Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 3035: CHƯƠNG 3034: TRẦN TUYẾT THIÊN: ?

Trần Tuyết Thiên: ?

"Hình như đúng là có nghe thấy gì đó, hình như có người đang nói chuyện."

Diệp Thiên Dật hỏi: "Phía sau ngọn núi này còn có người ư?"

Mặc Li lắc đầu: "Ta không biết. Ngày thường ta đều ở gần thiên trì phía Nam ở ngọn núi phía sau, gần như chưa từng sang phía Bắc này. Nhưng Thiên Nhân điện rộng lớn, dĩ nhiên cũng không thể chỉ có mình ta và sư tôn, còn có một số sư thúc bá ở đây, chỉ là chắc họ không ở phía sau ngọn núi này đâu?"

"Ta đi xem thử đi." Diệp Thiên Dật nói.

"Ừm."

Hai người men theo âm thanh mà đi tới đó.

"Ù rồi, ha ha ha, đưa tiền đưa tiền."

Tiếng quát lớn này doạ hai người một phen.

"Sao ta nghe... đây là tiếng của phong chủ?"

Diệp Thiên Dật nhẹ nhàng hỏi.

Mặc Li cau mày.

"Không thể nào đâu... sư tôn lão nhân gia chắc là đi độ hoá rồi."

Sau đó, bên kia lại truyền đến âm thanh va chạm của mạt chược.

Tiếp theo, giọng của một ông lão truyền đến:

"Ta nói lão Trần, hôm nay số của ngươi may mắn thật đấy, lại ù

Sau đó là giọng nói của Trần Tuyết Thiên: "Ha ha ha, vận may tốt, hôm nay là sinh thần của đồ đệ ngoan của ta, còn chưa quá một nửa, theo lý vẫn còn là ngày sinh thần của đồ nhi của ta, có thêm vận may, dĩ nhiên có thể thắng, ha ha ha!"

"Nhưng sắp qua nửa ngày, ta xem lão Trần ngươi còn có thể thắng được hay không. Nhưng đừng quên, cả tuần trước, ngày nào cũng cả đêm, đánh tới cuối cùng ngươi cũng chưa thắng tiền lần nào."

Trần Tuyết Thiên: "Ha ha ha, lần này đổi vận rồi, đưa tiền trước đi."

"Vậy tối nay cũng suốt đêm luôn à?"

Trần Tuyết Thiên: "Suốt đêm, cần phải chơi suốt đêm chứ!"

Diệp Thiên Dật: "..."

Mặc Li: "..."

Diệp Thiên Dật và Mặc Li đứng ngây ngốc tại chỗ.

Hả? Chuyện này...

Sau đó, hai người họ lẳng lặng đi khỏi.

Nói thật thì họ khá là ngượng.

Nhưng đối với Diệp Thiên Dật mà nói, đây chắc là chuyện rất bình thường.

Diệp Thiên Dật có gì mà chưa từng trải?

Đối với Mặc Li mà nói, chỉ có thể nói là nàng ta không thể ngờ đến.

Nhưng suy nghĩ thật kỹ, sư tôn cũng chưa nói cho nàng ta là muốn ra ngoài độ hoá, chỉ là nàng ta suy đoán hắn ta ra ngoài độ hoá mà thôi. Sư tôn và mấy vị sư thúc sư bác đánh mạt chược, hình như cũng là chuyện hợp lý.

Hai người tới vị trí tu luyện lúc nãy.

"Khụ khụ, ta cảm thấy dù sao cũng đã tới chỗ tu vi của dỉnh chủ, cũng bình thường."

Diệp Thiên Dật nói.

"Ừm."

Mặc Li gật đầu.

"Vậy ta ở đây tu luyện, đợi khi phong chủ về, ta lại học chữ thứ hai trong ba mươi sáu chữ." Diệp Thiên Dật nói.

"Cũng được."

Mặc Li khẽ gật đầu.

"Chắc sáng ngày mai sư tôn sẽ về, linh lực ở đây càng dày đặc."

Diệp Thiên Dật gật đầu.

"Mặc Li sư tỷ đi nghỉ ngơ trước đi."

Nàng ta lắc đầu và thản nhiên đáp: "Không cần, bình thường ta cũng sẽ tu luyện tại đây, ta ở đây được rồi."

Sau đó, hai người bắt đầu ngồi xuống tu luyện.

Sáng sớm hôm sau.

Trời vừa hừng sáng.

Diệp Thiên Dật ngồi tại đại điện của Cửu Thiên điện tu luyện.

Sở dĩ phải ở đây cũng là vì chỗ này cao hơn.

Tử khí đông lai, hiệu quả tu luyện tại đây dĩ nhiên tốt hơn.

Trần Tuyết Thiên đi tới.

Hắn ta liếc thấy Diệp Thiên Dật đang tu luyện tại đại điện này.

"Tên nhóc khốn kiếp này!"

Trần Tuyết Thiên chỉ vào Diệp Thiên Dật và quát: "Tên nhóc thối, cút xuống đây!"

Diệp Thiên Dật mở mắt, sau đó mau chóng nhảy xuống.

"Phong chủ."

Diệp Thiên Dật khom người hành lễ.

"Ngươi giỏi quá ha, tu luyện ở chỗ đại điện này của lão phu."

Diệp Thiên Dật cười toét miệng: "Đứng chỗ cao, hấp thu nhiều."

"Hừ! Thôi đi thôi đi, chuyện không quan trọng, chữ 'viêm' luyện tới đâu rồi?"

Trần Tuyết Thiên ngồi xuống và thản nhiên hỏi.

Thật ra đối với hắn ta mà nói, chuyện này quả thật là chuyện nhỏ, hắn ta cũng không để tâm cho lắm.

Nhưng hắn ta không quan tâm, không có nghĩa người khác không để ý.

Nếu để người khác nhìn thấy một đệ tử nhỏ bé này, thậm chí là một tạp dịch nhỏ nhoi ở trên nóc Cửu Thiên điện của hắn ta tu luyện thì ảnh hưởng đúng là không tốt lắm."

Diệp Thiên Dật vừa rót trà vừa nói với Trần Tuyết Thiên: "Chữ 'viêm' của đệ tử đã Đại thành rồi ạ."

"Khụ khụ..."

Trần Tuyết Thiên nhấp một ngụm trà, lập tức bị sặc lại.

"Ngươi đây là muốn chọc cho bổn tôn vui đó hả?"

Trần Tuyết Thiên lập tức trừng mắt nhìn Diệp Thiên Dật.

"Thật đó, nếu không tin thì ngươi hỏi Mặc Li sư tỷ đi."

Diệp Thiên Dật nhún vai rồi nói.

"Hừ! Bổn tôn không cần hỏi ai hết."

Trần Tuyết Thiên hừ một tiếng.

Mới bao lâu đó?

Một đêm, một đêm mà chữ 'viêm' Đại thành?

Cho dù là chữ yếu nhất trong ba mươi sáu chữ nhưng cũng không đến mức một đêm là Đại thành chứ.

Đồ đệ bảo bối của hắn ta còn chưa làm được, dựa vào gì mà tên Diệp Thiên Dật này có thể làm được?

Mặc Li nhẹ nhàng hành lễ, nói nhỏ nhẹ: "Sư tôn, chữ 'viêm' của Diệp sư đệ quả thật đã Đại thành rồi ạ."

"Khụ khụ..."

Trần Tuyết Thiên vừa uống một ngụm nước thì lại phun ra lần nữa.

"Cái gì?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!