Diệp Thiên Dật: "..."
"Đúng đó, đúng đó, mọi người đều làm giống nhau, tại sao ta chưa thăng cấp?"
"Chu sư huynh, chắc ngươi biết chuyện gì phải không? Hãy nói cho bọn ta nghe đi."
"..."
Chu Ngọc khẽ trầm ngâm, nói: "Dĩ nhiên là ta không biết, ta và Diệp sư đệ cơ bản cũng chưa có tiếp xúc gì, nhưng ta nghĩ có một cách."
"Chu sư huynh, vẫn mong ngươi mau nói cho chúng ta biết."
Chu Ngọc nói: "Các ngươi nghĩ xem, có khi nào Diệp sư đệ biết các ngươi quỳ xuống chỉ vì muốn lợi dụng thần thông của hắn mà thăng cấp cảnh giới hay không?"
"Lẽ nào Chu sư huynh không phải cũng vậy ư?"
Chu Ngọc lắc đầu: "Đương nhiên là không phải. Có lẽ ta có nguyên nhân về mặt này, nhưng quả thật ta cũng tôn sùng Diệp sư đệ là xuất phát từ nội tâm. Ta thật sự rất kính ngưỡng hắn, tôn kính vô cùng."
"Đúng đúng đúng. Ta cũng như vậy ta cũng cảm giác Diệp sư đệ quả thật rất cường đại, ta cũng kính phục hắn xuất phát từ nội tâm."
"Không sai. Ta cũng cảm giác Diệp sư đệ chắc chắn không phải người bình thường, có thể dùng cách cơ bản không nhìn rõ như vậy, còn thay chúng ta thăng cấp cảnh giới. Đây là một trong những sự tồn tại đỉnh cấp trên thế giới này, thế lực phía sau cao ngút trời."
"..."
Sau đó, Chu Ngọc nói: "Các vị quỳ xuống nhưng lại không thăng cấp cảnh giới, mỗi người đều có thắc mắc có phải chỉ vì thăng cấp cảnh giới mà không có bất kỳ tôn kính hay tôn sùng đối với Diệp sư đệ hay không?"
Có người suy nghĩ một lúc rồi nói: "Nếu Chu sư huynh nói thế, thì chắc là vậy rồi."
"Đúng, thật ra ta luôn cảm thấy có một số lời đồn đúng là khó bề tưởng tượng, trong lòng ta thật sự không thể tin được."
"Nhưng bây giờ ta thật sự hiểu rồi, nhằm vào thủ đoạn kinh thế này của Diệp sư đệ, thể hiện ra trước mắt ta, còn có gì khiến người ta nghi ngờ chứ? Muốn trách thì trách bản thân ta vậy, không tin thủ đoạn cường đại của Diệp sư đệ ngay lập tức. Bây giờ cho dù có muộn thì cũng chỉ có thể nói là vấn đề nằm ở bản thân đấy thôi."
Lời của người đệ tử này vừa dứt, trên người hắn ta có một cỗ khí thế dâng trào!
"Cái gì?"
Đám đông ngạc nhiên nhìn cảnh tượng trước mặt.
"Thăng cấp rồi ư?"
"Ta... ta cũng thăng cấp rồi!"
"Ta cũng vậy!"
Nhất thời lại có vô số người lần lượt thăng cấp.
Chu Ngọc há hốc.
"Rốt cuộc Diệp sư đệ này có thủ đoạn gì vậy? Hắn cũng đâu có ở đây, vậy làm sao hắn có thể giúp họ thăng cấp tu vi được chứ? Nếu hắn ở đây thì còn có thể giải thích một chút, chuyện này... phô trương quá rồi!"
"Đây đúng là tiên thuật mà!"
"Đúng vậy, khủng khiếp quá. Diệp sư đệ cường đại quá rồi!"
"..."
Ngoại môn.
Trong quảng trường tu luyện của ngoại môn, hàng ngàn đệ tử đứng thẳng hàng ngay tại đó.
Trừ họ ra, thậm chí còn có giáo viên đứng đó.
Một người hướng dẫn đi tới, sau đó nhìn sang một người hướng dẫn khác và nghi ngờ hỏi: "Các ngươi đang làm gì vậy?"
"Bọn ta đang chờ Diệp Thiên Dật."
Vị chấp giáo kia chắp tay và nói.
"Diệp Thiên Dật?"
Hắn ta gật đầu: "Ngươi có nghe tin đồn liên quan tới Diệp Thiên Dật chưa?"
"Ta đã nghe không ít, có thể là hậu thế của Thượng Cổ Trường Sinh Thế Gia, đỉnh cấp thiên tài, thủ đoạn ngút trời, tới đây lịch luyện, bao gồm lôi đình kia cũng là hắn làm ra, là như vậy phải không?"
"Ừm, và Nam Vân trưởng lão đích thân khấu đầu với Diệp Thiên Dật, ngươi có nhìn thấy chưa?"
"Ừm. Khi đó ta cũng có mặt tại quảng trường tu luyện, cũng tận mắt thấy."
"Vậy là được rồi. Mà Nam Vân trưởng lão và Nam Phong trưởng lão đều vì hành lễ với hắn mà trực tiếp thăng cấp lên cảnh giới lớn. Bây giờ ta chờ Diệp Thiên Dật ở đây, ta cũng muốn xem thử rốt cuộc có được hay không."
"Chuyện này cũng khó bề tưởng tượng, ta không tin."
"..."
"Các ngươi đang làm gì vậy?"
Một người đệ tử đi tới trước đám đông rồi hỏi.
"Đại sư huynh."
Họ gọi một tiếng.
"Ừm, đang làm gì vậy?"
Trương Thiệu Vân tò mò hỏi.
"Chúng ta đang chờ Diệp sư đệ tới, nghe nói khấu đầu hành lễ với Diệp sư đệ thì có thể thăng cấp tu vi, ít nhất là một cấp, nhiều nhất là một cảnh giới lớn, bọn ta muốn thử xem."
Trương Thiệu Vân ngỡ ngàng.
Phụt...
Hắn ta cười với vẻ coi thường.
"Buồn cười!"
"Đại sư huynh, ngươi cũng tới hành lễ hả?"
Trương Thiệu Vân nói: "Ta? Ha ha ha, ta không tin lời đồn đãi và chuyện phiếm thế này, hành lễ với hắn? Ta đường đường là một đệ tử thân truyền. đại trưởng lão ngoại môn mà hành lễ với hắn? Trừ phi ta chẳng cần thể diện nữa."
Chẳng mấy chốc, Diệp Thiên Dật tới ngoại môn bọn họ.
Ôi trời!
Diệp Thiên Dật nhìn thấy cảnh này thì há hốc mồm.
Tình hình gì đây?
Ôi trời!
Như vậy cũng phô trương quá rồi?
"Tới rồi! Tới rồi!"
Đám đông nhìn thấy Diệp Thiên Dật thì nhao nhao hành lễ.
"Tham kiến Diệp sư đệ, vẫn mong sau này Diệp sư đệ chỉ dạy nhiều hơn."
Họ nói xong, soạt một cái, hàng ngàn người lần lượt quỳ xuống và chắp tay trước mặt Diệp Thiên Dật.
Diệp Thiên Dật: "..."
Đám đông: "..."
Một chấp giáo bất lực lắc đầu.