau."
"Các vị các vị, mọi người lúc nãy có nhìn thấy không? Vương Thạch kia trở về với cái mông rướm máu, khập khiễng, thấy mà hả hê!"
Một đệ tử kích động chạy tới và nói.
"Có nhìn thấy chưa? Tình hình sao rồi? Sao Vương Thạch lại ra nông nỗi này? Trông có vẻ như hắn ta bị đánh bằng gậy, nhưng chắc không phải. Vương Thạch cần gì mà bị phạt gậy? Vì không tổ chức tốt sinh thần cho Thánh nữ điện hạ, cho nên trừng phạt hắn ta? Nhưng chuyện khác thì không nói, Vương Thạch bị đánh đến ngất, về mặt ý nghĩa nào đó thì trong chuyện này hắn vẫn là nạn nhân, không đến mức phải phạt hắn chứ."
"Vậy lỡ như không phải bị phạt gậy thì sao?"
"Không phải bị phạt gậy? Vậy sao mông của hắn ta lại rướm máu như thế?"
"Cũng có khả năng, bị ai đó tập kích thì sao?"
"Chậc... không phải chứ? Không thể nghiêm trọng như vậy chứ?"
"..."
Họ trò chuyện tại đây.
"Chắc là bị đánh rồi, có lẽ các ngươi không nhìn thấy quần của Vương Thạch bị đánh nát bét."
"Vậy chắc chắn là nguyên nhân ở chỗ phong chủ trưởng lão."
"Ôi trời, tại sao Vương Thạch bị đánh mà không biết, nhưng có thể có liên quan đến Diệp sư đệ. Cho tới giờ Diệp sư đệ vẫn chưa về, hắn còn đánh Vương Thạch. Bây giờ Vương Thạch đã ra nông nỗi này, không phải Diệp sư đệ... toang rồi sao?"
"Mẹ nó! Ta còn khâm phục Diệp sư đệ, không muốn hắn xảy ra chuyện. Công bằng mà nói thì Diệp sư đệ đã làm chuyện mà bao năm nay ta không dám làm."
"..."
"..."
Chính ngay lúc này, Diệp Thiên Dật cũng xuất hiện trong tầm mặt của họ.
"Các ngươi xem, là Diệp sư đệ."
"Hả? Thật sự là Diệp sư đệ. Nhưng sao trông hắn có vẻ như không xảy ra chuyện gì vậy?"
"Đúng đó. Vương Thạch bị đánh ra nông nỗi này, sao trông hắn lại chẳng bị hề hấn gì. Hắn đi đường trong có vẻ cũng bình thường."
"Thật là kỳ lạ, mau qua xem thử."
"..."
Lúc họ chuẩn bị đi tới hỏi thăm tình hình cụ thể của Diệp Thiên Dật, một bóng dáng đã xuất hiện trong tầm mắt của họ.
Tiên khí bồng bềnh, tao nhã cao quý, băng thanh ngọc khiết, vô cùng tài hoa.
Phần da để lộ ra ngoài, làn da nõn nà, cực kỳ mịn màng, giống như véo nhẹ một cái là có thể chảy ra nước vậy.
Tuy có tấm lụa mỏng che nhẹ, nhưng quanh người của nàng ta phảng phất tiên khí.
Lúc này, tất cả mọi người đều choáng váng!
Đây?
Đây?
"Ôi trời! Khí chất xuất trần như vậy, đây lẽ nào là Thánh nữ điện hạ?"
"Ta chưa nhìn thấy Thánh nữ điện hạ, nhưng nghe đồn là tuyệt đẹp, trước mắt ta nhìn thấy, dù đã đeo khăn che mặt cũng không thể che đi vẻ đẹp khó tả của nàng ta!"
"Đây chắc chắn là Thánh nữ điện hạ. Lạ lắm à nha, tại sao Diệp sư đệ lại đi chung với Diệp sư đệ?"
"Là Thánh nữ điện hạ, nhìn kìe, đó là Thánh nữ lệnh."
"..."
Đám đông nhìn sang Mặc Li, sau đó nhao nhao hành lễ: "Tham kiến Thánh nữ điện hạ."
Mặc Li khẽ gật đầu, sau đó lên tiếng: "Các vị sư đệ sư muội không cần khách sáo, mọi người làm việc đi, không cần để ý tới ta."
Sau đó, Diệp Thiên Dật nhìn Mặc Li, nói: "Mặc Li sư tỷ, ta đi dọn dẹp một chút, rất nhanh thôi."
"Ừm."
Sau đó, Diệp Thiên Dật bèn đi khỏi.
Vương Thạch đang được Lưu Tam Tinh bôi thuốc mỡ trên mông ở cách đó không xa.
Dù gì cũng là võ giả, cho dù cảnh giới trong Thần Vực không tính là cao, nhưng tổng thể thật ra cũng không thấp.