Mục tiêu xuất hiện
Tưởng Trinh Hoạ nói: "Ta cũng khá tò mò. Ta cảm thấy nếu ở trong tay vị sư huynh sư đệ nào đó, lúc hỏi chuyện này thì ánh mắt, nét mặt chắc chắn có thể lộ chút sơ hở."
"Ừm, ta cảm thấy thứ này chắc ở trong tay vị sư huynh cảnh giới tương đối cao nào đó. Ngươi nghĩ xem, nếu Phiên Thiên Ấn xuất hiện trong tay của đệ tử, vậy chắc chắn không thể vô tình lịch luyện mà có được, chắc chắn không thể cướp được từ tay một cường giả. Họ không có tư cách và năng lực này, vậy thì chắc chắn là trong tay Đỉnh Cấp Thiên Tài, cũng chính là mấy người như Trương Thanh Vân, Khương Thiên Hải là có khả năng nhất."
Mai Thanh gật đầu: "Chúng ta đi hỏi xem."
"Được!"
"Đồ Võ, không cần tự trách, tên Diệp Thiên Dật kia quả thật không đơn giản, không những ngươi thua, người khác chỉ cần không phải cảnh giới rất cao thì cũng sẽ thua."
Lưu phong chủ an ủi vị đệ tử của mình.
"Sư tôn, thật sự có hơi khiến người ta bất ngờ, mấu chốt là đệ tử cũng không ra tay nương tình cho lắm, không ngờ cũng không phải đối thủ của hắn." ̇
Lưu phong chủ gật đầu: "Ừm, cũng không biết Trần Tuyết Thiên kia từ đâu là có được vị đệ tử yêu nghiệt thế này. Chẳng qua dĩ nhiên là không thể đoạt chức vô địch, nhưng sức chiến đấu mà hắn thi triển ra, khiến các vị trưởng lão của tông môn cũng phải nhìn với con mắt khác."
Lưu phong chủ lên tiếng cảm thán.
Đồ Võ nói: "Đệ tử tâm phục khẩu phục, cũng khá tò mò hắn có thể đi tới đâu đây."
"Ừm, thương thế của ngươi không có trở ngại gì chứ?"
"Không sao ạ, là đệ tử lúc nãy mới nghe được một chuyện."
"Là chuyện gì?" Lưu phong chủ hỏi.
"Đệ tử nghe Trường Sinh Môn chúng ta có vị đệ tử có được một loại Huyền Thiên Thánh Khí?"
"Làm sao có thể?"
Lưu phong chủ trực tiếp phản bác.
"Đệ tử cũng nghe nói, tên gì mà... Phiên Thiên Ấn."
Lưu phong chủ cau mày.
"Phiên Thiên Ấn? Trong tay ai?"
"Ta không biết."
"Ngươi lấy đâu ra tin này?"
"Đệ tử nghe nói có người phát hiện Phiên Thiên Ấn, nhưng đệ tử cũng không chắc lắm, có thể chính là không có lửa thì sao có khói."
Lưu phong chủ gật đầu: "Ừm, dĩ nhiên là không có lửa thì sao có khói. Ngươi đi dưỡng thương đi."
"Rõ."
Sau đó, Lưu phong chủ chậm rãi bước đi.
"Tin về Phiên Thiên Ấn lại truyền ra từ Trường Sinh Môn này ư? Không được, ta phải điều tra thử xem."
Nửa canh giờ sau.
Lưu phong chủ kia vội vàng tới chỗ ở của hắn ta.
Không có ai xung quanh.
Lưu phong chủ lấy ra một lá bùa.
"Là tả hộ pháp phải không?"
Lưu phong chủ nhanh chóng hỏi.
"Lưu phong chủ, tối vậy rồi có chuyện gì gấp sao?"
"Phiền tả hộ pháp báo với Thánh nữ điện hạ, tên Diệp Thiên Dật đang ở Trường Sinh Môn của ta."
"Hả? Là... tên Diệp Thiên Dật kia đó hả?"
"Đúng! Chính là hắn!"
"Ngươi chờ một chút, ta đi tìm Thánh nữ điện hạ."
"Được."
Chẳng mấy chốc, giọng nói của Diệp Linh U vang lên trong lá bùa.
"Lưu phong chủ."
"Thánh nữ điện hạ, thuộc hạ phát hiện Diệp Thiên Dật, không ngờ hắn lại ở trong Trường Sinh Môn."
"Làm sao ngươi phát hiện ra hắn? Ngươi quen hắn hả?"
Diệp Linh U nói ra câu hỏi của mình.
"Bây giờ trong tông môn đang có tin của Phiên Thiên Ấn. Đám đệ tử kia thì không biết Phiên Thiên Ấn là gì, ta nghĩ, có thể là vì nguyên nhân nào đó, lúc nào đó thì tên Diệp Thiên Dật kia vô tình phóng thích sức mạnh của Phiên Thiên Ấn bị ai đó nhận ra, hay nói cách khác... lỡ miệng nói ra đại loại vậy? Tóm lại, thuộc hạ căn cứ theo chuyện của Phiên Thiên Ấn này mà đã tra ra hắn."
Diệp Linh U suy nghĩ một lúc.
"Hắn ở đó làm gì?"
"Trong lúc tu luyện, vậy mà bây giờ hắn là Chân Thần cảnh thập giai, thăng cấp cực lớn. Đồng thời, hắn thoải mái đánh bại đệ tử Thần Minh cảnh nhị giai, xem ra thời gian một năm này, hắn ở Trường Sinh Môn đạt được nhiều lợi ích. À đúng rồi, phong chủ Thiên Nhân Phong cũng truyền thụ tuyệt học của hắn ta cho tên Diệp Thiên Dật kia."
"Vậy xem ra, chắc hắn tới Trường Sinh Môn để tu luyện cho bản thân. Lưu phong chủ, chuyện này cần phải làm phiền ngươi rồi."
"Thánh nữ điện hạ có chỉ điểm gì ạ?"
"Thân phận của ngươi rất dễ tiếp cận hắn, cũng sẽ không thu hút nhiều nghi ngờ, có thể giữ mạng hắn thì cứ giữ mạng. Nếu thật sự không giữ được thì cướp Phiên Thiên Ấn đi là được."
"Ta hiểu rồi."
Mục đích của Diệp Thiên Dật đã đạt được.
Hắn biết chắc mình có thể đạt được rồi.
Cụ thể chỉ chờ thời gian thôi.
Nếu chỉ tung tin này tại Thiên Nhân Phong hay không dễ dàng truyền ra như vậy, nhưng bây giờ đây là ở Trường Sinh Phong, nơi này tập trung người của mười ba ngọn, làm thế nào cũng có thể truyền ra được.
Nhưng Diệp Thiên Dật không biết đã thành công.
Hắn chỉ biết, nếu tới lúc đó có người không có liên quan gì mà tới tìm hắn, vậy thì người đó rất có khả năng chính là mục tiêu của hắn.
Trước mắt, hắn cần giải quyết cho xong đại hội Thiên Võ này trước đã.
Không có gì khác, Trần Tuyết Thiên, Uổng Nam Sơn và những người khác đã giúp hắn nhiều như vậy, đã dạy cho Diệp Thiên Dật những gì mà họ học được. Hắn cũng muốn giúp họ giành hạng nhất trong đại hội Thiên Võ để cảm ơn họ.
Ngày hôm sau.
Bầu trời hừng sáng, Trường Sinh Phong đã náo nhiệt hẳn lên.
Mấy ngày nay, đệ tử ở ngọn khác cũng không cần phải đi luyện võ, họ có thể từ từ nhìn một số cuộc chiến của đám thiên tài này, còn thu được nhiều lợi ích hơn cả luyện võ.
Diệp Thiên Dật và nhóm võ giả thăng cấp bọn họ cũng dần dần đi tới quảng trường.
"Tới rồi, tới rồi!"
"Top bốn mươi bảy, có lẫn một võ giả Chân Thần cảnh thập giai, vòng này cần phải loại bỏ."
"Nói thật thì ta vẫn rất hứng thú với cuộc chiến của hắn. Hơn nữa, nói không chừng thật sự chưa chắc bị loại khỏi. Khi đó hắn đánh bại Đồ Võ thì không dùng nhiều bản lĩnh. Hắn còn có rất nhiều bản lĩnh chưa dùng tới, cho nên ta nghĩ hắn chưa chắc bị loại."
"Xem hắn đánh ai, trong top bốn mươi bảy, Chân Thần cảnh nhị giai cũng có, nếu hắn chạm mặt Chân Thần cảnh nhị giai thì cũng có thể đánh."
"Quả thật rất lợi hại, ta phải thừa nhận điểm này."
"..."
Đại trưởng lão liếc nhìn đám đông rồi nói: "Nếu đã tập trung đầy đủ, vậy thì hôm nay nếu không có gì bất ngờ, chúng ta sẽ quyết phân thắng bại. Nam đệ tử và nữ đệ tử chia nhau bắt đầu rút thăm."
Diệp Thiên Dật đi tới.
Trần Tuyết Thiên cũng đã chờ ở đây từ lâu.
"Hôm nay đã tới lúc xem bản lĩnh thật sự của tên nhóc này rồi."
Uổng Nam Sơn nói một câu.
"Vậy cũng chưa chắc."
Trần Tuyết Thiên cười híp mắt và nói.