Virtus's Reader
Ta Mỗi Ngày Nhận Một Hệ Thống Mới Full

Chương 3125: CHƯƠNG 3124: NGƯƠI LÀ DIỆP THIÊN DẬT À

Ngươi là Diệp Thiên Dật à

Diệp Thiên Dật cười: "Cũng là nhiệm vụ của ta mà thôi, nhưng thật không ngờ là ở đây lại gặp được Nguỵ tiền bối."

"Lần này ngươi nhất định phải giúp ta tìm được hắn ta, nếu không thì Trường Sinh Môn sẽ gặp hậu hoạn khôn lường."

"Lần này chủ yếu phải xem hiệu quả ta tung tin ra ngoài thế nào, ta cảm thấy họ đã biết ta ở đây. Nếu họ đã biết, vậy thì bây giờ người kia chắc đã chuẩn bị ra tay với ta rồi. Nhưng sao ta cảm thấy cũng phải sau đại hội Thiên Võ." Diệp Thiên Dật nói.

Nguỵ Trường Sinh gật đầu: "Chẳng trách ngươi cần ở lại chỗ của ta trong thời gian dài như thế. Nếu là một vị trưởng lão, vậy thì quả thật rất đáng. Cũng may ngươi ở đây cũng đạy được một số thăng cấp, trong lòng lão phu thấy hổ thẹn."

"Ha ha ha." Diệp Thiên Dật cười ra tiếng, nói: "Ta nói Nguỵ tiền bối, hai ta không cần phải nói chuyện này đâu."

"Ha ha ha."

"Ồ, đúng rồi." Diệp Thiên Dật nhớ đến chuyện gì đó.

"Phong chủ bọn họ trông có vẻ không đơn giản."

Nguỵ Trường Sinh 'ừm' một tiếng.

"Đó là dĩ nhiên. Vốn dĩ tông môn bọn ta có mười hai ngọn, vì họ tới đây mà gia tăng thêm một ngọn, họ quả thật khác thường."

"Xem ra, bộ tâm pháp họ dạy ta, đối với ta mà nói đều rất là đỉnh cấp, cấp thể sở hữu loại tâm pháp này, thậm chí ta cảm giác có thể là một nhóm đỉnh cấp. Đương nhiên, ta hỉ là suy đoán mà thôi, dù gì ta cũng đâu có tiếp xúc với đám người đó."

Nguỵ Trường Sinh: "Mấy người bọn họ đều là cường giả đã nhìn thấu hồng trần, muốn ở chỗ ta yên tĩnh nghỉ ngơi. Ta không biết cảnh giới của họ, nhưng họ quả thật là người có tiếng tại Đại lục. Còn về tại sao phải ở chỗ của ta, đó có thể là vì chỗ của ta quả thật tương đối thanh tĩnh. Đối với họ mà nói thì đã không phải là sự thăng cấp cực lớn, hay nói cách khác, bây giờ thăng cấp mà họ muốn là đến từ tâm cảnh của mình."

"Ta hiểu rồi."

"Được rồi, tên nhóc, lần này có thể gặp ngươi thì ta rất vui. Ta mong chờ biểu hiện ngày mai của ngươi, sau này có chuyện gì thì có thể tới tìm ta bất cứ lúc nào. Trừ việc chúng ta là bạn bè, lão phu còn nợ ngươi một ân tình."

Diệp Thiên Dật đứng dậy, chắp tay: "Cũng nhờ tiền bối còn nhớ, ha ha ha ha, nếu đã như vậy, thì ta chắc chắn sẽ tìm ra mối hoạ này cho tiền bối."

"Vất vả rồi, nhưng ngươi cũng phải chú ý an toàn. Đồng thời lúc tới Cổ chiến trường, họ chắc chắn cũng sẽ để ý tới ngươi. Hãy nhớ đó, an toàn là quan trọng nhất, ta còn rất muốn thấy một ngày nào đó ngươi đứng trên ngọn cao nhất của thế giới này quan sát Đại lục, ngươi chắc chắn có thực lực và năng lực này. Trước đó thì nhất định phải sống sót."

"Ta hiểu rồi."

"Vậy ta về trước đây, nếu ở lại lâu thì e là sẽ thu hút sự chú ý."

Nguỵ Trường Sinh nói xong thì rời khỏi.

"Lần này tới Cổ chiến trường, cũng không biết tỷ của ta có qua hay không. Bây giờ nàng ta chắc là sự tồn tại rất đỉnh cấp ấy chứ. Có lẽ bây giờ nàng ta đã là Thái Cổ Thần Vương Cảnh rồi."

Diệp Thiên Dật vẫn rất mong chờ.

Vì lịch luyệnc ủa Cổ chiến trường đối với võ giả thế hệ trẻ đều là sự tôi luyện rất lớn.

"Tu luyện thôi."

Diệp Thiên Dật vươn vai.

Chính ngay lúc này, Lưu phong chủ ngồi trong phòng, hắn ta xác định xung quanh không một bóng người.

"Thánh nữ điện hạ."

Lưu phong chủ đang thông qua cách nào đó để liên lạc với Diệp Linh U.

"Chuyện thế nào rồi?" Giọng của Diệp Linh U truyền đến.

"Bẩm báo Thánh nữ điện hạ, trước mắt vẫn chưa có cơ hội ra tay, thuộc hạ định sau khi kết thúc đại hội Thiên Võ thì sẽ ra tay với hắn."

Diệp Linh U gật đầu: "Ừm, không cần vội. Mọi chuyện phải bảo đảm thành công làm chủ, đồng thời phải nhớ là che giấu thân phận của mình một cách tuyệt đối."Thuộc hạ đã hiểu. Nhưng tên nhóc này quả thật rất tài ba, trong tình trạng không cần trải qua sự gia tăng nào, vậy mà hắn có thể với Chân Thần cảnh thập giai đi ngược Thần Minh cảnh tứ giai, đúng là phô trương."

Diệp Linh U cũng không bất ngờ.

"Đệ tử của tiền bối Yêu Hậu thì làm gì có chỗ đơn giản chứ?"

"Cho nên ngươi phải tuyệt đối để ý, tuyệt đối không được xem thường hắn. Nếu không thì hậu quả khó lường. Hãy nhớ, ta cần đồ, con người của hắn ta cũng cần. Nếu thật sự hết cách thì hẵng ra tay với hắn, nếu không thì nhất định phải bắt sống."

"Rõ!"

Sáng hôm sau, tất cả đệ tử tập trung tại quảng trường.

Trận tỷ võ hôm na là trận cuối cùng.

Mỗi người trong top sáu, cảnh giới thấp nhất đều là Thần Minh cảnh tứ giai.

Đương nhiên là trừ Diệp Thiên Dật.

Nhưng Thần Minh cảnh tứ giai chỉ có một người.

Khương Thiên Hải.

Tuy cảnh giới của hắn ta là Thần Minh cảnh tứ giai, nhưng hắn ta cũng có khả năng giành chức vô địch.

Bốn người còn lại, chỉ có Trương Thanh Vân là Thần Minh cảnh lục giai, ba người kia đều là ngũ giai.

Chân Thần cảnh thập giai như Diệp Thiên Dật hiển nhiên là không ăn khớp.

Nhưng chính bởi vì Chân Thần cảnh thập giai như Diệp Thiên Dật, trận đấu này mới trở nên đáng xem.

Mọi người đều mong chờ cuối cùng hắn có thể lấy được hạng nhất tại đại hội Thiên Võ hay không.

Tuy tất cả đều cảm thấy là không thể, nhưng dẫu sao trong mấy cuộc đấu trước đó, mọi người đều thấy rõ như ban ngày, trước đó thì tất cả cũng không nghĩ Diệp Thiên Dật có thể kiên trì cho đến tận giờ.

Cho nên đối với họ mà. Nói, khả năng quả thật là có, nhưng họ cũng ấp ủ thái độ mong chờ khi xem trận đấu này.

Diệp Thiên Dật đi ra.

Lần đầu tiên có rất nhiều người hò hét cái tên của hắn, hiên nhiên hắn đã nổi tiếng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!