Hắn không lợi hại đến mức đó
Từng trận lần lượt đánh xong.
Người thắng thăng cấp, kẻ thua bị loại.
Chẳng mấy chốc, Sóc Chấn Hoa đi tới thế giới nhỏ tỷ võ.
"Uổng Nam Sơn trưởng lão, đó chắc là đệ tử trưởng lão của ngươi hả?"
Nguỵ Trường Sinh ngồi tại đó và hỏi Uổng Nam Sơn.
"Đúng, là đệ tử của lão phu."
Uổng Nam Sơn gật đầu rồi nói.
"Ừm, ta còn nhớ khi đó còn một vị đệ tử đang cạnh tranh với hắn ta. Tên đệ tử kia cảm giác cũng không kém tên đệ tử này của ngươi."
Nguỵ Trường Sinh nói.
Uổng Nam Sơn đáp: "Đều là đệ tử khộng tệ, nhưng lão phu lại cảm thấy hắn đối với khía cạnh y thuật thì nhỉnh hơn."
Nguỵ Trường Sinh khẽ gật đầu.
"Đệ tử này của ngươi... xem ra cuộc sống cũng không hẳn là tốt lắm."
Nguỵ Trường Sinh nói một câu.
"Khụ khụ..."
Uổng Nam Sơn cũng ho khan.
Vì trên người của Sóc Chấn Hoa vẫn còn mặc bộ đồng phục đệ tử bị rách của Diệp Thiên Dật nửa năm trước.
"Hơn nữa, đây không phải đồ của tạp dịch sao? Sao hắn ta đường đường là đệ tử đại trưởng lão lại mặc đồ của tạp dịch?"
Nguỵ Trường Sinh và rất nhiều trưởng lão khác đều thấy khó hiểu.
"Khụ khụ..."
Uổng Nam Sơn lại ho khan lần nữa.
Nói thật thì hắn ta cũng không rõ lắm.
"Bộ đồ này có ý nghĩa đặc biệt với hắn ta." Uổng Nam Sơn tuỳ tiện lên tiếng.
Chỉ có thể giải thích như vậy.
"Ừm."
Nguỵ Trường Sinh gật đầu: "Nếu là như vậy thì ta có thể hiểu."
Sóc Chấn Hoa đi vào thế giới nhỏ.
Đối thủ của hắn ta xem ra hình như không khác nhiều so với hắn ta.
"Sóc Chấn Hoa của Thiên Nhân Đình, mời chỉ dạy!"
Sóc Chấn Hoa chắp tay.
Danh tiếng của hắn ta không nổi, hơn nữa việc giao lưu giữa các phong lớn cực ít, trừ một số người nổi tiếng, nếu không thì cho dù là đệ tử trưởng lão cũng không phải ai cũng biết tới.
"Lưu Kha, Thất Nguyệt phong, xin chỉ dạy!"
Khoé miệng của người đàn ông nhếch lên và chắp tay.
Cảnh giới của hắn ta là Chân Thần cảnh lục giai.
Chân Thần cảnh lục giai hiển nhiên là không yếu.
Trong số hơn hai ngàn nam đệ tử, có thể cùng lắm là hai mươi phần trăm, thậm chí ít hơn hai mươi phần trăm đệ tử có thể đứng trước mặt hắn ta.
Cho nên xác suất hắn ta gặp đệ tử lợi hại thì không lớn.
Do đó, hắn ta nghĩ rằng có thể nhẹ nhàng giải quyết tên đệ tử ăn mặc rách nát trước mặt này.
Sau đó, hai người cầm linh khí trong tay, linh lực trên người cùng nhau bùng nổ.
"Cái gì?"
Tên Lưu Kha kia trực tiếp lộ nét mặt ngạc nhiên.
Mẹ nó!
Thần Minh cảnh nhất giai!
Cái quái gì thế?
Thần Minh cảnh nhất giai?
Trong toàn bộ đệ tử của Trường Sinh Môn, có bao nhiêu người là Thần Minh cảnh chứ?
Mỗi người có thể trở thành Thần Minh cảnh trong giai đoạn này chắc chắn không phải là một người hời hợt.
Làm sao Sóc Chấn Hoa có thể là Thần Minh cảnh?
Hắn ta cũng chưa từng nghe đến cái tên Sóc Chấn Hoa?
Uổng Nam Sơn kia cũng trừng to mắt.
"Thần Minh cảnh nhất giai?"
Hắn ta há hốc.
Tình trạng của chính đệ tử này vẫn tương đối rõ ràng, sao trong thời gian ngắn nửa năm mà hắn ta trực tiếp thăng cấp thành Thần Minh cảnh nhất giai rồi?
Uổng Nam Sơn cũng choáng váng.
Chuyện Sóc Chấn Hoa thăng cấp đến Thần Minh cảnh nhất giai thì Uổng Nam Sơn không biết.
Thời gian nửa năm này, Uổng Nam Sơn dồn tâm tư nhiều hơn lên người của Diệp Thiên Dật.
Đương nhiên, hắn ta cũng không thể bỏ lại việc tu luyện của đám đệ tử khác, chỉ là nói về lý thuyết, tên đệ tử Sóc Chấn Hoa này của hắn ta thì không thể thăng cấp lên Thần Minh cảnh được.
Triệu Thiên Hằng còn chưa thăng cấp lên Thần Minh cảnh được.
"Tên nhóc thối này thăng cấp Thần Minh cảnh nhất giai từ khi nào thế? Vậy mà lão phu cũng không biết, hắn ta còn giấu lão phu ư?"
Uổng Nam Sơn nhìn Sóc Chấn Hoa mà không nhịn được cảm thán.
Mà đối thủ của hắn ta cũng đơ người.
Làm sao đánh đây?
Ai có thể đánh lại chứ?
Chân Thần cảnh lục giai đánh Thần Minh cảnh nhất giai?
Đánh cái rắm.
Không!
Lưu Kha siết chặt nắm tay.
"Ta không tin mấy thứ linh tinh này. Thần Minh cảnh nhất giai không có danh tiếng gì, nói không chừng ta cũng đánh được thì sao? Hơn nữa... nếu Chân Thần cảnh lục giai ta đây đánh bại được Thần Minh cảnh nhất giai, vậy thì ta trở thành truyền kỳ trong toàn bộ Trường Sinh Môn, tới lúc đó e là đám trưởng lão kia, tông chủ sẽ từ từ bồi dưỡng cho ta, đây ngược lại là cơ hội cho ta!"
Lưu Kha dùng sức siết chặt thanh kiếm.
"Chậc..."
Hắn ta hét lớn và lao về phía Sóc Chấn Hoa.
"Tuy ngươi là đối thủ của ta, nhưng phải nói là sự chênh lệch cảnh giới rành rành trước mặt."
Sóc Chấn Hoa nói xong, sức mạnh cường đại trên người bùng nổ.
Tên Lưu Kha kia không phải đối thủ của hắn ta, trực tiếp văng ra ngoài.
Thình thịch...
Cơ thể của Lưu Kha ngã xuống đất.
"Cuộc chiến kết thúc!"
Sau đó, Sóc Chấn Hoa nhận được huy hiệu thăng cấp và bước ra thế giới nhỏ.
Những người khác cũng không mấy gì ngạc nhiên.
Thần Minh cảnh đánh bại Chân Thần cảnh, đây chẳng phải lẽ hiển nhiên hay sao?
Triệu Thiên Hằng nhìn Sóc Chấn Hoa và cau mày!
Tại sao?