Đồ võ (2)
Đồ Võ có vẻ ngạc nhiên.
"Ha, chắc chính là bảng Huyết Mạch, có thể chất gì đó thôi, nếu không thì ngươi nghĩ hắn còn có thể lên bảng Chiến Lực hay Thần Tử à?"
Đồ Võ gật đầu: "Có đạo lý, vậy sư đệ đi đây!"
"Toàn bộ!"
Sau đó, Đồ Võ đi vào thế giới nhỏ.
Ồ...
Rất nhiều người nhìn thấy cảnh này thì nhao nhao ồ lên.
"Đối thủ của người này lại là Đồ Võ à."
"Một Chân Thần cảnh đánh Đồ Võ Thần Minh cảnh nhị giai, ha ha ha ha, cũng không biết làm sao hắn tiến vào top một trăm được nữa."
"May mắn thôi, vị trí thẻ qua ải là tới lượt hắn, nếu không thì một Chân Thần cảnh thập giai có thể tiến vào top một trăm được à? Làm sao có thể?"
"Tuy Đồ Võ là Thần Minh cảnh nhị giai, nhưng sức chiến đấu của hắn ta, cho dù là Thần Minh cảnh tam giai bình thường cũng đừng hòng đạt được lợi ích trong tay hắn ta. Cuộc chiến này không hề mong chờ."
"..."
Mặc Li vừa kết thúc cuộc chiến, đôi mắt xinh đẹp của nàng ta nhìn sang chiến trường bên kia.
"Diệp sư đệ và Đồ Võ tỷ võ ư?"
Nàng ta trầm ngâm một tiếng.
Khó.
Chủ yếu là tên Đồ Võ này cũng có năng lực chiến đấu vượt cấp.
Hơn nữa, hắn ta thật sự rất khó đánh.
Thuộc tính của hắn ta, loại hình của hắn ta rất khó giải quyết.
Quả thật khó rồi!"Nhị sư đệ, cũng không phải ta muốn tranh chấp gì với ngươi, trận này có thể hoàn toàn chứng minh một số vấn đề."
Triệu Thiên Hằng nói với Sóc Chấn Hoa.
"Ý của đại sư huynh là gì?"
Triệu Thiên Hằng nói: "Đồ Võ, Thần Minh cảnh nhị giai, hắn ta sở hữu sức chiến đấu siêu mạnh. Thực lực của hắn ta nằm trong top ba mươi trong toàn bộ Trường Sinh Môn. Nếu Diệp sư đệ có thể đánh thắng hắn ta, vậy thì chứng minh Diệp sư đệ quả thật lợi hại."
"Đương nhiên có thể đánh thắng!"
"Ha."
Triệu Thiên Hằng cười mỉa và lắc đầu.
"Lưu phong chủ, đây là Đồ Võ, đệ tử của ngươi hả?"
Nguỵ Trường Sinh hỏi.
"Đúng, Đồ Võ, Thần Minh cảnh nhị giai."
"Trần phong chủ, ngươi cảm thấy ai thắng ai thua đây?"
Nguỵ Trường Sinh hỏi.
"Dĩ nhiên là đệ tử của lão phu có thể thắng rồi."
Trần Tuyết Thiên nói.
Lưu phong chủ mỉm cười, nói: "Trần phong chủ, đừng có vui mừng quá sớm vậy chứ? Đây là nhị đệ tử Đồ Võ của lão phu. Ngươi đừng thấy hắn ta chỉ là Thần Minh cảnh nhị giai, hắn ta có thể đánh tới đánh lui với Thần Minh cảnh tam giai, đối mặt Thần Minh cảnh tứ giai bình thường cũng có thể đánh một trận. Cho dù một Chân Thần cảnh thập giai có lật trời thì có thể làm sao chứ?"
"Lưu phong chủ, cứ xem tiếp là được."
Trần Tuyết Thiên nói.
"Ừm, đương nhiên lão phu phải từ từ mà xem rồi."
Lưu phong chủ gật đầu.
Trong thế giới nhỏ.
Đồ Võ kia kéo búa lưu tinh khổng lồ nặng nề và chậm rãi đi tới trước mặt của Diệp Thiên Dật.
Diệp Thiên Dật nhướng mày.
Người này tạo áp lực rất lớn cho người khác.
Vóc dáng của hắn ta khổng lồ.
Chiều cao chắc khoảng hai mét, cân nặng cảm giác cũng một trăm rưỡi kg, nhưng hắn ta không mập mà là cường tráng.
Một cánh tay của hắn ta cảm giác còn thô hơn cả vòng eo của Diệp Thiên Dật.
Đương nhiên, nói vậy là hơi phô trương, chỉ có thể nói hắn ta quả thật quá vạm vỡ.
Cơ thịt trên người hắn ta trực tiếp như muốn nổ tung vậy.
Rõ ràng, đây là loại sức mạnh, võ giả kiểu phòng ngự.
"Đúng là ngầu nha, vậy mà một Chân Thần cảnh thập giai lọt vào top một trăm."
Đồ Võ nhìn Diệp Thiên Dật và cười mỉa rồi nói.
"Vận may tốt thôi." Diệp Thiên Dật thản nhiên đáp.
"Ha ha ha."
Đồ Võ cười lớn tiếng.
"Ngươi cũng biết là ngươi có vận may tốt à?"
Đồ Võ bật cười và nói.
Diệp Thiên Dật nắm chặt thanh kiếm trong tay, sau đó trực tiếp vứt kiếm sang một bên.
"Hả?"
Đám người bên ngoài nhìn cảnh này thì đều ngỡ ngàng.
"Tình hình gì vậy? Sao người này lại ném vũ khí đi?"
"Ha ha ha ha, lẽ nào hắn nhận thua rồi ư?"
"Đúng là vận may tốt quá mà, thăm qua ải tiến tới top một trăm, có thể giành được phần thưởng, mẹ nó!"
"Haiz, vẫn may cũng là một khía cạnh, chắc trong lòng hắn cũng vui mừng, đã lọt vào top một trăm. Hắn cũng tạm được, cũng biết thấy tốt thì dừng, không tiếp tục đánh nữa. Hắn cũng biết đánh tiếp thì mất mặt, hơn nữa còn bị thương."
"..."
"Ha ha ha ha..."
Đồ Võ thấy Diệp Thiên Dật ném vũ khí sang một bên thì không nhịn được mà cười lớn.
"Sao vậy? Nhận thua rồi à? Ta tưởng ngươi cũng hăng lắm mà."
Diệp Thiên Dật thản nhiên đáp: "Có lẽ ngươi hiểu lầm rồi, ta không định dùng linh khí mà thôi."
Đồ Võ: ?
Hắn ta nghe Diệp Thiên Dật nói vậy thì đôi mắt tỏ ra nghiêm nghị.
Sau đó, Đồ Võ không nhịn được mà cười lớn tiếng.
"Ha ha ha ha! Không dùng linh khí? Ha ha ha ha, tức cười chết mất!"
Sau đó, hắn ta hung ác nhìn Diệp Thiên Dật.
"Ngươi giả bộ cái gì? Một Chân Thần cảnh thập giai, ngươi tưởng mình giỏi lắm sao? Không phải ngươi cảm thấy mình tiến vào top một trăm thật sự dựa vào thực lực của mình sao? Chẳng lẽ ngươi không nhìn rõ thực lực của mình ư?"
Đồ Võ châm chọc và nói lời khiêu khích.
"Có đánh hay không?"
Diệp Thiên Dật hỏi.
"Ha!"