Chiến thắng
Cho dù chiêu này của hắn không thể kết thúc trận tỷ võ, nhưng cũng chẳng khác nhau là mấy.
Bụi bặm dần dần lan ra, nụ cười trên khuôn mặt Khương Thiên Hải dần biến mất, thay vào đó là vẻ mặt cứng đờ.
Diệp Thiên Dật vẫn đứng đó mà không hề hấn gì.
"Cái gì?!"
Khương Thiên Hải không dám tin.
Sau hắn bình an vô sự được?
Dù Bất Động Như Sơn của hắn có giỏi đi chăng nữa, nhưng trong lĩnh vực yếu ớt của mình, hắn cũng phải yếu đi rất nhiều chứ.
Không việc gì ư?
Có phải hắn đang giả vờ không? Thực ra hắn đã sức cùng lực kiệt? Và lát sau sẽ đổ gục xuống?
Khương Thiên Hải tỉ mỉ quan sát Diệp Thiên Dật.
"Lên đi." Diệp Thiên Dật xông về phía hắn đang cười và nói.
Muốn giải quyết trận đấu này nhẹ nhàng, thực ra rất đơn giản.
Chỉ cần làm tiêu hao hết linh lực của Khương Thiên Hải là được.
Mà linh lực của Khương Thiên Hải lại rất dễ hao mòn.
Lý do là vì hắn không phục, hắn không tin Bất Động Như Sơn của Diệp Thiên Dật mạnh tới vậy, hắn vẫn luôn cho rằng, sức mình của mình đánh bại được Bất Động Như Sơn của Diệp Thiên Dật.
"Chêt tiệt!"
Khương Thiên Hải tức giận nói.
"Ta không tin, ngươi lại lợi hại tới vậy? Ngươi đừng giả bộ nữa, không phải ngươi chỉ tỏ vẻ ung dung để ta nghĩ ngươi tài giỏi đấy chứ? Ngươi tưởng ta không nhìn ra sao?"
Khương Thiên Hải chỉ vào Diệp Thiên Dật và thét.
"Ừm đúng đúng đúng, ngươi nói phải." Diệp Thiên Dật gật đầu nói.
Thấy bộ dạng không coi hắn ra gì của Diệp Thiên Dật, Khương Thiên Hải càng ức chế.
"Ngươi nghĩ vừa rồi là sức mạnh mạnh nhất của ta sao!? Thế thì ngươi còn non lắm, ta biết ngươi đã làm hết khả năng, thế suy sức yếu, đừng giả vờ nữa, ta sẽ kết thúc trận đấu với chiêu tiếp theo!"
Nói xong, Khương Thiên Hải ngưng tụ đại chiêu!
Hắn không tin rằng mình có Lĩnh Vực, có Pháp Tắc, có đại chiêu đỉnh cấp và tâm pháp mà lại không thắng được Bất Động Như Sơn của Diệp Thiên Dật.
Hắn không bao giờ tin!
"Loạn Thế Thiên Kiếp!" Khương Thiên Hải hô lên, sức mạnh đáng sợ lao về Diệp Thiên Dật.
Sức mạnh lần này hơn vừa nãy, uy lực mạnh hơn.
Còn Diệp Thiên Dật vẫn đứng đó phóng thích Bất Động Như Sơn, yên lặng chờ đợi.
"Ta không tin ngươi vẫn không sao!" Khương Thiên Hải trừng mắt nhìn Diệp Thiên Dật rồi gầm lên.
Ầm!
Sức mạnh đáng sợ hướng vào Diệp Thiên Dật.
Bụi bay đầy trời.
Khi bụi bặm dần tản ra, Khương Thiên Hải nhìn khung cảnh trước mắt.
Bỗng nhiên, con ngươi của Khương Thiên Hải co rút mạnh.
Tiên sư!
Hắn thấy Diệp Thiên Dật vẫn bình an đứng đó, hắn ngẩn người.
Mẹ kiếp, sao vậy có thể như thế.
Hắn không hề bị sao cả.
"WTF!!" Khương Thiên Hải không chịu nổi nữa, hắn điên cuồng ngưng tụ đại chiêu, không ngừng tấn công Diệp Thiên Dật.
Lúc này, ngoại giới.
Mọi người bên ngoài không hề biết trong Lĩnh Vực như thế nào.
"Lát nữa có thể Diệp Thiên Dật sẽ bị Khương Thiên Hải đánh bại thảm hại."
"Chưa chắc, Diệp Thiên Dật từng ngược đãi sư huynh Bạch Trường Khanh, dù thế nào thì Khương Thiên Hải cũng là Thần Minh cảnh tứ giai, xét về cảnh giới, bọn họ giống nhau, cho nên, chưa chắc Diệp Thiên Dật đã thua sư huynh Khương Thiên Hải."
"Nhưng bọn họ phải chú ý một điều, Diệp Thiên Dật có thể đánh bại sư huynh Bạch Trường Khanh dựa vào cấm linh, nhưng rõ ràng hắn không thể cứ dùng nó mãi, lần này hắn không dùng được nữa, vậy phải xem xem hắn dựa vào thứ gì để thắng sư huynh Khương Thiên Hải?"
"Đúng thế, còn nữa, Hư Nhược Lĩnh Vực của sư huynh Khương Thiên Hải rất mạnh, nó có thể làm suy giảm sức chiến đấu to lớn của Diệp Thiên Dật, cảnh giới của Diệp Thiên Dật cũng thua xa sư huynh, trong Hư Nhược Lĩnh Vực, hắn dựa vào đâu mà thắng sư huynh chứ? Vì vậy lần này Diệp Thiên Dật chắc chắn sẽ thua."
Mặc Ly cũng vào kết thúc trận đấu của nàng ta, sau đó xem nam đệ tử chiến đấu.
Cuộc chiến giữa các nam đệ tử kịch tính hơn so với nữ tử bọn họ nhiều.
Chủ yếu cũng vì Diệp Thiên Dật.
Đệ tử Chân Thần cảnh thập giai lại có thể lạm sát trong cuộc tỷ võ cấp độ này quả thực không bình thường.
Trương Thanh Vân nheo mắt nhìn về phía võ đài.
Mặc dù hắn không thấy chuyện xảy ra trong Lĩnh Vực, nhưng chắc hẳn rất kịch liệt.
Thực sự là Khương Thiên Hải đã kéo Diệp Thiên Dật vào lĩnh vực của hắn cũng được lúc rồi, với sức mạnh của Hư Nhược Lĩnh Vực, theo lý mà nói hắn đã phải đánh bại Diệp Thiên Dật lâu rồi.
Thế nhưng đến giờ cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, rõ ràng Khương Thiên Hải đã gặp phải phiền phức gì đó.
Đó là gì thì hắn không rõ, có thể Diệp Thiên Dật đã bắt đầu sử dụng con át chủ bài của hắn.
Nhưng bất luận ra sao, hắn cũng không nghĩ Diệp Thiên Dật thắng được.
Lĩnh vực khác rất khó nói, nhưng ở lĩnh vực của Khương Thiên Hải thật sự rất khác thường.
Cho nên Khương Thiên Hải không thể thua.
"Xem ra Khương Thiên Hải đánh rất khó khăn, Diệp Thiên Dật thật không đơn giản, trong lĩnh vực của sư huynh Khương Thiên Hải nhưng lại có thể đánh lâu như vậy mà vẫn chưa thua, không hề tầm thường."
Một đệ tử thiên tài đứng lẩm bẩm bên cạnh Trương Thanh Vân.
"Không biết liệu Diệp Thiên Dật có đánh thắng sư huynh Khương Thiên Hải không nhỉ."
Trương Thanh Vân nghe xong không vui chút nào, cái chính là hắn không muốn chấp nhận sức mạnh to lớn của Diệp Thiên Dật.
"Nói bậy, trong lĩnh vực của Khương Thiên Hải, một tên Chân Thần cảnh thập giai nhỏ nhoi mà cũng đòi làm loạn chắc? Hắn kiên trì được lâu như thế đúng là rất lợi hại, nhưng chắc chắn không thể thắng Khương Thiên Hải. Mặc dù Khương Thiên Hải trong mắt ta cũng chẳng mạnh lắm, nhưng phải nói rằng hắn không hề yếu, hà cớ gì mà một tên Chân Thần cảnh thập giai thắng được?"
Vừa nói xong, một âm thanh to lớn vang lên.
Ầm!
Mọi người ai nấy đều nhìn qua.