Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 3086: CHƯƠNG 3085: KINH THẬT! GIỎI QUÁ!

Kinh thật! Giỏi quá!

Đối với Tư Mã Liêm mà nói, hắn ta quả thật cảm thấy tên Diệp Thiên Dật này không đơn giản.

Chỉ một chiêu đã có thể cảm nhận ra được.

Tiếp tục đánh thì hắn ta cảm thấy cũng chẳng nhận được lợi ích gì.

Chi bằng trực tiếp liều một phen.

Ưu thế của hắn ta quá rõ, dẫu sao hắn ta cũng là Thần Minh cảnh.

Làm sao cũng không thể thảm quá được?

"Tới đây, Diệp sư đệ, ngươi phải tiếp được chiêu này nha!"

Tư Mã Liêm nói xong, lôi đình trên người hắn ta dâng trào, chỉ lên bầu trời, gió mây trên hư không thay đổi, lôi đình đầy trời đồng loạt lao tới trên người hắn ta.

Ồ...

Đám đông thầm cảm thán.

"Võ kỹ này, phẩm cấp không tệ ha."

"Xem ra Tư Mã Liêm sư huynh cũng đúng là giận lên rồi. Nhưng nghĩ lại cũng bình thường, một Thần Minh cảnh bị Chân Thần cảnh đè ra đánh, đương nhiên cũng không đến mức nói là đè ra đánh, chỉ là hoàn toàn không có ưu thế, bất kỳ ai cũng thấy khó chịu."

"Diệp sư đệ này có đặc biệt hay không thì phải xem chiêu này. Nếu Diệp sư đệ dùng võ kỹ phẩm cấp không so được hắn ta mà có thể thắng hắn ta, như vậy có thể chứng minh Diệp sư đệ khác thường."

"Không, khôngcần đâu. Chỉ cần phẩm cấp võ kỹ mà Diệp sư đệ phóng thích không phải nghiền nát Tư Mã Liêm sư huynh, hắn vẫn có thể thắng, vậy cũng có thể chứng minh rồi."

"..."

Tất cả mọi người đều hồi hộp nhìn cảnh này.

Còn Diệp Thiên Dật đứng đó mà không hề nhúc nhích.

"Hả? Diệp sư đệ sao lại không nhúc nhích thế?"

"Đúng vậy, không hề nhúc nhích. Hắn làm vậy là sao? Hắn không định đánh lại ư"

"Sao lại có thể? Vậy cho dù thân thế của Diệp sư đệ bất phàm, dù gì bây giờ cảnh giới của hắn đã bày ra trước mắt, sao hắn có thể dùng chiêu lớn của Chân Thần cảnh đối đầu với Thần Minh cảnh đây. Đây là chiêu lớn của Tư Mã Liêm sư huynh đó."

"Đúng đó, chuyện này là sao?"

"..."

"Chậc, sẽ không bị doạ đến ngốc rồi chứ?"

Trong lòng của Lưu Tam Tinh bật cười.

"Diệp sư đệ, tiếp chiêu đi!"

Tư Mã Liêm gầm thét một tiếng, sau đó đột nhiên bàn tay giáng xuống, lôi đình đầy trời hướng về phía Diệp Thiên Dật.

Mà hắn vẫn đứng yên tại chỗ không hề nhúc nhích.

Đám đông cau mày.

Tình hình gì đây?

Hắn không né ư?

Bối cảnh của hắn cường đại thì vẫn cường đại, nhưng bây giờ chính chủ chỉ là Chân Thần cảnh, đây là uy lực có thể lấy mạng hắn mà!

Sau đó, chỉ thấy Diệp Thiên Dật giơ tay lên.

"Hả?"

Đám đông đơ ra.

Hắn muốn tìm cái chết sao?

Cũng không phóng thích võ kỹ đối phó, hắn chỉ giơ tay?

Ầm...

Lôi đình khủng khiếp hướng về phía Diệp Thiên Dật.

"Toang rồi toang rồi, Diệp sư đệ chết chắc rồi!"

"Quá khinh thường, giả bộ quá rồi đấy!"

"Mẹ nó, còn giả bộ, ta thừa nhận ngươi quả thật thủ đoạn khá là ngầu. Nhưng lúc này còn giả bộ cái gì, coi thường Tư Mã Liêm sư huynh hay là coi thường Thần Minh cảnh?"

"..."

Tuy nhiên, một giây sau, đám đông nghẹn họng nhìn trân trối đứng tại đó.

"Cái gì?"

Họ không dám tin và nhìn cảnh tượng trước mắt.

Đã xảy ra chuyện gì rồi?

Lôi đình đầy trời tấn công Diệp Thiên Dật. Tuy nhiên, hắn lại đặt tay vào đó, mặc cho lội đình tấn công đôi tay của mình, nhưng không hề bị thương chút nào.

Đám đông: ?

"Con mẹ nó, đây là cái quái gì vậy? Thần thông gì đây?"

"Phô trương quá đi. Mẹ nó! Thì ra ta quá non, nên sớm đoán ra thế này mới phải, sao Diệp sư đệ có thể đứng ở đây để cho bị đánh kia chứ?"

"Đây là gì vậy? Sức mạnh cường đại thế này không cách nào làm gì được Diệp sư đệ ư?"

"..."

Sóc Chấn Hoa ngạc nhiên nhìn Diệp Thiên Dật.

"Quá lợi hại, lợi hại thật đấy, dáng vẻ thờ ơ đúng là tuyệt với"

Đôi mắt của Sóc Chấn Hoa toàn là hình ảnh của Diệp Thiên Dật.

Lưu Tam Tinh trợn tròn mắt!

"Sao lại như vậy?"

Hắn ta không tin tên Diệp Thiên Dật này lợi hại đến thế!

Nhưng sự thật đã rành rành trước mắt.

Tên Diệp Thiên Dật này đúng là quá nhẹ nhàng.

Triệu Thiên Hằng cau mày.

"Chuyện này là sao? Sao lại như vậy được?"

Hắn ta không dám tin.

Từ lúc nào mà Chân Thành cảnh đánh Thần Minh cảnh mà như là Thần Minh cảnh đánh Chân Thành cảnh vậy?

Phô trương quá rồi đấy?

Linh khí ư?

Không giống thế.

Không có linh lực của linh khí tản ra ngoài.

Đúng là kỳ quặc.

Tư Mã Liêm kia cũng choáng váng.

Con mẹ nó!

Cái quái gì vậy?

Như thế cũng phô trương quá rồi?

Hắn ta cảm thấy đây cơ bản không phải cùng cấp bậc.

Ôi trời!

Thật khủng khiếp.

Diệp Thiên Dật đứng tại đó.

Tư Mã Liêm thu lại khí tức trên người.

Sau đó, hắn ta chắp tay với Diệp Thiên Dật.

Không đánh được.

Thật sự không đánh được.

Hắn ta coi như hiểu chuyện mà dừng tay.

Tình hình bây giờ, hắn ta cảm thấy thật sự không cần phải đánh tiếp nữa.

"Diệp sư đệ lợi hại!"

Tư Mã Liêm nhìn Diệp Thiên Dật và nói.

"Cảm ơn sư huynh ra tay nương tình."

Diệp Thiên Dật chắp tay và đáp.

Ra tay nương tình?

Khoé miệng của Tư Mã Liêm khẽ giật.

Hắn ta nương tình cái rắm.

"Ha ha ha."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!