Ai còn dám nói Diệp sư đệ? (2)
Lưu Tam Tinh cười.
"Làm sao có thể? Mọi người cũng tin ư?"
Hắn ta noi: "Tên Diệp Thiên Dật này chẳng qua khi đó cùng làm đầu bếp với ta, tu vi của hắn lúc đó cũng chỉ là Thần Vương cảnh mà thôi. Lần đầu tiên ta tiếp xúc với hắn, chẳng qua hắn là một tên đầu bếp từ ngoại giới đưa tới, không ai hiểu rõ hắn hơn ta. Sở dĩ hắn có thể rời khỏi Tiểu Quỳnh Phong, thoát khỏi thân phận đầu bếp là vì hắn nấu ăn ngon, chỉ có thế thôi."
"Thì ra là vậy."
Sau đó, Lưu Tam Tinh hỏi: "Bây giờ hắn có thân phận gì?"
"Ta chỉ biết hình như rất nhiều người tôn kính với hắn, nghe đồn là..."
"Được rồi, đừng đồn đại nữa, tin đồn đều là giả, tạp dịch chính là tạp dịch."
"Nhưng... quả thật hắn thường tới Nam Thiên điện của Nam Sơn trưởng lão."
Lưu Tam Tinh cảm thấy chuyện này chẳng có vấn đề gì, tìm hắn tới Nam Thiên điện, bao gồm Cửu Thiên điện, không có chuyện gì khác, chắc là kêu hắn qua đó nấu ăn mà thôi.
Sau đó, Lưu Tam Tinh bước xuyên qua đám đông.
"Chẳng phải là Diệp huynh sao?"
Lưu Tam Tinh mỉm cười và nhìn Diệp Thiên Dật rồi nói.
Diệp Thiên Dật liếc hắn ta một cái.
"Thì ra là Lưu huynh, Lưu huynh trở thành đệ tử ngoại môn rồi ư? Thật đáng chúc mừng."
Diệp Thiên Dật thản nhiên nói một câu.
Lưu Tam Tinh gật đầu: "Trở thành đệ tử ngoại môn là dựa vào sự nỗ lực và năng lực của bản thân ta, nghe nói Diệp sư đệ lăn lộn cũng không tồi, nhưng chỉ dựa vào việc lừa gạt các vị sư huynh đệ mà sống rất tốt, có phải là hơi mất đạo đức hay không?"
Lưu Tam Tinh lạnh lùng nói.
Đám đệ tử xung quanh nhìn nhau.
Tình hình gì đây?
Triệu Thiên Hằng đứng tại đó, nhìn thấy cảnh này thì dĩ nhiên trong lòng vui sướng.
"Hả? Lưu sư huynh nói vậy là sao?"
Diệp Thiên Dật nhướng mày hỏi.
"Các vị!
Lưu Tam Tinh quay người nói với đám đông: "Ta và Diệp sư đệ từng là đầu bếp của Tiểu Quỳnh Phong. Chẳng qua hắn cũng được trưởng lão đưa tới Tiểu Quỳnh Phong vào nửa năm trước mà thôi. Vì khả năng Thiên phú của hắn bình thường, cho nên cũng chỉ có thể trở thành một đầu bếp. Mà bây giờ nghe nói vị Diệp sư đệ này sống rất tốt, lại có nhiều lời đồn li kỳ, ta cảm thấy chắc chắn là hắn giở trò, các vị đừng nên tin. Nếu mọi người không tin lời ta nói ta có thể tìm rất nhiều người tới làm chứng."
Diệp Thiên Dật nhướng mày.
"Người ta đồn gì về ta thế?"
Nhiều đến nỗi ngay cả bản thân hắn cũng không biết.
Hắn không có nhiều thời gian ở cạnh đám đệ tử này, luôn tập trung vào tu luyện.
"Ha, trong lòng của Diệp sư đệ phải hiểu rõ nhất chứ? Dẫu sao có rất nhiều lời đồn chắc là do chính ngươi đồn ra ngoài chứ gì." Lưu Tam Tinh hừ lạnh một tiếng.
Một vị đệ tử hỏi: "Lưu huỳnh tất cả những gì ngươi nói đều là giả?"
Lưu Tam Tinh mỉm cười, nói: "Đương nhiên là giả, khi đó ta và Diệp sư đệ đều là đầu bếp, hắn có thể vào Nam Thiên phong, Cửu Thiên điện, đó là vì món hắn nấu ngon mà thôi. Khi đó là tiệc sinh thần của Thánh nữ điện hạ, những món ăn do hắn nấu thu hút sự chú ý của các vị trưởng lão, vì vậy hắn mới rời khỏi Tiểu Quỳnh Phong, có gì đặc biệt đâu chứ?"
Ồ...
Câu nói này khiến đám đông xôn xao.
Triệu Thiên Hằng gật đầu.
Chính xác.
Hắn ta nhìn thấy không chỉ một lần Diệp sư đệ nấu ăn cho sư tôn của hắn.
"Diệp huynh, ngươi có dám thừa nhận không?"
Diệp Thiên Dật nói: "Trước giờ ta cũng đâu có phủ nhận."
"Vậy ngươi có phải đến từ Thượng Cổ Trường sinh thế gia không?" Lưu Tam Tinh hỏi.
"Không phải, cũng đâu có ai hỏi ta có phải hay không, trước giờ ta cũng chưa từng như thế." Diệp Thiên Dật đáp.
"Thấy chưa? Các vị, bây giờ các ngươi còn tin những lời đồn đại này không?"
Lúc này, một người đi tới.
"Hỗn láo!"
Sóc Chấn Hoa giận dữ mắng mỏ.
"Sóc sư huynh."
Đám đông nhao nhao hành lễ.
Sóc Chấn Hoa liếc nhìn đám đông, nói: "Các ngươi muốn làm gì?"
Lưu Tam Tinh hành lễ rồi nói: "Sóc sư huynh, sư đệ và mọi người nói là chớ có truyền bá tin đồn thất thiệt, Diệp sư đệ cũng gật đầu thừa nhận chuyện không phải như lời đồn."
"Hừ!"
Sóc Chấn Hoa hừ lạnh một tiếng, nói: "Diệp sư đệ người ta chỉ lười giải thích với các ngươi mà thôi, ai nấy còn ở đây tự nghĩ là mình đã phát hiện chân tướng chưa? Đúng là buồn cười."
Lưu Tam Tinh nghe vậy, nét mặt hơi thay đổi.
Diệp Thiên Dật: "..."
"Diệp sư đệ người ta giải thích chuyện này với các ngươi làm gì? Có ý nghĩa gì đây? Các ngươi thích nói thế nào thì nói, người ta lười đếm xỉa đến các ngươi mà thôi, thật sự coi mình là quan trọng à?"
Diệp Thiên Dật nói với Sóc Chấn Hoa: "Sóc sư huynh, những gì họ nói cũng không sai."Diệp sư đệ, ta biết trong lòng ngươi khó chịu, không cần phải chấp nhặt với bọn họ."
Sau đó hắn ta nhìn về phía đám đông, nói: "Là thật hay giả, không cần các ngươi bàn tán, nhưng ta chỉ muốn nói một chút, Diệp sư đệ chính là như lời đồn đấy!"