Sức mạnh của Cấm Linh (2)
"Ta thừa nhận ngươi rất mạnh. Ngươi mạnh đến mức một Chân Thần cảnh thập giai khiến Thần Minh cảnh tứ giai như ta cũng không làm gì được ngươi. Ta không còn sức đánh với ngươi, thậm chí không tiếc phóng thích đồ đằng."
Sau đó, đôi mắt của Bạch Trường Khanh tỏ vẻ nghiêm nghị.
"Nhưng ngươi cũng chỉ tới đây mà thôi. Trừ phi ngươi có thể lấy ra đồ đằng mạnh hơn ta, nếu không thì làm sao ngươi đánh với ta? Hả?"
Bạch Trường Khanh gào thét.
Diệp Thiên Dật thản nhiên nhìn hắn ta.
Rất khó đánh.
Đồ đằng này thật lợi hại
Nhưng mà
Diệp Thiên Dật có năng lực đểu giả.
"Diệp Thiên Dật, ngươi lấy ra đồ đằng của mình, lĩnh vực của mình đi."
Bạch Trường Khanh chỉ vào Diệp Thiên Dật rồi quát.
Diệp Thiên Dật lắc đầu: "Không cần."
Nghe Diệp Thiên Dật nói xong, hắn ta chau mày.
"Ngươi coi thường ta nhiều vậy sao, ha ha ha, mẹ nó, ngươi coi thường ta ư? Được, vậy thì... ngươi đừng có trách ta!"
Sau đó, hắn ta mang theo bóng dáng của Thần Long trực tiếp lao thẳng vào Diệp Thiên Dật.
Đám người bên ngoài âm thầm kinh hãi
Cái này thì ai mà trụ nổi?
Chỉ dựa vào chiêu này, hắn ta có thể đánh với Trương Thanh Vân.
Tuy nhiên, đồ đằng này của hắn ta trong mấy ngày nay chỉ có thể dùng một lần.
Hắn ta đã dùng cho Diệp Thiên Dật, cho nên chỉ có thể dẫn tới khả năng hắn ta không thể trở thành Thánh tử.
Nếu không thì, nếu vận may của hắn ta tốt, vòng cuối cùng hắn ta gặp được Trương Thanh Vân, hắn ta phóng thích đồ đằng này, thật sự có thể đoạt được ngôi vị Thánh tử.
"Cấm Linh."
Diệp Thiên Dật trực tiếp phóng thích sức mạnh của Cấm Linh.
Bạch Trường Khanh cường đại thế này mà bị dừng ngay tức khắc à!
Bóng của Thần Long biến mất.
Bạch Trường Khanh: ?
Đám đông: ?
"Cái gì?"
Tất cả mọi người đều nghẹn họng nhìn trân trối, lộ vẻ mặt không dám tin.
"Đây là có ý gì thế? Tại sao... đồ đằng của Bạch Trường Khanh sư huynh kết thúc rồi? Lẽ nào linh lực của hắn ta không đủ?"
"Không đúng, không phải, không phải đâu. Không phải linh lực không đủ, mà là... hắn ta bị Cấm Linh!"
"Cái gì? Cấm Linh? Thật hay giả vậy? Vậy mà người này có năng lực của Cấm Linh? Cấm Linh, không phải một số linh khí mới có hiệu quả hay sao?"
"Không! Người kế thừa Tà tông trực hệ có Tà Thần chi cốt, mà người sở hữu Tà Thần chi cốt có khả năng sẽ đạt được năng lực của Cấm Linh. Nhưng... theo lý mà nói, cho dù hắn sở hữu năng lực của Cấm Linh, bình thường không thể có hiệu quả với Bạch Trường Khanh trong trạng thái này?"
"Phô trương quá rồi!"..."
Nguỵ Trường Sinh chau mày.
"Người của Tà tông?"
Trần Tuyết Thiên và những người khác cũng lần đầu tiên có hiểu biết về thân phận của Diệp Thiên Dật.
"Người của Tà tông ư?"
"Tà tông này ở Thần Vực cũng có mấy chục sự tồn tại đỉnh cấp, vậy thì... hắn chắc là một trong số đó rồi!"
"Diệp... hình như không có vấn đề, hắn quả thật là người của Tà tông."
"..."
Tên Bạch Trường Khanh kia nghẹn họng nhìn trân trối đứng yên tại chỗ. Ánh mắt của hắn ta không dám tin mà nhìn sang Diệp Thiên Dật.
"Bạch sư huynh, ngươi thua rồi."
Diệp Thiên Dật nhìn hắn ta và thản nhiên lên tiếng.
Bạch Trường Khanh: "..."
"Không! Tại sao? Tại sao, cho dù một Chân Thần cảnh thập giai như ngươi có Cấm Linh, tại sao có thể gây ra hiệu quả với ta như vậy? Chuyện này không hợp lý. Chuyện này không hợp lý chút nào!"
Diệp Thiên Dật thản nhiên đáp: "Sự thật là vậy."
Rắc rắc rắc...
Hắn ta siết chặt nắm đấm.
Bạch Trường Khanh biết mình đã thua hoàn toàn.
Nhưng hắn ta không cách nào hiểu được.
Điều này là không thể!
Chênh lệch cảnh giới lớn thế này, cho dù hắn có rất nhiều thủ đoạn lợi hại, chín mươi phần trăm phóng thích ra cũng không có ích gì.
Nhất là loại năng lực như Cấm Linh, kiểu năng lực này không nhiều, nhất là hiệu quả cực kỳ nhỏ đối với người có cảnh giới cao hơn, năng lực tuy mạnh nhưng lại cực kỳ hạn chế!
Thế giới này vốn không thể tồn tại Cấm Linh có thể vượt qua cảnh giới đồng thời hiệu quả tốt. như vậy, trừ phi là linh khí.
Với sức mạnh của nhân lực phóng thích là chuyện không thể.
Hắn ta không thể hiểu.
Nhưng sự thật chính là như vậy.
Thậm chí, Cấm Linh này không những ngăn cản đồ đằng của hắn ta tiếp tục phóng thích, tới bây giờ linh lực của hắn ta còn chưa hồi phục.
Đơn giản mà nói, nếu trong lúc này Diệp Thiên Dật ra tay với hắn ta, cho dù hắn ta là Thần Minh cảnh tứ giai cũng đã thua.
"Ta thua rồi!"
Bạch Trường Khanh rất không cam tâm mà thốt lên câu này.
Vì hắn ta đã không có tư cách đánh tiếp nữa.
Diệp Thiên Dật vừa ra Cấm Linh này, đã thành công ngăn cấm đồ đằng của hắn ta, Bạch Trường Khanh đã không còn đánh được nữa.
Diệp Thiên Dật chắp tay.
Chí ít, tên Bạch Trường Khanh này vẫn tính là nói ra lời thua được.
"Ta thật sự mong chờ những trận chiến tiếp theo của ngươi và những người khác, ta không tin Cấm Linh này của ngươi phô trương như vậy, có thể tuỳ ý sử dụng."
Bạch Trường Khanh nhìn Diệp Thiên Dật rồi nói.
Diệp Thiên Dật nhún vai mà không nói gì.
Sau đó, Bạch Trường Khanh đi ra ngoài.
"Thiên Nhân Phong thắng!"
Ồ...
Đám đông ồ lên ngạc nhiên.
"Ôi trời! Thật hay giả thế? Ta ngốc luôn rồi!"
"Hắn... một Chân Thần cảnh thập giai, liên tiếp đánh bại Thần Minh cảnh nhất giai, nhị giai, tam giai và tứ giai, ngay cả Bạch Trường Khanh cũng bị đánh bại. Trời ơi!"
"Cấm Linh này quá phô trương rồi ư? Nếu hắn có thể tiếp tục dùng, há chẳng phải không có não à?"
"Sao có thể chứ? Phô trương quả thật là phô trương, nhưng chắc chắn không thể tiếp tục ngưng sử dụng, tuyệt đối không thể."
"..."