Ta đã hiểu
"Nhị trưởng lão? Ngươi ở Thiên Tinh phong lâu như vậy, có từng thấy nhị trưởng lão làm ra động tĩnh như thế này không? Nhưng nhị trưởng lão chắc chắn có thể tránh sự hiểu lầm kiểu này, mà bây giờ Diệp sư đệ tới Thiên Tinh phong, ngươi cảm thấy là ai đây?"
Tần Nam cau mày.
Có lý ha.
"Nhưng cỗ uy lực này rất mạnh nha, chắc không đến mức do Diệp sư đệ gây ra chứ?"
Tần Nam nghi ngờ hỏi.
"Ta nghi ngờ là đột phá phong ấn thôi."
Sóc Chấn Hoa nói.
"Đột phá phong ấn?"
Tần Nam lộ vẻ mặt nghi ngờ.
"Đúng. Ngươi nghĩ xem, cảnh giới của Diệp sư đệ chắc chắn không như bề ngoài mà chúng ta thấy. Chắc hắn đã phong ấn tu vi của mình để tới đây lịch luyện."
Tần Nam nuốt một ngụm nước bọt.
"Vậy hắn đạt được cảnh giới gì?"
Sóc Chấn Hoa ngẩng đầu lên và nói: "Cỗ uy lực này, ta cảm thấy là Thái Cổ Thần Vương Cảnh."
"Cái gì? Thái Cổ Thần Vương Cảnh? Không phải vậy chứ?"
"Có gì mà không thể? Ta hỏi ngươi, thiên tài đỉnh cấp, bây giờ họ chắc cũng đạt Thái Cổ Thần Vương Cảnh rồi ấy chứ? Diệp sư đệ kia và họ thuộc thiên tài cùng cấp, không thể xảy ra sao?"
Tần Nam không nhịn được mà nuốt một ngụm nước bọt.
"Chuyện này quá chấn động. Nếu nói như vậy thì thân phận của Diệp sư đệ cơ bản có thể có chút khái quát. Hơn nữa, e là hắn nằm trong top mười nào đó trong ba bảng danh sách lớn, ít nhất... ít nhất thì cũng là sự tồn tại của top hai mươi?"
"Thật ra cũng không có gì phải ngạc nhiên. Sở Trường Sinh của nhà họ Sở Trường sinh thế gia, đám người của Nguyệt Thần Cung, không phải họ đều như vậy sao?"
Sóc Chấn Hoa nói.
Tần Nam thở dài, nói: "Đúng là so người với người thì tức chết mà."
Sóc Chấn Hoa nói: "Chính xác. Nhưng mỗi người đều có số hết, thật ra chúng ta cũng đâu kém. So với đa số các võ giả khác thì chúng ta đã là thiên tài hiếm có. Chí ít tiền đồ của chúng ta vẫn không cách nào tưởng tượng. Bất kỳ khả năng nào cũng có thể xảy ra."
Tần Nam gật đầu, sau đó hắn ta thở dài.
"Sao Tần huynh lại thở dài?"
Tần Nam lên tiếng: "Nam Phong trưởng lão, Nam Vân trưởng lão, họ đều tôn tính Diệp sư đệ vô cùng. Còn Diệp sư đệ cũng nhìn ra sự tôn kính của họ. Cho nên hắn giúp họ thăng cấp. Nhưng ta... ta cũng đã làm, tại sao ta còn chưa thăng cấp? Bây giờ ta là Chân Thần cảnh thất giai, rốt cuộc lúc nào mới có thể thăng cấp thành Thần Minh cảnh đây."
Sau đó, hắn ta nhìn lôi đình khủng khiếp biến mất trên bầu trời, lên tiếng cảm thán: "Người như Diệp sư đệ mới có thể gọi là thiên tài thật sự."
Chính ngay lúc này, đột nhiên khí thế trên người hắn ta bùng nổ.
"Chuyện này là sao?"
Sóc Chấn Hoa ngơ ngác nhìn Tần Nam.
"Ta..."
Tần Nam mở to mắt.
"Ta sắp thăng cấp thành Thần Minh cảnh rồi!"
Hắn ta không dám tin mà thốt lên.
"Cái gì?"
Sóc Chấn Hoa cũng tỏ vẻ ngạc nhiên.
"Là Diệp sư đệ, chắc chắn là Diệp sư đệ!"
Tần Nam vui mừng và ngạc nhiên vô cùng.
"Chắc chắn là Diệp sư đệ!"
Sóc Chấn Hoa khẳng định.
"Nếu bình thường tu vi thăng cấp sẽ có cảm nhận, nhất là thăng cấp cảnh giới lớn như vậy, sẽ có ranh giới cảm nhận được bản thân đang thăng cấp. Mà bây giờ tần huynh lại trực tiếp thăng cấp, đây chắc chắn là Diệp sư đệ làm. Sở dĩ của ngươi chậm hơn Nam Vân trưởng lão là vì cảnh giới của ngươi thăng cấp tương đối cao. Họ thăng cấp Tam Hồn cảnh, ngươi thăng cấp Thần Minh cảnh."
Tần Nam vui mừng gật đầu.
"Quả nhiên Diệp sư đệ phi thường."
Hắn ta vui mừng cảm khái nói.
Sóc Chấn Hoa ngưỡng mộ nhìn sang Tần Nam.
"Tần huynh, ngươi đã làm gì vậy?"
Sau đó, Sóc Chấn Hoa hỏi.
"Ta làm theo lệnh của sư tôn, dạy Diệp sư đệ tu luyện phù triện và trận pháp, cũng có dụng tâm một chút."
"Chuyện đặc biệt như vậy sao?"
Tần Nam suy nghĩ, nói: "Đúng rồi, khi đó ta và Nam Vân trưởng lão cùng hành lễ với Diệp sư đệ. Trước tiên là quỳ một chân, sau là hai chân, rồi tới khấu đầu."
Sóc Chấn Hoa vì kích động mà khẽ run người.
"Ta đã hiểu."
"Sóc huynh hiểu chuyện gì?"
Sau đó, Sóc Chấn Hoa nói: "Năng lực của vị Diệp sư đệ này chắc chắn là cao ngút trời. Khi đó, Nam Phong trưởng lão nửa quỳ nhận chăn của hắn thì hắn ta thăng cấp. Còn Nam Vân trưởng lão hành lễ với hắn, hắn ta cũng thăng cấo. Ngươi hành lễ với Diệp sư đệ, ngươi cũng thăng cấp. Điểm chung này còn không tìm thấy hay sao?"
Tần Nam cũng chợt nhận ra, vô cùng ngạc nhiên.
Sau đó, Sóc Chấn Hoa nói: "Xem ra, vị Diệp sư đệ này bề ngoài thì khiêm tốnm thực chất là sẽ mang lại một số lợi ích cho người tôn kính hắn. Mà lợi ích này chính là giúp họ thăng cấp, còn về làm thế nào được như thế thì khó mà giải thích, cũng không cần phải hiểu."
"Ta cảm thấy chắc là như vậy." Tần Nam gật đầu.
"Không phải chắc là, là tất nhiên. Thân phận của Diệp sư đệ cao quý, để lịch luyện tâm cảnh, hắn phong ấn tu vi, tới Trường Sinh Môn làm một đầu bếp, cũng chịu sự sỉ nhục. Nhưng phong chủ bọn họ vẫn phát hiện ra điểm đặc biệt của hắn, hắn sẽ không chủ động nói người khác biết sự khác thường của mình, chỉ có thể để người khác tự lĩnh ngộ mà thôi."