Sức chiến đấu cường đại
Đồ Võ tuyệt đối không ngờ, vậy mà người này có thể sẽ thoát khỏi lĩnh vực của hắn ta?
Nếu hắn ta chỉ giáng võ kỹ như vậy xuống, thế mà hắn né được thì là chuyện thường, Đồ Võ cũng có thể hiểu được.
Nhưng trước tiên người này bị khống chế trong lĩnh vực của mình.
Mà bản thân hắn ta là Thần Minh cảnh nhị giai, hắn là Chân Thần cảnh thập giai.
Cho nên, trong lĩnh vực của mình, một Chân Thần cảnh thập giai hoàn toàn không tồn tại bất kỳ khả năng trốn thoát nào.
Nhưng thực tế thì hắn đã vùng thoát ra ngoài được.
Hơn nữa, hắn ta không ngờ.
Ầm...
Lâm Hạo đấm vào lưng hắn một cú đấm cực mạnh!
Ầm...
Một giọng nói ngột ngạt truyền tới.
Cơ thể của tên Đồ Võ kia loạng choạng đi về trước.
Nhưng hắn ta cũng chỉ là loạng choạng đi về trước.
Hình như hắn ta cũng không chịu tổn thương lớn lao gì.
Ồ...
Đám người ngoài giới, ai nấy cũng lộ nét mặt ngạc nhiên.
"Ôi trời đất ơi, hắn ta... vậy mà không bị giết?"
"Dựa vào gì chứ? Đó là lĩnh vực của Đồ Võ à, dựa vào gì mà Chân Thần cảnh như hắn lại có thể giãy thoát khỏi lĩnh vực của Đồ Võ? Ta không hiểu."
"Ha, vậy thì đã sao, không ngờ hắn chưa dùng đến một chưởng đánh úp nào? Đối với Đồ Võ mà nói, chắc cũng mất đi một tầng da."
"Chính xác, không cần dùng linh khí? Giả bộ cái gì chứ."
"..."
"Phụt..."
Khương Thiên Hải cười mỉa.
"Cũng có chút bản lĩnh này."
Tuy Diệp Thiên Dật quả thật là không biết làm thế nào mà thoát ra khỏi lĩnh vực của Đồ Võ.
Nhưng trước mắt sức mạnh mà hắn thể hiện ra ngoài đúng là quá tệ.
Như vậy còn có thể tranh Thánh tử ư?
Ngay cả Thần Minh cảnh nhị giai cũng không gây ra tổn hại gì cho hắn, thì sao đánh trên Thần Minh cảnh nhị giai được?
Tên Đồ Võ kia quay đầu nhìn sang Diệp Thiên Dật.
"Ha, cũng có tài đấy!"
Đồ Võ cười mỉa và nhìn Diệp Thiên Dật.
"Chẳng qua ngươi gãi ngứa cho ta mà thôi."
Diệp Thiên Dật thản nhiên đáp: "Đừng vội, vừa mới bắt đầu mà."
"Ồ? Xem ra có vẻ như ngươi còn có tự tin đánh tiếp với ta à?"
Đồ Võ lộ nụ cười coi thường.
"Vậy thì... chiêu này ta sẽ làm cho ngươi hoàn toàn tuyệt vọng! Đồ đằng, Ma Hổ!"
Trên người hắn ta xuất hiện một đồ đằng hổ đen khổng lồ.
"Sức mạnh cường đại thế này dùng trên người của ngươi đúng là lãng phí, nhưng chẳng sao cả."
Điều mà Đồ Võ muốn làm chính là đánh bại Diệp Thiên Dật dễ như trở bàn tay.
Tuy hắn ta vẫn có cách khác để giải quyết Diệp Thiên Dật, nhưng hắn ta chính là muốn dùng cách đơn giản nhất, miễn cưỡng trực tiếp giết chết hắn.
Phải để cho người khác biết sự chênh lệch khổng lồ giữa hai bọn họ.
Chỉ cần Đồ Võ hắn ta có thể thoải mái đánh thắng Diệp Thiên Dật, mặc kệ là dùng cách gì, chỉ cần đánh thắng, hắn ta có thể nói cho tất cả mọi người, người này, Chân Thần cảnh thập giai thật sự chỉ là đồ bỏ đi, rác rưởi mà thôi.
Tuy hắn đánh bại Thần Minh cảnh nhất giai nhưng thật sự chẳng có ích gì.
"Tới đi, Lưu tinh phi trụy!"
Một cõ sức mạnh của tên Đồ Võ kia trực tiếp khoá chặt Diệp Thiên Dật, hắn lại không cách nào chuyển động lần nữa.
"Tên nhóc, ta muốn cho ngươi biết một Chân Thần cảnh thập giai trong cuộc chiến top một trăm thì ngươi là đồ bỏ đi đến mức nào!"
Hắn ta nói xong, ôm búa lưu tinh rồi nhảy lên.
Bỗng chốc, bóng dáng của hắn ta mang theo ánh sáng đen đầy trời, còn có tiếng hổ gầm cực kỳ kinh khủng từ trên trời giáng xuống, lao thẳng về phía Diệp Thiên Dật.
"Toang rồi toang rồi!"
Đám người bên ngoài nhìn thấy cảnh này thì lần lượt ngỡ ngàng.
"Đồ Võ sư huynh này cần phải phóng thích sức mạnh cường đại thế này ư? Đồ đằng cũng phóng thích ra rồi."
"Đúng vậy, đánh một Chân Thần cảnh thập giai cơ bản không cần phóng thích sức mạnh cường đại thế này."
"Bây giờ thì hay rồi, Chân Thần cảnh thập giai này lại không nhúc nhích được, lúc trước không biết hắn dùng cách gì mà giãy thoát khỏi phong toả của Đồ Võ sư huynh, bây giờ còn làm được không?"
"..."
"Tiếp chiêu đi tên nhóc kia!"
Đồ Võ gầm thét một tiếng.
Sức mạnh khủng khiếp trực tiếp giáng thẳng vào Diệp Thiên Dật.
Cả người của Diệp Thiên Dật bị bụi bẩn vây quanh.
Ầm...
Một tiếng nổ lớn kèm theo bụi bay đầy trời, trong mắt nhiều người thì cuộc chiến hình như đã kết thúc rồi.
"Vù..."
Đồ Võ đáp xuống đất vững vàng, mắt nhìn vào trong khói bụi.
"Lần này ngươi còn đánh được nữa không?"
Đồ Võ cười mỉa và nói.
"Haiz, dù sao cũng là cảnh giới lớn như vậy, muốn bù thì cũng khó quá. Đây cơ bản không phải cuộc chiến một cấp bậc, cho nên hắn cũng không cần cảm thấy thất bại, bình thường thôi."
Lưu phong chủ nói.
Trần Tuyết Thiên nhà nhã uống trà.
Tuy hắn ta không chắc chắn rốt cuộc Diệp Thiên Dật có bản lĩnh mạnh cỡ nào, nhưng hắn ta không nghĩ một Thần Minh cảnh nhị giai có thể ngăn bước chân của Diệp Thiên Dật.
Tuy nhìn thì có vẻ rất nguy hiểm, nhưng hắn ta nghĩ chắc chắn Diệp Thiên Dật sẽ không thua như thế.
"Sóc sư đệ, lần này ngươi cảm thấy thế nào?"
Triệu Thiên Hằng hỏi.