Ta ngưỡng mộ ngươi chết được đó
"Lão phu thật sự không cảm thấy dạy hắn được bao nhiêu, nhưng hắn lợi hại như thế, phong chủ, ngươi thử đan dược này xem."
Hắn ta đưa một viên đan dược cho Trần Tuyết Thiên.
"Đây là..."
Trần Tuyết Thiên nhận lấy đan dược, nhưng cũng chưa nhìn ra.
"Phong chủ thử đi, Mặc Li, ngươi cũng thử xem."
Mặc Li cũng nhận lấy đan dược, sau đó cho hai người họ uống.
"Hồi huyết đan?"
Trần Tuyết Thiên ngạc nhiên hỏi.
"Đúng! Tên nhóc này xem vài quyển sách y thì tự mài mò ra công thức mới của Hồi huyết đan. À đúng, còn có Hồi dương đan, hắn cũng tạo ra công thức mới rồi."
"Đây..."
Trần Tuyết Thiên cũng vô cùng ngạc nhiên.
Phô trương quá rồi chứ?
Mặc Li lại nói: "Mấy ngày nay đệ tử ở tông môn thỉnh thoảng cũng có thể nghe thấy một số lời đồn. Tin đồ có người tìm được công thức mới của Hồi huyết đan, nhưng đệ tử không để tâm cho lắm, không ngờ lại có thật."
"Đừng nói là ngươi, khi đó lão phu cũng phản bác nữa mà, lão phu cũng không tin, tên nhóc này nghịch thiên quá rồi."
Trần Tuyết Thiên cảm khái lên tiếng: "Phô trương quá rồi!"
"Lão phu không tin phong chủ không phát giác."
Uổng Nam Sơn nhìn Trần Tuyết Thiên, nói.
"Ha ha ha ha..." Trần Tuyết Thiên cười lớn tiếng.
Sau đó, hắn ta nói: "Sự thật không dám giấu, bổn tôn quả thật cũng phát hiện, và đã dạy cho hắn Thiên diễn quy trần quyết và ba mươi sáu chữ."
Uổng Nam Sơn ngỡ ngàng.
Đã dạy Thiên diễn quy trần quyết cho hắn rồi.
"Hắn học những khả năng Thiên phú của ngươi thế nào?"
Uổng Nam Sơn hỏi.
"Đừng nói tới ba mươi sáu chữ, nói tới Thiên diễn quy trần quyết, thời gian năm ngày, tu thân và thông thiên địa ba tầng."
Uổng Nam Sơn: "..."
"Ban đầu phong chủ ngươi tu luyện mất bao lâu?"
"Tám năm mới tới tầng thứ ba, mấy trăm năm tới đến tầng thứ sáu của hiện tại."
Uổng Nam Sơn: "..."
Sau đó, Uổng Nam Sơn vội nói: "Lão phu nói tới đây thôi, lão phu muốn nhận tên Diệp Thiên Dật này làm đệ tử thân truyền, ai cũng không được giành, ta muốn trước rồi."
Trần Tuyết Thiên bất lực lắc đầu, sau đó lên tiếng: "Đại trưởng lão, khoan hẵng nóng vội, như vậy cũng không hợp quy trình."
"Có gì mà... tuy chuyện đệ tử thân truyền của trưởng lão là không nhỏ, nhưng lão phu nhận đồ đệ thì chắc không có vấn đề gì đấy chứ?"
Trần Tuyết Thiên nói: "Còn bên tông chủ thì sao?"
Uổng Nam Sơn trầm ngâm một tiếng.
"Đúng, không thể để bên tông chủ biết được."
Trần Tuyết Thiên gật đầu: "Đúng! Lúc trước chúng ta đã lập quân lệnh trạng, Thiên Nhân phong chúng ta phải giành chiến thắng trong đại hội Thiên Võ, bây giờ ta cảm thấy tên nhóc đó có thể giúp được chúng ta."
"Đó là phong chủ ngươi uống say nên bóc phét như thế, Thiên Nhân phong chúng ta lấy đâu ra bản lĩnh giành chức vô địch tại đại hội Thiên Võ của Trường Sinh Môn? Dựa vào nha đầu Mặc Li à? Nàng ta quả thật có năng lực, nhưng khó tránh gặp khó khăn. Dạo này nha đầu này chịu áp lực không nhỏ đâu."
"Khụ khụ..."
Trần Tuyết Thiên ho khan một tiếng.
"Ta nào biết lão tông chủ kia lại nham hiểm như vậy, vậy mà cũng tính kế bổn tôn! Đáng ghét thật!"
Hắn ta cũng liếc nhìn Mặc Li đang tu luyện ở phía xa.
Sau đó, Trần Tuyết Thiên nói: "Nhưng bây giờ có lẽ có một người có năng lực như vậy?"
"Diệp Thiên Dật?"
Trần Tuyết Thiên gật đầu.
"Nhưng... chỉ còn hơn hai năm nữa là tới đại hội Thiên Võ, cảnh giới của hắn lại không cao..."
Đại trưởng lão: "Lão phu tin hắn."
Sau đó, Trần Tuyết Thiên lên tiếng: "Ừm, cũng có cơ hội, hơn nữa bổn tôn cảm giác của thật cơ hội cũng không tính là nhỏ. Tới lúc đó, mặc kệ là nhị trưởng lão hay tam trưởng lão, ta cảm thấy chắc họ cũng phát hiện chỗ khác người của tên nhóc này. Khi đó bốn chúng ta bắt tay xem thử liệu có thể dạy được một quái vật có thể khiến toàn bộ Đại lục run sợ trong tương lai hay không, ngươi thấy sao?"
Uổng Nam Sơn có vẻ kích động.
"Ha ha ha! Đột nhiên lão phu cảm thấy cuộc đời này hình như có ý nghĩa nhiều hơn rồi, ha ha ha!"
Hai người mỉm cười nhìn nhau, sau đó cụng ly trà, uống cạn một hơi tách trà trong tay, có nghĩa là họ đã ngầm hiểu với nhau.
Bảy ngày trôi qua.
Diệp Thiên Dật cũng tới chỗ nhị trưởng lão phong của nhị trưởng lão Tư Giang Hải.
"Diệp Thiên Dật à, lão phu không dạy ngươi cái khác, thứ mà lão phu có thể dạy ngươi chính là phù triện và trận pháp, ngươi có hiểu những thứ này không?"
Nhị trưởng lão Tư Giang Hải dựa vào ghế và nói với Diệp Thiên Dật.
Hắn ta cũng ăn cơm xong, bây giờ tâm trạng rất vui vẻ.
Mẹ nó!
Đợi hai tuần, cuối cùng cũng ăn được rồi.
"Đệ tử có hiểu chút chút ạ."
Tư Giang Hải gật đầu.
"Nhưng dù gì lão phu cũng là trưởng lão, nếu dạy ngươi thì quả thật có chút không thoả đáng. Tới lúc đó bị người khác nghe thấy thì e là sẽ lời ra tiếng vào, ngươi có hiểu không?"
Tư Giang Hải thản nhiên nói.
Hắn là là một lão già kiêu ngạo, hắn ta để tâm đến thể diện của mình.