Sự ngạc nhiên của Uổng Nam Sơn
"Phải, trong hàng chục hàng trăm đệ tử, không ai ăn mặc đặc biệt, chúng ta mặc giống nhau hết, nhưng vừa nhìn thấy hắn đã có thể chắc chắn hắn chính là Diệp sư đệ, đúng như lời đồn, không tầm thường chút nào!"
"Ừm, có những người nguyên dung mạo và khí chất đã không bình thường rồi, giờ xem ra, Diệp sư đệ này không phải người thường thật!"...
Năm ngày trôi qua trong nháy mắt.
Thời gian năm ngày này đối với Diệp Thiên Dật mà nói khá là đầy đủ.
Hắn không đi tu luyện võ kỹ khác, vì đột nhiên Diệp Thiên Dật lại có hứng thú với y thuật.
Hắn phát hiện quan điểm của mình về y thuật quá đơn giản rồi.
Có lẽ hắn quả thậ sở hữu y thuật lợi hại nhất, vì hắn thông qua hệ thống mà có được mọi thứ.
Nhưng hắn vẫn có thể thông qua tri thức của mình đi nghiên cứu, mài mò nhiều hơn. Hắn cảm thấy khá là thú vị.
Những thứ khác, tìm cơ hội tu luyện vậy.
Dẫu sao tu luyện những võ kỹ đỉnh cấp này ở bên ngoài quả thật không ổn cho lắm.
Hơn nữa, Trần Tuyết Thiên đã nói với Diệp Thiên Dật là chuyện dạy dỗ hắn tạm thời phải giữ bí mật.
Tối hôm đó tới chỗ của đại trưởng lão Uổng Nam Sơn, hắn lại không thể tu luyện thứ khác ở trước mặt của đại trưởng lão được.
Cũng may, mọi thứ khá ổn.
Lúc này Diệp Thiên Dật đang ngồi trong dược viên của Uổng Nam Sơn nghiên cứu công thức mới cho một số đan dược.
Đây quả thật là chuyện rất quan trọng, cũng giúp ích nhiều trong việc thăng cấp của bản thân.
Mà Uổng Nam Sơn cách Diệp Thiên Dật không xa.
Hắn ta thấy sách y mà Diệp Thiên Dật sửa đổi, cũng chìm vào suy tư.
Bình thường thì chắc chắn hắn ta không tin, nhưng bây giờ thì khác.
"Công thức mới của tứ giai đan dược Hồi dương đan."
Uổng Nam Sơn đứng đó nhìn thật kỹ, sau đó trầm ngâm một chút.
"Lão phu thử xem."
Dù gì lúc trước Diệp Thiên Dật từng thành công một lần, lần này hắn ta cảm giác có lẽ có thể thành công.
Sau đó, Uổng Nam Sơn bắt đầu luyện chế Hồi dương đan theo công thức mới của Diệp Thiên Dật.
Qua một lúc...
Dược đỉnh mở ra.
Uổng Nam Sơn lấy một viên đan dược ở trong ra, trực tiếp nuốt vào.
Sau khi nuốt xong, hắn ta cảm nhận được hiệu quả của thuốc, lộ nét mặt ngạc nhiên.
"Đây!"
Hồi dương đan, thật sự luyện chế thành công rồi.
"Tên này nghịch thiên! Tên này nghịch thiên!"
Uổng Nam Sơn kích động nhìn sang Diệp Thiên Dật.
Một lần là trùng hợp, vậy hai lần thì sao?
Tên Diệp Thiên Dật này chắc chắn có một mối quan hệ sâu sắc với y thuật, đơn giản mà nói chính là lĩnh ngộ và khả năng Thiên phú cực mạnh.
Ánh mắt của Uổng Nam Sơn nhìn Diệp Thiên Dật hoàn toàn thay đổi.
Sau đó, hắn ta đi tới bên cạnh của Diệp Thiên Dật.
"Đây là gì vậy?"
Đột nhiên Uổng Nam Sơn nhìn Diệp Thiên Dật đang viết viết sửa sửa, rồi bôi xoá một trang nào đó.
Mấy thứ này dính đến rất nhiều phương diện, huyệt vị, kinh mạch, hiệu quả thuốc...
Mà tất cả mọi thứ chỉ hướng một điểm.
Để điều trị chứng ù tai của hắn ta.
"Tên nhóc này lại lén quan tâm cách chữa chứng ù tai của lão phu?"
Uổng Nam Sơn cau mày.
Năm ngày này họ trò chuyện rất nhiều, Uổng Nam Sơn gần như cũng không rời Diệp Thiên Dật nửa bước.
Dạy hắn y thuật, dĩ nhiên không thiếu việc dạy hắn bắt mạch.
Uổng Nam Sơn cũng nhớ họ cũng từng trò chuyện liên quan đến chứng ù tai của hắn ta.
Sau đó, Uổng Nam Sơn dồn hết sự chú ý vào các ý tưởng chữa trị mà Diệp Thiên Dật viết ra.
"Thiên tài nha, cái đầu của hắn sao có thể nghĩ đến khía cạnh này thế?"
Uổng Nam Sơn ngày càng ngạc nhiên.
Hắn ta có một sự hiểu biết độc đáo về y thuật.
Nhưng mấy thứ mà Diệp Thiên Dật viết, theo hắn ta thấy thì có hơi khó bề tưởng tượng, thậm chí nói ra sẽ khiến người ta cảm thấy... hoàn toàn là rắm chó không kêu, thậm chí vượt quá lẽ thường.
Và thứ mà Diệp Thiên Dật viết là suy đoán sơ bộ của hắn về chứng ù tai của Uổng Nam Sơn không phải vấn đề của tai, mà là vấn đề ở nội tạng của hắn ta.
Uổng Nam Sơn thấy vậy thì cau mày.
Vấn đề ở nội tạng ư?
Nội tạng của hắn ta chắc không đến mức có vấn đề chứ. Nếu có vấn đề thì bản thân hắn ta cũng có thể phát hiện mà.
Nhưng nói thật thì lỗ tai của bản thân hắn ta nhiều năm như vậy quả thật vẫn không chữa khỏi.
Nhưng hắn ta đúng thật là không biết rót cuộc lỗ tai của hắn ta xảy ra vấn đề gì.
Sau đó, hắn ta chỉ vào thứ mà Diệp Thiên Dật viết, hỏi: "Ngươi đang làm gì vậy?"
"Đây là một số giả thiết đệ tử viết ra liên quan tình trạng của đại trưởng lão."
Diệp Thiên Dật nói.
Uổng Nam Sơn ngồi xuống, sau đó vô cùng hứng thú nhìn Diệp Thiên Dật, nói: "Ngươi nói cho lão phu nghe thử xem."
"Rõ!"
Sau đó, Diệp Thiên Dật chắc là nói suy nghĩ của mình cho Uổng Nam Sơn nghe.
Uổng Nam Sơn cau mày.
"Ngươi nói rất nhiều thứ, lão phu đâu có dạy ngươi."
Uổng Nam Sơn nghi ngờ hỏi lại Diệp Thiên Dật.