Cái gì? (2)
"Diệp Thiên Dật, ngươi thật sự rất mạnh. Trước mắt thì ngươi là thiên tài mạnh nhất trong độ tuổi này mà ta từng thấy. Sức chiến đấu của ngươi, cũng là thiên tài mạnh nhất ta từng gặp qua, không cách nào tưởng tượng sau này cảnh giới của ngươi thăng cấp đến trình độ của ta, ngươi có thể bùng nổ sức mạnh cường đại cỡ nào. Bây giờ ta muốn biết, ngươi có tên trong bảng danh sách nào? Chắc là bảng Chiến Lực phải không?"
"Ừm."
Diệp Thiên Dật gật đầu.
"Vậy ta có thể biết thứ hạng của ngươi trong bảng Chiến Lực là bao nhiêu không?"
Nói thật thì Trương Thanh Vân rất muốn biết thứ hạng của tên Diệp Thiên Dật này trong bảng Chiến Lực là bao nhiêu.
Sức chiến đấu của hắn quả thật quá phô trương.
Tên Diệp Thiên Dật này vốn dĩ là người trong bảng xếp hạng, nhưng hắn có thể nằm trong bảng danh sách khác, chẳng hạn như bảng Huyết Mạch.
Về cơ bản, hắn chỉ có thể ở trong bảng Huyết Mạch.
Dù gì bảng Thần Tử là một danh sách khó hơn, còn khó hơn cả bảng Chiến Lực.
Nhưng bây giờ sức chiến đấu mà Diệp Thiên Dật thi triển ra lại càng phô trương hơn.
Cho nên hắn nghĩ Diệp Thiên Dật chắc là người có tên trong bảng Chiến Lực.
Một Chân Thần cảnh thập giai lên bảng Chiến Lực, quả thật là khá phô trương.
"Sáu ngàn mà thôi."
Trương Thanh Vân: ?
"Cái gì? Sáu ngàn? Ngươi nói thật hay giả thế?"
Trương Thanh Vân lộ vẻ mặt không dám tin.
Hắn ta thật sự không dám tin.
Tên Diệp Thiên Dật này lại ở hạng sáu ngàn?
Ôi trời!
Tại sao Trương Thanh Vân lại ngạc nhiên như vậy?
Nguyên nhân rất đơn giản.
Thần Minh cảnh lục giai như hắn ta, hơn nữa còn là người mạnh nhất của Trường Sinh Môn, hắn mới có hạng 6019 trong bảng Chiến Lực.
Không sai!
Thứ hạng của hắn ta thậm chí còn thấp hơn cả Diệp Thiên Dật.
Thật hay giả đây?
Nói thật thì hắn ta hối hận khi hỏi.
Nhưng hắn ta cũng không tin cho lắm.
Hắn ta thật sự không tin thứ hạng của Diệp Thiên Dật còn cao hơn hắn ta.
Con mẹ nó!
"Ngươi hạng sáu ngàn? Hay là hơn sáu ngàn? Sáu ngàn chín? Nếu ngươi hạng sáu ngàn chín, ngươi nên nói rõ chứ không phải nói là sáu ngàn!"
Trương Thanh Vân nhìn Diệp Thiên Dật rồi hỏi.
"Là sáu ngàn chẳn."
Diệp Thiên Dật nhoẻn miệng nở một nụ cười với hắn ta.
Trương Thanh Vân: "..."
Con mẹ nó!
Hắn ta tin sao?
Nói thật lòng thì hắn ta bán tin bán nghi.
Nhưng hắn ta có thể tin được.
Vì tên Diệp Thiên Dật này quả thật rất phô trương, khá là lợi hại.
Nếu hắn là Lưu Càn Minh trong bảng Chiến Lực, thật sự là có khả năng như thế.
Nhưng nếu bảng xếp hạng có độ tin cậy một chút chí ít chứng minh sức chiến đấu của tên Diệp Thiên Dật này còn mạnh hơn hắn ta?
Không!
Chắc chắn là có nguyên nhân.
Chắc chắn là vì hắn có một số năng lực chưa thể hiện ra ngoài, cho nên thứ hạng mới chưa vượt qua Diệp Thiên Dật.
Trong lòng hắn ta thật sự vẫn tin tên Diệp Thiên Dật có thứ hạng sáu ngàn.
"Vậy có nghĩa là, sức chiến đấu của ngươi còn cao hơn ta hay sao?"
Trương Thanh Vân nhìn chằm chằm vào Diệp Thiên Dật rồi nói.
"Vậy có thể đúng là vậy. Nghe ý của ngươi thì hình như thứ hạng của ta cao hơn, vậy hay là ngươi trực tiếp nhận thua là được!"
"Mẹ nó!"
Trương Thanh Vân giận mắng một tiếng.
"Ta không tin. Cho dù ngươi có xếp hạng trước ta, ta không tin một Chân Thần cảnh thập giai như ngươi có thể mạnh hơn Thần Minh cảnh lục giai là ta. Ta không tin, ta phải dựa vào thực lực thật sự của mình phá tan thứ hạng trong bảng danh sách này. Ta phải để cho mọi người biết, bảng danh sách này không có độ đáng tin, cũng chỉ là một bảng danh sách mà thôi."
Trương Thanh Vân nói xong, trên người hắn ta có tuyệt tác lôi đình.
Hắn ta giận rồi.
Hắn ta hoàn toàn giận rồi.
Hắn ta cảm thấy cảnh giới của Diệp Thiên Dật thấp hơn mình nhiều như thế, sao sức chiến đấu có thể cao hơn hắn ta?
Hắn ta không tin.
Cho nên tiếp theo hắn ta phải dốc toàn lực mà chiến đấu.
Vốn dĩ hắn ta còn định che giấu thực lực một chút, nhưng bây giờ hắn ta không dám.
Nếu Diệp Thiên Dật thật sự là hạng sáu ngàn trong bảng Chiến Lực, vậy thì hắn ta thật sự không thể bảo lưu tất cả.
Lỡ như vì bảo lưu mà thu, hắn ta chắc chắn căm ghét chết mất.
Hắn ta nhất định không thể thua.
Nếu một Thần Minh cảnh lục giai như hắn ta thua Chân Thần cảnh thập giai, hắn ta thật sự không thể ngẩng đầu lên được. Hắn ta thật sự mất mặt chết được.
Hắn ta phải thắng!
Hắn ta tất thắng!
Lần này Trương Thanh Vân trực tiếp phóng thích tâm pháp của mình.
Tâm pháp của hắn ta rất cường đại.
Chính hắn ta cũng mạnh hơn Diệp Thiên Dật rất nhiều, nếu có thêm tâm pháp, dĩ nhiên cường độ của hắn ta sẽ đạt trình độ vô cùng phô trương.
Đương nhiên, bản thân hắn ta mạnh hơn Diệp Thiên Dật nhiều. Diệp Thiên Dật vì phóng thích tâm pháp, cho nên dẫn tới chênh lệch khoảng cách giữa cả hai không lớn đến vậy.
Bây giờ vì Trương Thanh Vân lại phóng thích tâm pháp cường đại lần nữa, dẫn tới chênh lệch khoảng cách giữa họ lớn đến vậy.
"Diệp Thiên Dật, ta không tin ngươi thật sự lợi hại đến vậy. Tới đi. Ta sẽ không giữ lại bất kỳ sức mạnh nào nữa, pháp tắc, Hắc ám thôn phệ!"
"Phóng thích tâm pháp rồi sao?"
Vậy Diệp Thiên Dật cũng không thể bảo lưu nữa.
"Thông thiên địa tầng thứ sáu! Tu thân tầng thứ sáu, không đủ lắm... Tà Đế Quyết ư? Không..."
Diệp Thiên Dật chần chừ một chút, cuối cùng vẫn không phóng thích Tà Đế Quyết ra.
"Đồ đằng! Thiên hồn!"
Lần này, Diệp Thiên Dật phóng thích đồ đằng của mình ra.
Hắn cần phải phóng thích.