Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 3074: CHƯƠNG 3073: THẬT KÉM CỎI (2)

Thật kém cỏi (2)

Ứng Vô Thiên gật đầu: "Ừm, đều bình thường. Các ngươi sẽ dần dần quên mất những chiêu thức này, nhưng chẳng sao cả vi sư biểu diễn cho các ngươi chỉ là để các ngươi cảm nhận Vô trần kiếm pháp một chút."

Vương Vũ chắp tay, nói: "Vô trần kiếm pháp cao thâm khó lường, cần phải tập luyện cả đời."

sau đó ánh mắt của hắn ta nhìn sang Diệp Thiên Dật cách đó không xa.

Trong lòng của Vương Vũ cười mỉa.

Nghe đồn tên Diệp sư đệ này rất lợi hại, lại có năng lực thông thiên gì đấy.

Hắn ta không tin.

Đúng là giả tạo quá.

Còn nói hắn là thiên tài thế lực siêu đỉnh cấp gì đó, tới bên này chỉ để lịch luyện bản thân mà thôi.

Ha ha ha.

Vương Vũ không phải người trong bảng danh sách, hắn ta không chắc chắn được gì, nhưng hắn ta cảm thấy tên Diệp Thiên Dật này tuyệt đối không phải người trong bảng danh sách.

Không phải đỉnh cấp thiên tài sao?

Vậy thì hắn ta muốn xem thử ngộ tính của đỉnh cấp thiên tài mạnh cỡ nào?

Chí ít phải mạnh hơn họ chứ nhỉ?

Sau đó, Vương Vũ nhìn Diệp Thiên Dật rồi hỏi: "Chắc Diệp sư đệ có thể nhớ được nhiều hơn hả?"

Ứng Vô Thiên đơ ra.

Đệ tử thân truyền của mình lại quen biết một tạp dịch sao?

Tình hình gì đây?

Lưu Thiên nghe xong thì đôi mắt cũng sáng rỡ, nói: "Đúng, chắc Diệp sư đệ nhớ nhiều chiêu thức hơn chúng ta nhỉ?"

"Lưu Thiên, tại sao ngươi lại nói như vậy?"

Ứng Vô Thiên thản nhiên hỏi.

Họ đang nịnh bợ Diệp Thiên Dật ư?

Dựa vào gì mà Diệp Thiên Dật có thể nhớ nhiều chiêu thức hơn họ chứ?

"Sư tôn, ngươi có chuyện không biết, đệ tử nghe ngóng lúc trước Diệp sư đệ ở Cửu Thiên phong, nửa ngày đã học được thành công Bách huyễn chưởng, thậm chí còn thăng cấp từ Bách huyễn chưởng sang Thiên huyễn chưởng, cũng giỏi giang lắm."

"Ồ, còn có chuyện này sao?"

Ứng Vô Thiên nhìn Diệp Thiên Dật.

Hắn hành lễ: "Vận may tốt thôi ạ."

Lưu Thiên nói: "Diệp sư đệ quá khiêm tốn rồi, chắc đại sư huynh cũng nghe ngóng chuyện này nên mới tò mò xem Diệp sư đệ nhớ bao nhiêu chiêu ấy mà."

Vương Vũ gật đầu: "Đúng!"

Buồn cười.

Hắn ta muốn xem thử rốt cuộc Diệp Thiên Dật có bản lĩnh hay không.

Lộ tẩy đi.

"Được, vậy lúc nãy ngươi cũng đã xem, ngươi nhớ bao nhiêu chiêu."

Ứng Vô Thiên hỏi.

"Ừm... hơn sáu trăm chiêu."

"Cái gì?"

Ứng Vô Thiên đơ ra.

Còn trong lòng của Vương Vũ thì cười mỉa.

Hơn sáu trăm chiêu?

Lừa ai thế?

"Được, vậy ngươi thử xem."

Ứng Vô Thiên không tin mà vứt cho Diệp Thiên Dật một thanh kiếm.

Hắn đưa tay nhận lấy kiếm.

"Vậy ta sẽ... trình bày cái kém cỏi của mình."

Sau đó, Diệp Thiên Dật nắm chặt thanh kiếm và múa thức thứ nhất của Vô trần kiếm pháp.

Tiếp theo, Diệp Thiên Dật thi triển ngày càng nhiều chiêu thức, chung quanh ngày càng yên tĩnh...

Ứng Vô Thiên cũng đơ ra tại chỗ.

Sau sáu trăm ba mươi hai chiêu, Diệp Thiên Dật thu kiếm.

"Đệ tử chỉ nhớ tới đây thôi ạ."

Nhiều người há hốc, không nói nên lời.

Cả người của Ứng Vô Thiên ngây ngốc.

Hơn sáu trăm chiêu?

Hơn nữa, còn thi triển quả thật không tệ.

Điều này cũng phô trương quá đi chứ?

Mấy người đệ tử khác của hắn ta có thể nhớ mấy chục chiêu thì cũng tính là ổn trong mắt hắn ta rồi.

Hơn sáu trăm chiêu...

Đây phải có năng lực như thế nào mới có thể làm được?

"Cái gì?"

Vương Vũ nghẹn họng nhìn trân trối, không dám tin mà nhìn sang Diệp Thiên Dật.

Là thật ư?

Hắn thật sự nhớ hơn sáu trăm chiêu?

Điều này cũng phô trương quá rồi đấy chứ?

Dựa vào gì chứ?

Mọi người đều là người, dựa vào gì mà hắn có thể nhớ gấp mấy chục lần mình?

Đây cơ bản là không thể nào!

Với năng lực của Vương Vũ, hắn ta cảm thấy hoàn toàn không thể!

Còn Lưu Thiên kích động nhìn sang Diệp Thiên Dật.

Quả nhiên!

Quả nhiên Diệp sư đệ này vô cùng khác thường.

Là sự tồn tại mà bọn họ không theo kịp.

Ứng Vô Thiên nghi ngờ nhìn Diệp Thiên Dật.

Tên nhóc này là tên đầu bếp sao?

Sau đó, hắn ta lấy vài cuốn sách cổ ra.

"Thức thứ nhất của Vô trần kiếm pháp này, vi sư đều viết trong đây, thời gian một tháng tiếp theo các ngươi ghi nhớ và sử dụng thức thứ nhất cho thành thục."

"Rõ!"

Họ nhao nhao hành lễ.

"Ừm, đi đi, Diệp Thiên Dật, ngươi ở lại."

Mấy người đi đi khỏi, nơi này chỉ có một mình Diệp Thiên Dật ở lại.

"Nào, ngươi biểu diễn thức thứ nhất của Vô trần kiếm pháp cho lão phu xem thử đi."

Ứng Vô Thiên nồi xuống và thản nhiên nói.

"Rõ!"

Sau đó, Diệp Thiên Dật lại là múa một lần.

Ứng Vô Thiên cẩn thận nhìn chăm chú Diệp Thiên Dật trong suốt quá trình.

"Đệ tử chỉ có thể tới đây thôi."

"Ừm, không tệ." Ứng Vô Thiên cũng phát hiện chỗ khác thường của Diệp Thiên Dật.

"Lão phu biểu diễn thức thứ nhất hoàn chỉnh của Vô trần kiếm pháp một lần cho ngươi xem."

"Được."

Sau đó, hắn ta lại múa một lần trước mặt Diệp Thiên Dật.

"Nhớ được bao nhiêu?"

"Tám trên mười."

Ứng Vô Thiên: "..."

"Nào, biểu diễn cho lão phu xem.

"Rõ."

Diệp Thiên Dật gần như hoàn toàn đánh ra thức thứ nhất, cũng khiến Ứng Vô Thiên ngạc nhiên.

Tên nhóc này...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!