Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 3107: CHƯƠNG 3106: TIN TỨC LAN TRUYỀN

Tin tức lan truyền

Đại trưởng lão đi ra và nói: "Cuộc tỷ võ hôm nay kết thúc tại đây, các đệ tử thăng cấp theo ta về Trường Sinh phong nghỉ ngơi một đêm, ngày mai hẵng đấu tiếp."

"Rõ!"

Diệp Thiên Dật cũng đi theo đại trưởng lão và mấy chục người kia đi về phía trước.

"Trương sư huynh, chính hắn nói muốn đoạt chức vô địch, trở thành Thánh tử."

Một vị đệ tử cũng khá lợi hại nói nhỏ bên cạnh Trương Thanh Vân.

"Hả?"

Trương Thanh Vân thích thú nhìn sang Diệp Thiên Dật.

Dĩ nhiên Trương Thanh Vân có xem cuộc đấu của Diệp Thiên Dật.

Hắn ta cũng cảm thấy hắn quả thật là lợi hại.

Nhưng mà...

Vậy thì đã sao?

Còn có thể lật trời hay sao?

"Đúng là nói khoác mà không biết ngượng, không biết sống chết."

Trương Thanh Vân mỉm cười coi thường.

"Đúng vậy, hắn còn không xem lại bản thân là tu vi gì, vậy mà còn muốn giành chức Thánh tử, hắn có tư cách mà tranh giành sao?"

Lại có một người đàn ông gật đầu: "Ta đường đường là Thần Minh cảnh tam giai còn không dám nói ra lời này. Một Chân Thần cảnh thập giai như hắn đúng là nghĩ nhiều rồi."

"Nhưng người này vẫn có thực lực, Chân Thần cảnh thập giai đánh thắng Đồ Võ, Thần Minh cảnh Nhị giai. Điều này quả thật cũng rất lợi hại, nhưng mà... Trương sư huynh, ngươi là Thần Minh cảnh lục giai, trước tiên không nói đến ngươi, phía sau ngươi còn mấy chục vị võ giả thiên tài tứ giai, ngũ giai, hắn dựa vào gì mà có thể đoạt chức vô địch."

Trương Thanh Vân mỉm cười coi thường.

"Chỉ là một tên hề. Một Chân Thần cảnh thập giai như hắn cảm thấy mình tiếp vào top năm mươi thì tự hào vô cùng. Trên thực tế, hắn đi tới đây cũng tính là cực hạn, vòng đầu tiên ngày mai, hắn sẽ bị loại trừ."

Trương Thanh Vân nói.

"Chính xác, đừng để ta gặp hắn. Nếu để ta gặp hắn thì trực tiếp nghiền nát đem đi!"

Chẳng mấy chốc, đám người kia được sắp xếp ở trong Trường Sinh phong.

Trường Sinh phong này vô cùng lớn, sắp xếp chỗ ở cho mấy chục người đúng là dễ như trở bàn tay, thậm chí mỗi người đều có một sân.

Diệp Thiên Dật ngồi trong sân uống trà.

Đám trưởng lão của Thiên Nhân phong chắc cũng tụ tập ăn uống với Nguỵ Trường Sinh.

"Một chút manh mối cũng chẳng có, bây giờ chỉ còn mười ngày nửa tháng là tới thời điểm kích hoạt Cổ chiến trường thì phải."

Diệp Thiên Dật khẽ trầm ngâm một tiếng.

"Cũng có nghĩa là, cơ bản thì ta đánh xong đại hội Thiên Võ, ở đây chưa tới vài ngày thì đã phải rời khỏi. Nhiệm vụ này xem ra phải thất bại rồi."

Sau đó, Diệp Thiên Dật lấy điện thoại ra.

Trong tông môn không cho phép mang đồ bên ngoài vào, cho dù ngươi mang vào thì cũng không có tín hiệu.

Nhưng Diệp Thiên Dật có phép tạo hoá, đối với hắn mà nói thì chuyện này dễ như trở bàn tay.

"Chắc Tiểu Hàn Tuyết bọn họ đã chính thức phát triển tại Thần Vực rồi, có lẽ thăng cấp cũng nhanh."

Sau đó, Diệp Thiên Dật gửi tin cho Tam nương.

Nội dung là trước mắt thì nhiệm vụ của hắn không có manh mối.

Tam nương có thể cũng tương đối nhàn nên nhanh chóng trả lời.

"Không sao đâu. Nhiệm vụ này vốn dĩ cũng không miễn cưỡng phải hoàn thành, người của Ám Minh thâm nhập vào Trường Sinh Môn trở thành cấp cao nào đó trong Trường Sinh Môn. Chuyện này đối với Trường Sinh Môn, an nguy của Đại lục mà nói cũng có ảnh hưởng nhất định, chắc chắn là một chuỗi hành động nào đó của Ám Minh. Nếu thật sự không còn cách thì cũng không miễn cưỡng, bảo vệ bản thân mới là điều quan trọng nhất."

Diệp Thiên Dật: "Nhưng ta vẫn hy vọng mình hoàn thành nhiệm vụ."

Tam nương: "Chuyện ngươi tới Trường Sinh Môn có ít người biết, trên người của ngươi lại có Phiên Thiên Ấn, nếu bị Ám Minh biết tin của ngươi và biết ngươi đang ở Trường Sinh Môn, ngươi cũng sẽ rất nguy hiểm."

Diệp Thiên Dật suy nghĩ một lúc rồi đáp: "Nhưng ta cảm thấy cần phải hoàn thành nhiệm vụ. Ta nghĩ ra một cách hay."

Tam nương: "Không lẽ ngươi muốn dùng mình làm mồi nhử sao?"

Diệp Thiên Dật: "Ừm."

Tam nương: "Không cần thiết. An nguy của bản thân ngươi mới là quan trọng nhất, trong bất kỳ nhiệm vụ nào thì đây cũng là điểm ưu tiên hàng đầu."

Diệp Thiên Dật: "Không sao đâu, ta nắm chắc mà."

Tam nương: "Ngươi nhất định phải cẩn thận."

Diệp Thiên Dật: "Được."

Hắn cất điện thoại.

"Vậy thì... ta cần phải tung tin Phiên Thiên Ấn có trong tay mình ra, như vậy thì cho dù là người kia ở Trường Sinh Môn không biết, nhưng sau khi hắn mang tin này truyền tới Ám Minh, dĩ nhiên Ám Minh có thể liên tưởng đến ta, hoặc là người của Ám Minh đích thân ra tay, hoặc là người của Ám Minh nhờ người trong bóng tối này ra tay. Chắc là vế sau, vế trước không cần thiết."

Vì vậy, làm thế nào để tung tin về Phiên Thiên Ấn này ra ngoài đây?

Không cần cho người khác biết Phiên Thiên Ấn trong tay hắn, chỉ cần tin này có thể truyền ra mà thôi.

"Có rồi."

Sau đó, Diệp Thiên Dật đứng dậy đi ra.

Hắn tới một sân nọ.

Trong sân, Sóc Chấn Hoa đang tu luyện, nghe tiếng động thì cũng mở mắt ra.

"Diệp sư đệ!"

Hắn ta nhìn thấy Diệp Thiên Dật thì lập tức đứng dậy, nở nụ cười.

"Sóc sư huynh."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!