Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 3077: CHƯƠNG 3076: NỬA NĂM SAU (2)

Nửa năm sau (2)

Nhưng tương lai vẫn còn dài, thời gian vẫn còn nhiều.

Mà thời hạn của hệ thống tiên nhân đã kết thúc, nhưng Diệp Thiên Dật tiếp tục kích hoạt hệ thống tiên nhân. Lần kích hoạt này chính là nửa năm.

Tại sao phải tiếp tục kích hoạt?

Tu luyện mà.

Hắn phải dựa vào hệ thống tiên nhân mới có thể học nhanh đến vậy.

Nam Thiên phong của đại trưởng lão.

Sóc Chấn Hoa mặc một bộ trông có vẻ cũ nát, nhưng lại rất sạch sẽ, đang trên đường tới Nam Thiên phong.

"Sóc sư huynh, lại tới lấy đồ ăn à."

Một số đệ tử nhìn Sóc Chấn Hoa và cười nói.

"Đúng, lấy một kg thịt heo, còn có nửa kg rau cải, và..."

Sau đó, Sóc Chấn Hoa xách nhiều túi thức ăn to đùng rời khỏi.

"Ồ, Sóc sư huynh còn chưa thay đồ hả?"

Đệ tử đại trưởng lão nội môn, Trương Minh Khải dẫn một đám đệ tử đi tới, sau đó nhìn Sóc Chấn Hoa mà không nhịn được cười.

Lời nói và giọng điệu mang tám phần mỉa mai, hai phần chế nhạo.

"Bổn thiếu có thay đồ hay không thì liên quan gì tới ngươi?"

Sóc Chấn Hoa thản nhiên đáp.

"Ha ha ha, không phải ta nói Sóc sư huynh, ngươi cũng đã mặc đồ của Diêp sư đệ hai năm rồi, có ý nghĩa gì đây? Diệp sư đệ đã rời khỏi Trường Sinh Môn, cho dù bây giờ ngươi muốn nịnh bợ hắn thì cho ai xem đây?"

Trương Minh Khải cười với vẻ coi thường và lên tiếng.

"Ai nói với ngươi là Diệp sư đệ rời khỏi Trường Sinh Môn?"

Sóc Chấn Hoa liếc nhìn Trương Minh Khải rồi nói.

"Không phải sao? Đã nửa năm rồi. Nửa năm nay Diệp sư đệ chưa hề xuất hiện trong tầm mắt chúng ta, không phải rời khỏi tông môn thì đi đâu? Chắc là đã trở về từ lâu, ngươi ở đây mặc đồ của hắn thì mặc cho ai xem vậy?"

Trương Minh Khải nói.

Đám đông chung quanh cũng nhao nhao gật đầu.

Nửa năm nay, Diệp Thiên Dật quả thật không xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.

Hắn chỉ ang thang trong chỗ của mấy vị trưởng lão và phong chủ.

Giữa các phong với nhau có truyền tống trận, Diệp Thiên Dật đều thông qua truyền tống trận mà qua lại như con thoi.

Cộng thêm thời gian nửa năm cũng quả thật khiến rất nhiều người quên đi sự tồn tại của Diệp Thiên Dật.

Có vài người trí nhớ như mới, nhưng đám người đó vốn chỉ là nghe đệ tử tung tin đồn về Diệp Thiên Dật chứ quả thật cũng không tò mò về vị Diệp sư đệ này.

Hoặc là cơ bản không có người này, hoặc là mọi chuyện đều là giả.

Tóm lại, lời bàn tán về Diệp Thiên Dật đã kết thúc rất lâu từ trước rồi.

"Diệp sư đệ có rời khỏi Trường Sinh Môn hay không thì liên quan gì ngươi?"

Sóc Chấn Hoa thản nhiên nói.

"Ha ha ha, đúng vậy, ta chỉ cảm thấy người nào đó cứ mặc một bộ đồ cũ mà cảm thấy buồn cười. Hơn nữa, trên miệng thì cứ nhắc mấy câu kiểu như Diệp sư đệ mạnh, Diệp sư đệ nghịch thiên. Sóc sư huynh, ngươi có muốn tới tìm Nam Sơn trưởng lão khám não không? Có phải nó đã bị gì rồi không?"

"Ha ha ha..."

Đám tay sai phía sau Trương Minh Khải cũng cười rộ lên.

"Hỗn láo!"

Đôi mắt của Sóc Chấn Hoa tỏ ra nghiêm nghị.

Trương Minh Khải cũng không chịu yếu thế.

"Sóc Chấn Hoa, sao sư đệ lại hỗn láo? Sư đệ đang quan tâm ngươi, đây cũng có thể gọi là hỗn láo sao?"

Sau đó, hắn ta tới gần Sóc Chấn Hoa, thì thầm vào tai: "Đại hội Thiên Võ lần này, ta sẽ giẫm bẹp ngươi dưới chân mình, từ đó thăng cấp, ta muốn mọi người đều biết, Trương Minh Khải ta mạnh hơn ngươi, muốn để trưởng lão hối hận vì năm xưa không chọn ta làm đệ tử thân truyền. Còn ngươi, cuối cùng chỉ là tên bỏ đi."

"Dựa vào ngươi?"

Sóc Chấn Hoa cười coi thường.

"Ha ha ha, ngươi sẽ không cho rằng ngươi mạnh hơn ta đấy chứ? Ha ha ha... một năm trước bổn thiếu có được cơ duyên, tu vi thăng cấp, bây giờ đã là Chân Thần cảnh bát giai rồi, cũng chẳng còn là Thần Minh cảnh nữa, cảnh giới của ngươi cũng chỉ là Chân Thần cảnh ngũ giai mà thôi phải không?"

Trương Minh Khải ngay từ đầu đã không phục Sóc Chấn Hoa.

Nói về khả năng Thiên phú, Sóc Chấn Hoa mạnh hơn hắn ta. Nói về y thuật, Sóc Chấn Hoa cũng mạnh hơn hắn ta.

Dù sao hắn ta cũng sắp ngang bằng với Sóc Chấn Hoa, do đó hắn ta không thèm kiêng dè Sóc Chấn Hoa nữa.

Sóc Chấn Hoa lại cười.

"Không phải ngươi thật sự cho rằng ta không bằng ngươi đấy chứ?"

"Ồ? Sóc sư huynh trông có vẻ rất không phục, vậy chúng ta so tài một phen."

Trương Minh Khải thản nhiên nói.

"Ta không thèm."

Sóc Chấn Hoa nói xong thì định bỏ đi.

"Ha, suốt ngày mặc bộ đồ của Diệp Thiên Dật, thật sự coi hắn có thể cho ngươi thứ gì sao? Chẳng qua hắn chỉ là người có vận may tốt hơn người bình thường, ngẫu nhiên phát hiện công thức mới của Hồi Huyết Đan mà thôi. Tin đồn gì mà hắn là thiên tài của Thượng Cổ Trường sinh thế gia đều là giả. Ha ha ha, buồn cười!"

"Ngươi nói cái gì?"

Đột nhiên Sóc Chấn Hoa quay người và nhìn chằm chằm vào Trương Minh Khải.

"Ta nói buồn cười. Cái hôm Trường Môn Sinh người ta xuất thế thì đã tiếu ngạo thiên hạ, Diệp Thiên Dật hắn thì sao? Không có tiếng tăm gì, nửa năm này cũng không có gây bất kỳ sóng gió gì tại Đại lục, cũng không biết có phải là đã rơi xuống nơi nào rồi không."

Răng rắc...

Sóc Chấn Hoa siết chặt nắm đấm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!