Ngươi nói đùa à?
Sau đó, Diệp Thiên Dật chuyển động suy nghĩ, phù triện chưa đi vào cơ thể của mình thì hắn có thể cảm nhận được tốc độ của mình tăng lên.
Thành công.
Tần Nam đơ ra, cảm nhận sức mạnh của Diệp Thiên Dật.
Thành công rồi?
Như vậy đã thành công rồi?
Ôi trời!
Hai lần?
Hai lần mà đã thành công?
Đây là phù triện tam giai đó!
Hơn nữa, hắn ta có thể xác định, tên Diệp sư đệ này chắc chắn không biết thần tốc phù này.
Vì thần tốc phù là sư tôn của hắn ta tự chế, và chưa truyền bá, cho nên hắn không thể nào biết được.
Vậy hắn thật sự chỉ nhìn qua hai lần thì trực tiếp vẽ thành công rồi ư?
Mẹ nó!
Đây là đỉnh cấp thiên tài sao?
Quá phô trương rồi!
Phải biết khi đó hắn ta học phù triện nhất giai cũng tốn thời gian rất dài, phù triện nhất giai cơ bản nhất, hắn ta cũng tốn mất hai ngày mới vẽ thành công. Nhưng cho dù là vậy thì cũng được Tư Giang Hải nhận làm đệ tử thân truyền.
Cũng đủ cho thấy chuyện này không phải chuyện dễ dàng.
Phô trương quá mức rồi!
"Diệp sư đệ lợi hại thật!"
Tần Nam không nhịn được mà ca ngợi.
"Tần Nam sư huynh quá khen rồi."
Diệp Thiên Dật nói.
"Nào, Diệp sư đệ, tiếp theo chúng ta trực tiếp thử phù triện tứ giai. Kim cương chú tứ giai này cũng do sư tôn tự chế. Sư tôn được xưng là phù thần, thành tích của hắn ta về mặt này là cực lớn."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
"Ta phóng thích Kim cương chú cho ngươi, ngươi nhìn trước nha."
Sau đó, Tần Nam nhanh chóng vẽ Kim cương chú trước mặt.
Hắn ta cảm thấy có là thiên tài đi nữa, Kim cương chú này là phù triện tứ giai nha.
Phù triện tứ giai, hắn ta học nửa tháng mới có thể vẽ ra, hắn ta không tin Diệp sư đệ này còn có thể hai lần thì có thể vẽ ra?
Cho dù là thiên tài, chắc cũng ở tầm này.
Chẳng mấy chốc, Kim cương chú được vẽ thành công.
Vì Tần Nam đang hướng dẫn Diệp Thiên Dật nên hắn ta vẽ rất chậm.
Bình thường luyện vẽ quen tay, một phù triện cần võ giả vẽ xong trong một giây, thậm chí nhanh hơn. Trong hai giây là hợp quy cách.
Dẫu sao nếu ngươi đang trong cuộc chiến, ngươi vẽ quá chậm thì đúng là tự tìm cái chết.
Vậy chi bằng không dùng.
"Kết thúc rồi, Diệp sư đệ thử xem?"
Diệp Thiên Dật nói: "Ta thử xem."
Sau đó, hắn vận động linh lực, nhanh chóng vẽ Kim cương chú.
Hai giây sau.
Diệp Thiên Dật đã vẽ xong một phù triện Kim cương chú. Sau đó, sức mạnh bùng nổ, một cỗ ánh sáng vàng vây quanh người của hắn.
"Ôi trời!"
Tần Nam trực tiếp văng tục.
Một lần.
Kim cương chú tứ giai, một lần đã thành công?
Không phải chứ?
Đỉnh cấp thiên tài chắc mới có trình độ này.
Phô trương quá rồi.
Đúng là phô trương quá đi.
"Rốt cuộc tên Diệp sư đệ này là người thế nào?"
Trong lòng của Tần Nam ngạc nhiên và suy nghĩ.
Hắn chắc chắn nằm trong ba bảng danh sách lớn.
Chẳng qua Tần Nam hắn ta là đệ tử trưởng lão, nhưng thậm chí còn chưa tiền vào ba bảng danh sách lớn.
"Sư huynh, còn thứ gì khác không? Đẳng cấp cao hơn ấy."
"À... được, có."
Ba ngày sau.
Ba ngày trôi qua trong nháy mắt.
Ba ngày này, Diệp Thiên Dật không ngừng tu luyện.
Phù triện, y thuật, ba mươi sáu chữ, Thiên diễn quy trần quyết, Cửu Thiên Ngự Lôi Quyết.
Hắn là tạp dịch, nhưng Nam Vân trưởng lão cũng không cho hắn đi làm gì cả, từ sáng tới tối tu luyện là được.
Điều này khiến Diệp Thiên Dật thất ngại.
Dù gì hắn quả thật chỉ là tạp dịch.
Mỗi ngày trừ việc tu luyện ra thì là nấu bữa cơm mang sang cho Tư Giang Hải.
"Sư tôn, đây là cơm do Diệp sư đệ nấu."
Tần Nam bưng cơm lên cho Tư Giang Hải.
"Ừm, được rồi, ngươi có thể về được rồi."
Tư Giang Hải thản nhiên nói.
Trên thực tế, hắn ta kích động chết được.
Ăn không ngấy à!
Món này phối với rượu thì đúng là đã thật.
Tịch cốc con mẹ nó.
Tần Nam đứng đơ ra tại chỗ.
Tư Giang Hải ngẩng đầu nhìn hắn ta.
"Còn chuyện gì nữa không?"
"Sư tôn, đệ tử có chuyện cần sư tôn giúp."
"Nói đi."
Tư Giang Hải dừng động tác mở hộp và thản nhiên nói.
"Là như vậy ạ, Diệp sư đệ đã học những thứ có thể học xong rồi ạ."
Tư Giang Hải: ?
Hắn ta khựng lại một chút.
"Cái gì? Thứ có thể học đều học hết rồi?"
"Đúng ạ."
Tư Giang Hải nói: "Vậy thì dạy hắn phù triện nhị giai."
Hắn ta vẫn còn ngạc nhiên.
Phù triện nhất giai đã học xong rồi ư?
"Sư tôn, không chỉ phù triện nhất giai đã học xong. Ngay cả phù triện lục giai của đệ tử mà Diệp sư đệ cũng học xong. Đệ tử thật sự cảm thấy không còn mặt mũi dạy hắn nữa rồi."
Tư Giang Hải: ?
"Cái gì?"
Hắn ta ngạc nhiên nhìn Tần Nam.
"Ngươi đem lão phu ra làm trò đùa sao?
"Sư tôn, đệ tử nào dám đùa với ngươi. Là thật đó, Diệp sư đệ đúng là quá phô trương. Trước tiên đừng nói chuyện khác, chỉ nói phù triện lục giai này, hắn xem ba lần, thử ngay thì trực tiếp vẽ thành công. Đệ tử cũng thấy choáng váng."
Tần Nam phiền não lên tiếng.
Tư Giang Hải vẫn cảm thấy không hợp lẽ thường.
"Mau, mau đưa hắn tới."
"Rõ!"